Teya Salat
Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214630

Bình chọn: 10.00/10/1463 lượt.

ở phía sau Lan phu nhân thấy được ánh mắt như vậy, sợ tới mức cả người đều run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

“Em…Đừng nhìn em, Vinson, em cũng không có nhìn thấy cô ấy, mọi người đều có thể làm chứng. . . .” Lily cố gắng đứng thẳng người, cánh môi không chút huyết sắc vội vàng nói, đem hình ảnh cả người Lâm Hi Hi thấm đẫm nước mưa lao người xuống vách núi bỏ đi, chuyện đó không có quan hệ gì với cô… Không có vấn đề gì.

Giờ phút này Tần Dịch Dương thực đã không thể nghĩ nhiều được như vậy.

Hắn đẩy ra cánh cửa cuối cùng vẫn tìm không được thân ảnh của nàng, sắc mặt xanh mét lạnh như băng sải bước hướng bên ngoài đi tới, hắn không thể nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu không tìm thấy nàng, tại đất nước xa lạ cùng tòa thành này, mỗi một giây hắn không nhìn thấy thân ảnh của nàng, chuyện gì cũng có thể phát sinh.

Tất cả mọi người trong tòa thành đều sợ hãi.

Bảo vệ sợ tới mức chỉ dám đứng bên cạnh cửa sắt không có ai dám buông ánh mắt xuống, anh chỉ nghe thấy có tiếng bước chân người tới gần, ngay sau đó có tiếng súng lên đạn, một viên đạn sượt qua đầu anh, tiếng nổ của viên đạn vang lên giòn vang mà khí phách như vậy. Anh hấp một hơi quay đầu lại, chỉ nhìn thấy trên người Công Tước đại nhân thấm đầy nước mưa lội mưa xuất hiện trước mặt anh.

“Cô ấy ở đâu?” Tần Dịch Dương cười giễu cợt ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm người đàn ông trước mắt.

Bảo vệ lập tức quỳ trên mặt đất: “Tôi không nhìn thấy! Tôi không nhìn thấy! Công Tước đại nhân! Cái gì tôi cũng không biết!”

“Bùm” Một tiếng nổ. Viên đạn găm vào trên cửa sắt. Sượt qua một người.

“Ta hỏi lại một lần, có nhìn thấy cô ấy đi ra ngoài hay không? Đi lúc nào?” Họng súng một lần nữa gắt gao nhắm vào thái dương của người bảo vệ.

“Tôi có nhìn thấy! Tôi có nhìn thấy cô ấy đi ra ngoài!” Phòng tuyến của người bảo vệ cuối cùng trong nháy mắt đã bị công phá, bị dọa đến mức khóc hét lên: “Lâm tiểu thư từ đây đi ra ngoài, trời mưa… mưa rất lớn… Cô ấy một mình đi ra ngoài.”

Sắc mặt Tần Dịch Dương nhất thời càng thêm trắng bệch.

Thu hồi súng, hắn có chút lảo đảo đi tới mở cửa xe, ngồi vào trong đạp mạnh chân ga.

Rõ mồn một.

Thủ đô London Anh rộng lớn như vậy, phương hướng của lâu đài vùng ngoại ô trong mưa cũng bị lệch đi rất nhiều, thế giới rộng lớn xa xôi đến vậy, Tần Dịch Dương không biết phải đi đâu để tìm nàng.

Hi Hi. . .

Là anh sai, tất cả đều do anh sai, em không cần phải giận dỗi nữa, xuất hiện được không?

Hay cánh tay mạnh mẽ bóp chặt tay lái, những gân xanh trên ngón tay đều trở lên trắng bệch, Tần Dịch Dương không biết mình đang đi đâu, điên cuồng mà chuyển hướng, điên cuồng mà tìm kiếm nàng.

Chúng ta thật vất vả mới về được bên nhau, em không cần cục cưng sao? Không cần con của chúng ta sao?

Hắn mím môi, thậm chí trong mắt còn dâng lên một tầng hơi nước chưa từng thấy.

Thế giới rộng lớn mà xa lạ như vậy, ai nói cho hắn biết, muốn tìm một người, nên từ nơi nào bắt đầu?

Cơ hồ Tần Dịch Dương rơi vào tuyệt vọng, cánh môi không chút huyết sắc phát ra thanh âm không nghe rõ, hắn gục trên vô- lăng tiếp tục lái xe, căn bản không quan tâm tới có bao nhiêu nguy hiểm, nhưng chỉ có một khắc đó tại đây, hắn nhớ tới một tia hy vọng duy nhất.

Di động ở trong túi quần bên hông, hắn ngẩng đầu, sắc mặt xanh mét đem di động rút ra.

Suốt một đêm bận rộn căn bản là hắn không có lúc nào để tiếp điện thoại, nhìn qua người gọi tới là ai, ánh mắt tuyệt vọng của hắn nhìn qua lịch sử cuộc gọi, đột nhiên đạp mạnh chân phanh , phanh gấp lại.

Trong lịch sử cuộc gọi, hiển thị lúc rạng sáng, nàng có gọi cho hắn.

Không phải chỉ một lần.

Trong lịch sử cuộc gọi ghi lại không chỉ có một lần.

Như là túm được một tia hy vọng trong lúc bị hủy diệt, Tần Dịch Dương tỉnh táo lại, gắt gao nhìn chằm chằm thời gian trong lịch sử cuộc gọi, tự hỏi, bắt buộc chính mình suy nghĩ. Rạng sáng nàng còn ở… Buổi sáng bảo vệ liền nhìn thấy nàng đi ra ngoài… Nàng gọi điện cho hắn.

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Trong mưa bụi lất phất, một nam nhân tuấn lãng cao ngất ngồi trong xe, chống trán suy nghĩ, hồi lâu, ánh mắt lạnh như băng của hắn mở ra, đạp mạnh chân ga, bẻ quặt tay lái, loạn tay lái hướng phía lâu đài trở về.

Lily mở trừng trừng mắt nhìn thấy đã Tần Dịch Dương đi ra ngoài, chậm rãi đi đến bên cạnh người bảo vệ.

Bảo vệ thực đã sợ tới mức đái ra quần, xụi lơ trên mặt đất không hề nhúc nhích.

“Cô đừng có lại đây… Cô không cần lại đây!” Bảo vệ nhìn thấy Lily cảm thấy càng thêm sợ hãi, anh biết bản thân mình đã làm gì, giúp nữ nhân này giấu giếm sự thực tới cùng.

“Không cho phép nói cho ai khác. Ngươi đã từng đáp ứng ta. . . Nếu không ta sẽ cho cả nhà ngươi xác không toàn thây, nghe rõ chưa?”

Trong mưa phùn lất phất, một bảo vệ đứng cạnh Lily, sắc mặt anh ta tái nhợt khiến cho Lily cũng phải sợ

Chẳng qua là cô không thể ngờ tới, Tần Dịch Dương rõ ràng đã lái xe đi ra ngoài, thế nhưng chưa đến hơn mười phút liền đã trở lại, chiếc xe màu đen có rèm che kia sáng lạng trong tiết trời âm u, đâm xuyên qua cửa sắt vọt tới đây, cả người Lily run rẩy chạy nhanh tránh né, thế nhưng chiếc xe kia lại