hưng
làm cho Bàng Sĩ Bân không thể nói gì, phản bác thì không được, gào thét cũng
chẳng được, anh suýt nữa là tức giận đến nỗi thở không được.
Mẹ nó! Cô gái này đúng
thật làm người ta tức ói máu mà!
Nổ máy xe đi tiếp, Hà Thu
Nhiên trong lòng cảm thấy hả dạ, liếc nhìn mặt ai kia lúc hồng lúc xanh, cô thầm
nghĩ…
Về nhà pha cho anh một ly
la hán quả uống, dù sao cũng có thể hạ huyết áp, lại trị táo bón, công hiệu quá
còn gì!
Hiệp 3, Hà Thu Nhiên lần
nữa toàn thắng!
Trong phòng tập vật lý
trị liệu ở bệnh viện, người đến tập chật ních cả phòng, ai nấy đều yên lặng tự
tập luyện, lâu lâu thì lại quay sang cười nói với nhân viên vật lý trị liệu,
nhưng chỉ có một người từ lúc vào đây đến giờ cứ xụ mặt, chẳng thèm nói chuyện
với ai, mà ai thấy bản mặt chằm dằm của người nọ cũng chẳng dám bén mạng đến
gần.
Mà người nọ…
Đúng vậy! Đoán không sai,
chính là “tổng tài con cua” của chúng ta —— Bàng Sĩ Bân!
Bởi vì danh tiếng của anh
vang dội bốn phương, cái này cũng phải cám ơn giới truyền thông, cũng bởi do bị
phóng viên chặn đường hỏi này hỏi nọ, mà câu nói “Cho dù tôi ở trong Bàng thị
muốn học con cua đi ngang, cũng không đến lượt người ngoài xen vào!” của anh đã
trở thành danh ngôn kinh điển được giới truyền thông tích cực truyền bá, cho
nên nhân viên vật lý trị liệu cũng đã sớm nhận ra anh, nhìn bản mặt hung thần
ác sát của Bàng Sĩ Bân, trong lòng nhân viên kia cũng run sợ không thôi, rất sợ
sẽ đắc tội với đại nhân vật này, tuy nhiên, đây là bổn phận phải làm, cho nên
chính mình cũng phải cố gắng hoàn thành công việc.
Nghĩ như vậy, nhân viên
vật lý trị liệu vội cười, nơm nớp lo sợ kêu người đàn ông mặt mày hung tợn kia
kiểm tra một chút, sau khi có kết quả, anh ta cẩn trọng nói —-
“Anh Bàng, lực chân của
anh cũng tương đối tốt, nhưng mà lúc đi đứng thì cân bằng trái phải vẫn chưa
tốt, cho nên trước tiên anh phải tập luyện để giữ thăng bằng mới được.”
Vừa nói, ngón tay chỉ qua
bên cạnh.
Bàng Sĩ Bân nhìn sang
hướng anh ta chỉ, thì thấy một đám người đang đứng trên bàn đạp, cứ đạp lên đạp
xuống, anh nhìn mấy động tác khô khan buồn cười đó, sắc mặt lập tức đen sì.
Chết tiệt! Toàn mấy động
tác gì đâu, anh phải lãng phí thời gian vô mấy cái này sao?
Như nhìn thấu suy nghĩ
trong lòng anh, Hà Thu Nhiên lên tiếng, “Anh đương nhiên có thể không tập, dù
sao sau này người đi cà thọt cũng không phải chúng tôi.”
Lời nói của cô nói trúng
tim đen của anh, Bàng Sĩ Bân căm tức trừng mắt nhìn cô, mà cô thì lại nhướng
mày nhìn anh, bộ dạng ám chỉ “người tàn phế không phải mình” khiến anh giận
điên lên.
Trong lòng biết cô nói
không sai, Bàng Sĩ Bân cuối cùng chỉ có thể oán giận đi thẳng đến chỗ mấy người
đang tập, đứng lên bàn đạp bị anh cho là chán ngắt, tập mấy động tác mà anh cho
rằng rất phí thời gian!
Hô —– lại thắng !
Bác sĩ vật lý trị liệu âm
thầm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt cảm kích nhìn Hà Thu Nhiên. Cô lập tức khoát
tay, ý bảo anh ta không cần phải khách sáo, cô đứng dậy bước ra khỏi phòng,
định nhân lúc người nào đó đang tập mà ra ngoài tản bộ hít thở không khí
trong lành. Dù sao ở đây có bác sĩ chuyên nghiệp rồi, cũng không cần cô phải ở
bên săn sóc nữa.
Đi tới đi lui trên
hành lang bệnh viện, đúng lúc đi ngang qua mấy người hộ lý, đột nhiên, một
giọng nói kinh ngạc xen lẫn vui mừng vang lên ——
“Chị
Thu Nhiên?”
Ồ? Ai
kêu cô vậy?
Hà Thu
Nhiên sững sờ, theo phản xạ quay đầu lại, chỉ thấy một y tá nam rất đáng
yêu đang tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời từ trong phòng hộ lý bước ra,
đứng sừng sững trước mặt cô .
“Lý
Bách Huân!” Nhận ra người mới đến, cô cũng vui vẻ cười tươi, cũng không nghĩ
tới sẽ gặp phải đàn em học chung hồi năm hai ở đây.
Lý
Bách Huân mặc bộ đồng phục y tá nam màu trắng, gật đầu, vui mừng nói: “Chị sao
lại ở chỗ này? Em nhớ chị đang ở Đài Nam làm việc mà? Hay chị đã chuyển tới
bệnh viện này làm rồi?”
Nếu
thật là như vậy thì còn gì bằng!
Lúc
còn học ở trường, chị Thu Nhiên đã tận tình hướng dẫn, giúp đỡ anh rất nhiều!
“Chuyện dài lắm em, một lời khó nói hết.” Cô cười tí tửng, nói: “Nói chung là
chị không có chuyển công tác tới bệnh viện của em, mà chỉ là đưa người ta đến
tập vật lý trị liệu thôi.”
Nghe
vậy, Lý Bách Huân cũng không hỏi tỉ mỉ, chỉ hào hứng nói: “Chị hiện ở Đài
Bắc hả?”
“Đúng
vậy, nhưng chỉ một thời gian ngắn thôi!” Hà Thu Nhiên gật đầu.
“Vậy
thì tốt quá! Sau khi chị tốt nghiệp, chị em mình cũng không liên lạc mấy. Bữa
nào em nghỉ, chị em mình gặp mặt nhé, được không?” Nghĩ đến bây giờ mình còn
đang trong giờ làm, không thể trò chuyện nhiều với đàn chị, Lý Bách Huân chỉ có
thể đề nghị như vậy.
“Đương
nhiên không thành vấn đề!” Cô có ấn tượng rất tốt với đàn em luôn tươi cười vui
vẻ này, cho nên trong lúc học ở trường, khi Bách Huân gặp phải khó khăn trong
khi thực tập, cô luôn nhiệt tình giúp đỡ, thí dụ như —— kỹ thuật tiêm chích của
cậu ta rất tệ, vì để giúp cậu ta rèn luyện tay nghề, cô từng trúng không ít vết
kim châm.
Nghe
cô sảng khoái đồng ý, Lý Bách Huân phấn khởi cùng cô trao đổi số điện