i gì cũng tốt hơn."
Maynor Hàn chợt ý thức được mình đang làm thương tổn đến Thiển Hạ, nên anh lập tức nói áy náy, buông lỏng bàn tay đang bóp cổ của cô ra, sau đó đỡ cô ngồi xuống chiếc ghế tựa bên cạnh.
"Mời anh ra ngoài, tôi muốn ngồi an tĩnh một mình."
Thiển Hạ chậm rãi hít thở, không muốn nhìn thấy anh ta, cô nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ, giống như trong mắt cô cái gì cũng đều không thấy, mà cô cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa.
"Được, vậy anh đi ra ngoài trước, thức ăn đặt lên bàn, em nhớ phải ăn đó."
Maynor Hàn dặn dò xong thì liền ra khỏi phòng, cũng đóng cửa phòng lại.
*
Cùng lúc đó ở một nơi khác,
Tần Trác Luân, Lôi Phách Thiên và mấy người bạn tốt đã cùng nhau bàn bạc,
đồng thời cũng nghĩ ra cách cứu thoát Tô Thiển Hạ.
"Mình đi qua bên kia, các cậu cẩn thận một chút."
Tần Trác Luân chọn hướng ở giữa dẫn đi vào trong, bởi anh muốn phá hoại các loại thiết hạ cơ quan trong biệt thự này trước.
Ba người đàn ông còn lại gật đầu, sau đó cũng tản ra ba phương hướng khác chạy đi.
Chỉ chốc lát sau, bóng dáng của tất cả bọn họ cũng đều không thấy nữa.
Tần Trác Luân thật cẩn thận kiểm tra, chú ý nhìn chung quanh, dưới lòng bàn chân và trên không trung.
"Shit, chết tiệt."
Là anh bị trúng một mũi tên bên vai trái, anh cũng không có rút đầu mũi
tên ra, vì hiện tại anh cũng không biết trên đầu mũi tên có tẩm độc hay
không, nếu như mạo muội rút ra thì có thể hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Anh cứ xông qua trùng điệp các loại cơ quan, rốt cục khi ở trên người bị ba vết thương mới xâm nhập vào được biệt thự của Maynor Hàn, loại người
như Maynor Hàn này đích xác cực kỳ thông minh, chẳng qua là năm đó anh
đã sơ hở nên để anh ta lấy trộm được bản thiết kế thực tới bảy phần này
để thiết kế các loại cơ quan này.
Đương nhiên, Maynor Hàn
cũng là người có con mắt nhạy bén, các cơ quan này đại khái là dựa theo
bản thiết kế năm đó do Tần Trác Luân thiết kế mà kiến tạo nên.
Không thể tưởng được Maynor Hàn lại dám sử dụng bản thiết kế đó để kiến tạo
nên tòa biệt thự này, nghĩ đến chuyện Thiển Hạ đã ở nơi này một ngày một đêm thì lòng anh liền nóng như lửa đốt, không biết hiện tại Thiển Hạ
như thế nào, có thể bị Maynor Hàn khi dễ hay không?
"Thiển Hạ, đi, anh dẫn em đi xem mấy thứ đồ chơi tốt."
Maynor Hàn bỗng nhiên mở cửa đi vào, mạnh mẽ lôi kéo tay Thiển Hạ đi tới một
căn mật thất trong biệt thự của anh ta, trong khi Thiển Hạ lại cực kỳ
muốn tránh thoát khỏi tay anh ta, không muốn để ý đến anh ta.
Nhưng khi ánh mắt cô nhìn đến hình ảnh trên màn hình khi đó, cô chợt ngẩn ra.
Đây, thế nào mà Tần Trác Luân và ba người bạn thân kia của anh cũng đều đã đến đây.
Ba người bạn thân kia chính là Lôi Phách Thiên, Hoàng Phủ Tà và Long Ngạo.
"Cực kỳ có ý tứ đi, tổng giám đốc của bốn tập đoàn lớn đều đã quang lâm đến
biệt thự của anh rồi, em xem, trên vai người đàn ông em yêu thương bị
trúng một mũi, trên đùi trúng một đao, trên lưng trúng phi tiêu độc, coi như anh ta có bản lĩnh, chỉ trúng phải ba chỗ cơ quan mà thôi. Nhưng mà phi tiêu, mũi tên và đao tất cả đều có tẩm kịch độc, nếu như anh ta
không có được thuốc giải trong vòng hai mươi bốn giờ thì hậu quả sẽ bị
chảy máu đến chết, độc phát mà bỏ mình, ha ha ha, thật sự là chuyện làm
cho người ta thoải mái tinh thần, đây là tự anh ta chui đầu vô lưới, anh còn tưởng rằng các loại cơ quan đều đã lãng phí công sức thiết kế,
không nghĩ tới thật không nghĩ tới, hiện tại lại có đến bốn người không
sợ chết muốn đi tìm cái chết, khà khà."
Maynor Hàn càng nói
càng khiến trong lòng Thiển Hạ rất run sợ, cô nhìn nhìn qua ba người
kia, trên người bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều có chút thương tổn, chẳng
qua chỉ chưa nghiêm trọng giống như Tần Trác Luân mà thôi.
Anh làm cách nào có thể tới đây?
"Anh thực đê tiện."
Cô lạnh lùng nói này bốn chữ, cô không thể đi ra ngoài bởi vì cô muốn biết tình huống chính xác của mấy người Tần Trác Luân là như thế nào, vì thế cô ngồi xuống, khẩn trương nhìn các loại tình huống đang tiến triển
trên màn hình.
"Đê tiện, anh cũng không có gọi bọn họ tới,
là chính bọn họ tự đưa đến cửa, chuyện này đâu liên quan gì tới anh, nếu như em muốn cứu bọn họ, vậy có thể, nếu em đồng ý chịu gả cho anh, sau
đó anh sẽ lập tức tha cho bọn họ, anh luôn luôn nói được thì làm được,
không phải anh đã thả Hạ Hầu Cô sao, vậy em chắc cũng đã hiểu rõ tính
tình của anh."
Tay Maynor Hàn nâng cằm của cô, để cho cô
nhìn thẳng vào ánh mắt anh ta, anh ta yêu cô nhưng cô thực khinh thường, nhưng mà hiện tại mấy người Tần Trác Luân bọn họ lại tự mình đi tìm
chết, mà Maynor Hàn cũng thật sự muốn biết Thiển Hạ thà là nhất định
không chịu gả cho anh, hay lại là trơ mắt nhìn bốn người bọn họ chết ở
trước mặt cô.
"Lấy bàn tay bẩn thỉu của anh ra, tôi cảm thấy rất ghê tởm."
Thiển Hạ dứt khoát kéo tay của anh ta ra, không muốn nói chuyện với anh ta,
mà cô vẫn như cũ nhìn màn hình chằm chằm, chẳng lẽ thật sự không có biện pháp khác sao?
Dale, nếu hiện tại có Dale ở đây thì tốt
rồi, dựa vào y thuật của Dale muốn cứu sống bọn họ tuyệt đối khô
