ạo liếc mắt, hất cao đầu đi qua người cậu ta.
Tống Nhược Cốc cũng không để ý đến Tần Tuyết Vi, mà nhìn tôi ở phía sau cô ấy, nói: “Sao trễ thế?”
Tôi sửng sốt vài giây, mới phản ứng được, tôi không phải đang là bạn gái người này sao?
Tôi đi tới, có chút xấu hổ, luôn cảm giác ánh mắt nóng rực của mọi người xung quanh, như là bị tia lazer quét qua.
“Đi thôi.” Giọng của Tống Nhược Cốc có chút không kiên nhẫn.
Tôi nhanh chóng ngồi lên phía sau xe, “Nhanh lên một chút, còn phải ăn bữa sáng nữa.”
Tống Nhược Cốc đưa tay nhìn đồng hồ, hừ một tiếng xem thường.
Người này làm việc hiệu suất thật là cao, mới thế mà đã nhanh chóng chạy tới kích thích bạn gái cũ, cũng không biết hiệu quả sẽ ra sao. Cậu ta chở tôi đi ngang qua Tần Tuyết Vi thì tôi rất muốn nhìn mặt cô ấy một chút, nhưng tôi ít nhiều có chút chột dạ, không thể làm gì khác ngoài cúi đầu quay đi, khuôn mặt không cẩn thận dán lên lưng Tống Nhược Cốc.
Tống Nhược Cốc có chút không vui, “Cậu có thể rụt rè một chút không?”
“…” Tôi câm lặng. Đương nhiên, cậu nhóc này mạch máu não không bình thường, tôi cũng không muốn tính toán với cậu ta. Nhưng nhìn cậu ta không vui, tôi lại thấy hài lòng. Thế là tôi vô sỉ vòng tay quanh hông cậu ta, cười gian, dùng sức cọ cọ lưng cậu ấy.
Tống Nhược Cốc run lên, xe đạp đi xiêu vẹo, chỉ chút nữa là ngã xuống. Lưng cậu ta cứng ngắc, dường như muốn tránh tôi, “Cậu...”
Tôi cười nói: “Tôi chuyên nghiệp mà.”
Dù gì thì giờ trên danh nghĩa tôi cũng là bạn gái của cậu ta, soái ca đưa tới cửa không đùa giỡn sao được.
Tống Nhược Cốc quả nhiên không nói gì, tiếp tục công cuộc lao động tay chân.
Hai chúng tôi cùng ăn bữa sáng, cùng đi tới giảng đường, trong thời gian đó cậu ta không nói một câu, sắc mặt nhìn cũng không tốt. Nhưng khi chúng tôi sắp chia tay, cậu ta nói một câu:
“Cậu làm tốt lắm.”
Trên trán tôi xuất hiện dấu hỏi chấm to đùng, nhìn cậu ta, không biết cậu ta muốn nói chuyện gì.
Cậu ta cũng không thèm nhắc lại, chỉ sờ sờ đầu tôi cho có, mặt không thay đổi xoay người đi.
Trên đường tới giảng đường từng người từng người đi tới, cảnh này bị rất nhiều người thấy, hơn nữa người ngồi trên xe cậu ta không phải là Tần Tuyết Vi mà là tôi, chuyện cứ thế mà truyền đi.
Tin đồn luôn luôn có khả năng phát huy trí tưởng tượng của người ta, chỉ qua mấy người cũng có thể truyền đi vô số phiên bản, đến buổi trưa đã thành tôi PK nữ thần nhanh chóng lên chức tiểu tam. Hơn nữa quần chúng còn so sánh tôi và Tần Tuyết Vi ở tất cả các tiêu chí, từ khuô mặt, vóc dáng đến chỉ số thông minh, tài hoa, cuối cùng đưa ra kết luận: Mắt Tống Nhược Cốc bị mù rồi.
Những tin tức này đều là do Sử Lộ nói với tôi, than ôi người này nhân phẩm vẫn luôn có vấn đề, cho nên tôi hoài nghi tính chân thật của tin này. Kết quả tên nhóc đưa thẳng điện thoại cho tôi, trên đó đang truy cập trang BBS của trường. Tôi xem bình luận từ đầu tới cuối một lần, cuối cùng nghiêm nghị nói: “Dân mạng không thể đại diện suy nghĩ của toàn dân.”
Sử Lộ lấy lại điện thoại, “Đúng thế, tôi cảm thấy cậu vô cùng đẹp trai, đặc biệt có khí chất đàn ông, đặc biệt khiến người ta có cảm giác an toàn.”
“...” Cậu xác định đang an ủi tôi chứ. Tuy không quan tâm bản thân bị người ta coi là tấm bia đỡ đạn, nhưng tôi vẫn quan tâm đến danh tiếng, đặc biệt là chuyện liên quan tới nào là tiểu tam, nào là bao nuôi, nào là vung đao đoạt tình. Buổi tối, bạn cùng phòng luôn nhìn tôi với ánh mắt né tránh, muốn nói lại thôi, vì thế tôi rất đau buồn. Tôi lo lắng tiếp theo có thể sẽ bị cô lập, bị khinh bỉ, bị chỉ trỏ. Dù sao con gái ghét nhất chuyện gì, hẳn mọi người đều biết.
Không được, tôi phải nghĩ cách ngăn cản xảy ra tình huống ác ý này.
Nếu như tin đồn là nguyên nhân xảy ra mọi chuyện, vậy không bằng lấy độc trị độc, tôi tạo cho họ một chuyện càng điên cuồng hơn, không phải là được sao.
Chỉ là, chuyện gì mới có thể khiến mọi người càng điên cuồng hơn đây.
Qua hai ngày, “câu chuyện tình yêu” của tôi và Tống Nhược Cốc, đều đã được mọi người biết hết. Hôm đó là một buổi chiều âm u, tôi nhìn thấy Tống Nhược Cốc ngồi xổm ở góc tường, lặng lẽ rơi nước mắt. Trên mặt cậu ta có dấu tay hồng hồng, gương mặt còn bị người ta hất cafe. Cậu ta khóc rất đau khổ, khóc đến tuyệt vọng. Thế nên, một thanh niên tốt của chế độ xã hội chủ nghĩa, có tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, đồng cảm với người khác, tôi mua cho cậu ta khăn giấy và nước, đồng thời an ủi cậu ta vài câu, Tống Nhược Cốc nắm lấy tay tôi kể khổ, hóa
ra cậu ta thất tình...
Còn chuyện thất tình, thì thuộc về phạm trù bí mật riêng tư, thứ lỗi cho tôi không thể nhiều lời.
Tóm lại là tôi ở bên cạnh vừa nghe, vừa an ủi cậu ta, Tống Nhược Cốc nghĩ tôi rất rất đẹp trai, rất có phong thái người đàn ông đích thực, khiến người ta có cảm giác an toàn. Khụ khụ, à không phải, cậu ta nghĩ tôi dịu dàng, hiền lành, khiến cho người ta bình tâm lại, cho nên cậu ta muốn thử hẹn hò với tôi
Thế là ngày hôm sau, vẻ mặt Tống Nhược Cốc tươi tắn chờ tôi ở dưới ký túc xá.
Tuy rằng câu chuyện có trăm ngàn sơ hở, tuy rằng câu chuyện tình yêu của Tống Nhược Cố