tự mình đa tình! Không trách được gần đây cô thấy Mộ Bạch lén nghe điện thoại,
thì ra anh một bên ở bên cạnh cô, một bên lại âm thầm cho người tìm kiếm tung
tích của Kiều Vi.
Điều này nói rõ cái gì?
Cô rất hiểu Mộ Bạch, có đôi khi bọn họ cũng rất giống nhau, là người thông
minh, nhưng đối với chuyện tình cảm lại cố chấp, câu nệ. Cô thế nào lại không
nghĩ tới, cô yêu Mộ Bạch bao nhiêu thì Mộ Bạch cũng có thể yêu Kiều Vi bấy
nhiêu.
Bây giờ cô thừa nhận, cô đã thua.
Ly Ly cười có chút cứng nhắc, chậm rãi đứng lên, Mộ Bạch cũng không nghiêng đầu
nhìn cô. Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, làm ra vẻ không có chuyện gì, cũng không nói
một lời mà quay người rời đi.
Xoay người đi cũng là lúc cô quyết định...
Nếu Mộ Bạch vẫn kiên định mà yêu Kiều Vi như vậy, cô chỉ có thể buông tay, thế
nhưng tình cảm của cô dành cho anh vẫn sẽ không thể nào tan biến, cô đã sớm
nói, tình yêu của cô đã ngấm sâu vào trong xương tuỷ, trử phi cô biến thành tro
bụi.
Cô nên làm, cô có thể làm, Mộ Bạch cũng không yêu cô, cô cũng nhận thức được.
Chỉ mong rằng Kiều Vi sẽ không tổn thương đến anh, bởi vì chính cô cũng bị Mộ
Bạch gây tổn thương rất lớn, thật đúng là khiến cho lòng đau đớn không thôi.
Khoảnh khắc Ly Ly xoay người, không có nhìn thấy ba ánh mắt đang quét tới,
trong đó có cả Mộ Bạch, anh bây giờ mới nhớ đến Ly Ly vẫn luôn ở bên cạnh anh,
nhìn bóng lưng cô đơn, trống trải của cô, lồng ngực anh bị thắt chặt đến nỗi vỡ
vụn thành từng mảnh.
Nhưng anh bất kể, hiện tại anh muốn giả quyết ba mặt một lới với phụ nữ kia,
anh tin tưởng, chỉ cần anh quay người lại, Ly Ly nhất định sẽ ở phía sau mà bảo
vệ anh.
Tân Lương không ngồi yên.
Mắt thấy Ly Ly nhanh chóng rời khỏi sân, anh nhanh chóng đứng lên, hô to một
tiếng: “Ly Ly”
Mọi người đúng là cả kinh.
Mộ Bạch nhìn anh ta một cái, cũng không nói gì, lúc này để cho Tân Lương đi
theo Ly Ly là một lựa chọn sáng suốt, trước hết để cho cô tỉnh táo lại, sau đó
anh sẽ giải thích cho cô cũng không muộn.
Ngay sau đó, Kiều Vi giống như bị thanh âm kia kéo hồn trở về, trên mặt cuối
cùng lộ ra vẻ thất kinh, liến hướng về phía sau chạy đi, Mộ Bạch thấy cô chạy
cũng nhanh chóng liền chạy theo...
Mới vừa bị cái giá năm trăm vạn làm cho khiếp sợ, trong lúc nhất thời rối loạn,
khiến cho mọi người tò mò suy nghĩ...
Cuối cùng buổi đấu giá cũng kết thúc, chỉ tiếc nuối chính là người đàn ông Ngô
Hữu Bình, anh nhìn bức tranh trong tay mình, vẻ mặt đoán không ra...
Khi Kiều Vi chạy ra sau khán đài, cô cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng ánh mắt
lạnh như băng của Mộ Bạch lại khiến cho cô phải sợ hãi, dĩ nhiên là bởi vì chột
dạ, đúng hơn là áy náy.
Ngày đó sau khi cùng Ly Ly nói chuyện, cô hiểu được lời khuyên của bạn tốt mình
là gì.
Mới vừa đính hôn liền
phản bội vị hôn phu của mình, cho dù là bất cứ ai cũng sẽ thương tâm. Huống chi
Ly Ly không đồng ý để cho cô nói ra sự thật, không chỉ đang giúp cô, mà còn
không để cho Mộ Bạch bị tổn thương.
Nói thật, cô quả thực rất kinh hãi khi người bạn tốt nhất của mình lại yêu người
yêu của cô, sau chuyện này cô mới sáng tỏ. Cô phát hiện, lúc đó cô vẫn còn rất
ngu xuẩn và ngây thơ.
Nếu như cẩn thận suy nghĩ một chút, không khó để phát hiện ra một điều. Sự
chiếu cố của Ly Ly đối với Mộ Bạch so với vẻ mặt của cô ấy không giống nhau,
ánh mắt của Ly Ly mãnh liệt, yêu anh ấy còn sâu hơn cô. Hơn nữa, cô bỗng nhiên
phát hiện một điều, có lẽ thời điểm Ly Ly yêu Mộ Bạch so với cô là sớm hơn! Có
một khoảng thời gian, Ly Ly lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần, lúc nào cũng điều
tra tư liệu, mãi cho đến khi Mộ Bạch xuất hiện...
Kiều Vi cảm thấy rằng, hai từ “ngu xuẩn” và “ngây thơ” là thực đúng khi cô để
cho mình gây ra một tổn thương lớn cho người bạn tốt của mình. Ly Ly hận cô, cô
cũng có thể hiểu. Bởi vì nếu như đổi lại là cô, cái đó không chỉ là hận, hơn
nữa đã nhiều năm như vậy, cô đối với họ cũng lẳng lặng...
Vừa nghĩ tới chính mình gây tổn thương đến Ly Ly, lại phản bội Mộ Bạch, cô lại
cùng Hữu Bình bay sang nước Pháp, liền một cái đã ba tháng.
Thật ra lần trở về tham gia buổi đấu giá này, cô không có bất kì lo liệu nào.
Khi về nước cô định chờ đến sau ngày cử hành hôn lễ, chờ cho tất cả bình tĩnh
lại, cô mới xuất hiện.Thật ra tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị làm đám cưới
cũng không có gì ghê gớm, đối với người bình thường mà nói, chỉ là một hôn lễ
nhiều tiền của nhà giàu mà thôi.
Nhưng giới truyền thông vì muốn lôi kéo ánh mắt của mọi người, liền đem chuyện
gặp gỡ của cô và Mộ Bạch viết thành một câu truyện hiện đại lãng mạng, cô bé lọ
lem và hoàng tử.
Nhưng cô thật sự không thể lay chuyển được một người cố chấp như Hữu Bình.
Anh nói anh muốn đem tác phẩm về nước bán đấu giá, quyên góp làm từ thiện, có
thể sẽ dành được danh tiếng hơn.
Hữu Bình đối với vẽ tranh bất chấp, câu nệ, cô biết, vì thế giữa hai người cũng
có đôi lúc tranh cãi. Cuối cùng, cô đồng ý. Cũng không nghĩ sẽ phát sinh ra
chuyện như thế này.
Gặp được Mộ Bạch là một điều ngoài ý muốn, cũng là một chuyện đúng lẽ. Cô vẫn
luôn biết, chỉ cần việc Mộ Bạ