khổ, với trực giác tôi tin cô, tôi tin cô chính là một cô gái tốt!”
+ Anh nói, đi lên phía trên. Hàn Nhất Nhất cũng chậm rãi dừng bước, nước mắt của cô chảy xuống gò má như hai dòng suối.
+ Anh không do dự đưa tay ra kéo cô dán vào người mình. . Như vậy anh mới có thể cảm
nhận chân thực được cô không có điều gì bất trắc.
+ Hàn Nhất Nhất cố gắng muốn thoát ra mà Lãnh Nghiêm cũng không cho cô cơ hội.
+ Ngón tay hơi lạnh, lau nước mắt trên mặt “Hy vọng lần sau lúc gặp em, sẽ không phải
là lúc em khóc, bởi vì anh thích nhìn em cười.”
+ “Tôi. . .”
Hàn Nhất Nhất tình hình biến đổi, buồn vui cùng đến, cô có chút không
chịu nổi, loại thủ sủng nhược kinh này giống như chuyện cả đời sẽ không
xảy ra với cô.
+ Anh cúi
xuống để thân mình sát vào mặt của cô, đôi mắt nhìn chăm chú vào cô,
giống như một cỗ lực tử mạnh mẽ xâm nhập dạy bảo cô, khiến cô tạm thời
quên đi chính sự tự ti của bản thân.
+ “Anh nhìn thấy tôi gần như vậy, anh không thấy tôi xấu sao?” Cô dũng cảm mà lại có chút sợ sệt hỏi anh.
+ “Nếu anh cảm thấy em xấu, anh căn bản sẽ mặc kệ em!” Tay anh muốn vuốt ve vết sẹo trên mặt cô.
+ Giống như bản năng trốn tránh, cô lập tức phản ứng: “Đừng đụng!”
+ Nhìn thấy cô sợ hãi, và trốn tránh như vậy, anh lại càng ôm chặt cô.
+ Hàn nhất
Nhất lúng túng nhưng không khỏi kinh ngạc mừng rỡ, hai tay lại không
biết nên để đâu, Lãnh Nghiêm ôm cô thật sao? Cái ôm này đại diện cái gì?
+ Một luồng
điện mạnh mẽ đã kích thích cô, cổ vũ cô, tay cô chậm rãi cố lấy dũng khí đặt ở trên người anh, hưởng thụ ấm áp tạm thời này.
+ “Hàn Nhất
Nhất. . .” Lãnh Nghiêm ở trong lòng nhẹ giọng mà nhớ kỹ tên này, “Về
sau, nếu em có biết tất cả, hy vọng em đừng trách anh, người nào cũng
cần trưởng thành.”
+ Tại sao, anh cảm thấy chính mình có một loại khó chịu không nói lên lời. Thậm chí
sau này Hàn Nhất Nhất biết tất cả, anh không biết phải đối mặt với cô
thế nào. Anh không muốn nhìn thấy bộ dạng ủy khuất của cô, không muốn
thấy cô rơi lệ, không muốn cô chịu đựng người khác mỉa mai.
+ Hàn Nhất Nhẩt ngẩng đầu lên, nhìn lên bầu trời, đêm đêm thật đẹp!
+ Mà dư quang
khóe mắt lại khiến cô lại một lần nữa sợ hãi, Hạ Thiên Triệu giống như
một tên ma quỷ không thể phai mờ, thân hình hắn cao lớn bao phủ phía
trước cô, đôi mắt mang theo lạnh lẽo bắn ra bốn phía, vẫn không nhúc
nhích mà nhìn bọn họ ôm nhau.
Hạ Thiên Triệu bước từng bước đi về phía trước, ánh mắt hắn giống như muốn nhìn thấu nội tâm,
vẫn không nhúc nhích, dường như muốn nuốt trọn cô vậy.
+ Toàn thân Hàn Nhất
Nhất rét run, nhìn thấy chút thống khổ rồi lại thêm tức giận mang đầy vẻ hủy diệt của hắn, toàn thân cô nhịn không được run rẩy lên.
+ Lãnh Nghiêm như là
nhận thấy được sự nguy hiểm, buông thân thể của cô ra, chậm rãi quay
người lại, nhìn thấy ánh mắt giống như thợ săn, hắn bội phục dũng khí
của người đàn ông này, một cỗ khí thế chấp nhất, chỉ sợ hắn cũng không
xác định được chính mình có yêu Hàn Nhất Nhất hay không.
+ “Hạ thiếu, buông tha cho tôi, tôi nợ anh, tôi dùng cách khác trả anh!” Hàn Nhất Nhất run rẩy, cô cả gan đưa ra yêu cầu này.
+ “Vì hắn?” Hắn lạnh lùng hỏi lại, không có một tia tình cảm.
+ Lãnh Nghiêm nhìn về phía cô, mà cô cũng đang nhìn anh, trong mắt hai người, dường như chỉ có đối phương.
+ Lãnh Nghiêm nắm chặt tay cô, mang đến cho cô sự khích lệ, hi vọng cô có thể hiểu ý của anh.
+ Hàn Nhất Nhất ngẩng đầu nhìn về phía hắn, môi của cô hé mở phun ra một chữ: “Đúng!”
+ Trong lòng Hạ Thiên Triêu căng thẳng, giống như có một vật nào đó vừa vỡ tan.
+ “Tôi sẽ không đồng ý!” Hắn nhìn qua rất bình tĩnh, giống như không hề có tình cảm.
+ “Hạ thiếu, ngài ra
điều kiện đi, ngài muốn cái gì Lãnh Nghiêm sẽ đáp ứng ngài.” Lãnh Nghêm ở phía trước che trở cô, cùng hắn bàn điều kiện.
+ “Nếu tôi nói tôi muốn
mạng của anh!” Miệng hắn tà tà nở nụ cười, dĩ nhiên làm người phải cậy
mạnh, Hạ Thiên Triệu hắn cũng sẽ không sợ mà đem Lãnh Nghiêm bức đến
đường cùng.
+ “Hạ Thiên Triệu, anh
không thể không có lý lẽ như vậy được! Anh không phải là đang bàn điều
kiện mà là đang ép người!” Hàn Nhất Nhất tức giận nói.
+ “Hắn có thể lựa chọn
không đồng ý.” Hắn thờ ơ mà nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lãnh Nghiêm, hắn không tin Lãnh Nghiêm có dũng khí khiêu chiến.
+ “Tại sao anh lại muốn mạng của tôi?” Lãnh Nghiêm nhìn không ra một tia bối rối, con ngươi một mảng trầm tĩnh.
+ “Bởi vì Hàn Nhất Nhất
nợ tôi hai mạng, nếu anh không chịu được ván cược này tôi cũng sẽ không
làm khó anh.” Hắn không chỉ đang kích thích anh mà cũng là đang ép anh.
+ “Hạ Thiên Triệu, anh
không chỉ vô sỉ mà còn rất vô vị!” Hàn Nhất Nhất lòng nóng như lửa đốt,
đồng thời cô cũng rất mâu thuẫn, cô rất muốn biết đáp án nhưng cũng sợ
phải biết đáp án.
+ “Sự lạnh lùng ngày
thường của cô đi đâu rồi, Hàn Nhất Nhất?” Nhìn thấy tâm thần không yên,
luống cuống bất an của Hàn Nhất Nhất, hắn châm biếm hỏi lại.
+ Tay Hạ Thiên Triệu luồn ra sau rồi quay lại, mà trên tay hắn lcú này, đang cầm một khẩu súng.
+ Mắt Hàn Nhất Nhất trợn ngược lên, cô nghĩ người đàn ông này nh