XtGem Forum catalog
Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324600

Bình chọn: 10.00/10/460 lượt.

iều kiện tiên quyết là tôi không biết chân tướng!

Tôi nổi điên nhưng không tiện phát tác, cục tức ở trong lòng không thể không đè xuống, nhưng Tống Nhược Cốc lại cố ý đổ thêm dầu vào lửa sờ sờ đầu tôi, vừa xoa vừa nói từ buồn nôn: “Ngoan.”

““ Tôi rất muốn nắm lấy tay cậu ta lên vai rồi đánh ngã một cái, thế nhưng khi tôi nhìn thấy người nào đó từ bên ngoài đi vào, tôi rất nhanh liền hiểu được dụng ý của Tống Nhược Cốc.

Hóa ra cậu ta không trúng tà, chỉ là đang thể hiện cho Tần Tuyết Vi xem mà thôi.

Bây giờ đang là tấm bia đỡ đạn nên tôi cố gắng phối hợp, nhất trí hướng nòng súng ra ngoài, thế nên tôi cầm lấy tay Tống Nhược Cốc lắc lắc, vừa nũng nịu vừa nói: “Ai da, cậu thật đáng ghét, cậu đáng ghét, đáng ghét quá đi...” Nói thật kinh nghiệm làm nũng của tôi là con số không, vì thế tôi cũng không biết thế đã được chưa.

Tống Nhược Cốc bóp trán, rít từng chữ từ trong kẽ răng: “Câm miệng.”

Xem ra không đạt.

Tôi buông tay cậu ta, ngồi ngay ngắn uống một ngụm nước trái cây, vừa nghiêng đầu lại thấy Lão Lục há to miệng khiếp sợ nhìn tôi. Tôi chỉ có thể cười nhạt với cậu ta, “Nhìn cái gì chứ, chưa từng thấy ai làm nũng à?”

Lão Lục dùng sức gật đầu, nghiêm túc nói: “Đã mở rộng tầm mắt.”

Lúc này, Tần Tuyết Vi đã đi tới, cô ấy đưa cho Lão Lục một hộp, nói “Sinh nhật vui vẻ”. Trong phòng bao không khí có chút xấu hổ, dù sao bạn gái cũ và bạn gái hiện tại khó có thể ở cùng một chỗ, tình huống cũng đủ cẩu huyết.

Vai nam chính cẩu huyết lại rất bình tĩnh, cậu ta chỉ liếc mắt Tần Tuyết Vi, rồi quay đầu nói chuyện với người bên cạnh.

Nữ chính cẩu huyết lại càng bình tĩnh, cô ấy thậm chí còn chưa từng nhìn bọn tôi, trực tiếp coi hai đứa tôi là không khí.

Chỉ có bia đỡ đạn cẩu huyết không được bình tĩnh, tôi nói này hai người có thể biểu hiện một chút ghen tuông hay nhớ mãi không quên được không, như thế tôi mới có thể sớm kết thúc công việc. Tần Tuyết Vi ngồi ở vị trí đối diện

tôi, cô ấy bưng một ly cocktail, nói chuyện với đám chị em bên cạnh, nụ

cười mê người, cử chỉ tao nhã, quả là thiên kim tiểu thư. Chị em của cô

ấy thỉnh thoảng liếc nhìn tôi một cái, không gì khác ngoài ánh mắt khinh thường và chán ghét.

Tôi khiến người ta thất vọng thế sao?

Tôi cũng không tiếp tục tự khiến mình không thoải mái, vừa ăn cái gì đó,

vừa nói chuyện phiếm với người xung quanh. Lão Lục và bạn bè của cậu ta

đều hay nói, chuyện phiếm trời nam biển bắc, thỉnh thoảng tôi chen vào

một hai câu, bọn họ đều nhìn tôi như quái vật. Tôi còn tưởng là bị xem

thường, kết quả Lão Lục giải thích với tôi. Chuyện một cô gái hiểu được

kinh tế, hiểu được chính trị, am hiểu quân sự, am hiểu hoạt động thể

thao, biết xem bóng đá, lúc nói chuyện không nhìn chằm chằm mặt người

khác thì đáng quý thế nào.

Tôi lại có tự tin. Nhưng Tống Nhược Cốc lại chậm rãi nói một câu: “Thế thì có gì khác đàn ông.”

““ Tôi phát hiện Tống Nhược Cốc đúng là do ông trời phái xuống thử thách tôi.

Tôi cười tủm tỉm cầm lấy cánh tay Tống Nhược Cốc, nghiến răng cấu một cái,

Tống Nhược Cốc đau đến nhăn cả mày, nhưng không kêu lên tiếng. Lúc này

tôi đột nhiên quay đầu đi chỗ khác, lại thấy Tần Tuyết Vi đang nhìn về

phía bọn tôi, cô ấy thấy tôi quay tới, nhanh chóng ngoảnh mặt đi chỗ

khác, ánh mắt né tránh.

A, hình như có chút hiệu quả?

Xem ra Tần Tuyết Vi này không phải không để ý, giống như đã thể hiện.

Tôi rất vui vẻ, nói khẽ với Tống Nhược Cốc: “Ha ha, bạn gái cậu nhìn cậu đấy.”

Tống Nhược Cốc xoa xoa cánh tay mình không nói gì. Một lát sau, cậu ta đi

toilet, rất nhanh sau đó, Tần Tuyết Vi cũng đi ra. Trực giác nói cho tôi biết hai người này nhất định gặp mặt bên ngoài, nội dung cẩu huyết

thường gặp trong phim thần tượng sẽ chứng minh phán đoán của tôi.

Thực ra tôi cũng không phải là người hay buôn chuyện, thế nhưng tôi thực sự

rất muốn biết hai người này rốt cục đã phát triển đến mức nào rồi, bao

lâu nữa tôi mới có thể hoàn thành sứ mệnh. Thế là tôi vô sỉ đi ra ngoài, dự định nghe trộm xem bọn họ nói chuyện gì. Lại nói bản thân là bia đỡ

đạn, tôi nghĩ tôi nên biết tình cảm của đôi này đã tiến đến giai đoạn

nào chứ.

Vì thế tôi nghe được đoạn đối thoại dưới đây.

“Ánh mắt cậu làm sao thế.” Là tiếng của Tần Tuyết Vi.

“Tớ nghĩ ánh mắt của tớ có tiến bộ.” Đây là tiếng của Tống Nhược Cốc.

“Cậu có ý gì?” Tần Tuyết Vi mất hứng. Chuyện này ... có thể hiểu được.

“Tớ cho rằng tớ đã nói rất rõ ràng.”

“Tống Nhược Cốc, rốt cục là cậu còn muốn ồn ào đến bao giờ?”

“Lời này đúng ra phải là tớ hỏi cậu mới phải?”

Tôi ở bên ngoài nghe cũng xót ruột, hai người này có thể bỏ qua những câu

nói vô dụng đi được không, nhanh vào trọng tâm là được rồi! Nhưng mà bên trong không vang lên âm thanh nữa.

Tôi nghĩ bọn họ chắc là đang

cảm nhận tình yêu cuồng nhiệt của đối phương, có thể là đang ở một chỗ

hôn nhau kịch liệt, tiếp đó tôi có thể kết thúc công việc của mình.

Tôi vì xuất hiện suy nghĩ này mà hưng phấn, ghé sát lại cửa xem có thể nghe thêm được chút động tĩnh gì hay không, nếu như bọn họ ... rất kịch

liệt, hẳn là nghe được chứ?

Đáng tiếc hiệu quả cách âm c