nh chút đưa Lan Sơ đi thôi.
"Uông Tĩnh Phong!" Đông Lý Lê Hân theo bản năng lại rống to một tiếng, lần này, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy không giải thích được.
"Vậy cậu đưa đi sao?" Uông Tĩnh Phong vẻ mặt khinh bỉ nhìn Đông Lý Lê Hân, người này rốt cuộc là có ý tứ gì? Không để cho hắn đưa đi, chẳng lẽ cậu ta muốn tự mình đưa đi sao? Hắn đón người tới, không tiễn cô trở về, chẳng lẽ để cho cô ở nhà cậu ta sao?
Đông Lý Lê Hân không có đáp lời, trực tiếp đi về phía thang lầu.
"Thật là không giải thích được." Nhìn Đông Lý Lê Hân đi lên lầu, Uông Tĩnh Phong tức giận liếc nhìn cậu ta một cái. Sau đó, hắn khẽ đỡ cánh tay Lan Sơ, cùng cô đi ra ngoài.
Thời điểm ngồi vào trong xe của Uông Tĩnh Phong, cảm xúc Lan Sơ, từ từ bình tĩnh một chút. Mặc dù thân thể còn có chút run rẩy, nhưng đã không có kịch liệt như trước rồi.
Uông Tĩnh Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm, dùng tốc độ nhanh nhất đưa Lan Sơ về nhà trọ của cô. Hoàn hảo không có xảy ra chuyện gì, nếu không, hắn là đồng lõa sẽ đau lòng đến chết rồi.
Mở cửa, đứng ở cửa trước nhìn phòng trọ có đoạn thời gian không có ở của mình, Lan Sơ không nhịn được tinh thần sửng sốt. Nháy mắt, thoáng hiện bóng ma quỷ dị, đột nhiên từ tim của cô xẹt qua. Cô không khỏi chấn động toàn thân, đáy mắt nổi lên một tia thần sắc sợ hãi.
Cô nhanh chóng xoay người, đem cửa trước tầng lớp khóa kỹ. Tiếp đó, cô bưng tới một cái ghế đặt ở phía sau cửa. Trên ghế để đầy bình thủy tinh dễ vỡ, phát ra tiếng vang cực lớn.
Sau khi làm xong tất cả, tay cô lại cầm một cây chổi, một phen bắt đầu kiểm tra toan bộ nhà trọ. Cho đến khi cô xác định một trăm phần trăm trong căn hộ không có ẩn núp bất kỳ nhân vật khả nghi nào, thậm chí cả đồ vật khả nghi, sau đó cô mới coi là yên tâm.
Chỉ là, đợi đến lúc ngủ cô muốn lên giường, cô cũng để cái ghế ở phía sau cửa phòng ngủ, trên ghế cũng để đầy bình thủy tinh.
Cho dù là như vậy, nhưng đêm nay Lan Sơ cũng không an tâm ngủ.
Không chỉ có đêm nay, liên tiếp chừng mấy ngày, chất lượng giấc ngủ của Lan Sơ cũng rõ ràng giảm xuống rất nhiều. Cô thường sẽ ở lúc nửa đêm vô duyên vô cố giật mình tỉnh lại. Đèn của phòng khách mỗi buổi tối cũng thắp sáng. Ngay cả trong phòng ngủ, cô cũng bật một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng thẳng tắp hướng về phía cửa sổ.
Giấc ngủ chất lượng giảm xuống, trực tiếp làm cho Lan Sơ ban ngày không có tinh thần gì. Thời điểm làm việc gì cũng hoảng hoảng hốt hốt.
Cứ như vậy, bất luận là Uông Tĩnh Phong hay là Đông Lý Lê Hân, cũng có chút không yên lòng rồi.
Trải qua nhắc nhở Uông Tĩnh Phong, Đông Lý Lê Hân lập tức hạ mệnh lệnh cho Uông Tĩnh Phong làm nhiệm vụ mới. Để cho cậu ta ngày ngày cầm một giỏ hoa khác nhau, vừa tinh xảo vừa đẹp đẽ đi thăm Lan Sơ. Ngoài ra còn bổ sung thêm một phần thức ăn ngon.
Rõ ràng ngày ngày đi thăm Lan Sơ với mưu đồ gây rối của mình cũng đã đủ làm Uông Tĩnh Phong nhức đầu rồi, kết quả mỗi ngày hắn còn phải thay đổi chủng loại giỏ hoa cùng làm thức ăn ngon cho Lan Sơ. Cũng không phải hắn không có biện pháp làm được, mà là không hiểu tại sao hắn là trợ lý nhưng lại muốn hắn ngày ngày tặng hoa cho phụ nữ của Đông Lý Lê Hân. Mặc dù trên thực tế là Đông Lý Lê Hân đưa, nhưng mà Lan Sơ cũng chỉ thừa nhận hắn.
May mắn, hắn liên tiếp tới cửa thăm hỏi chừng mấy ngày, tâm tình phòng bị của Lan Sơ từ từ không có mãnh liệt như vậy nữa. Mặc dù cô còn có chút cẩn thận, chất lượng giấc ngủ vẫn như cũ không tính là đặc biệt tốt.
Chỉ là, riêng điểm này hiển nhiên còn chưa đủ. Nhiệm vụ của hắn là phải bảo đảm khiến Lan Sơ khôi phục lại trạng thái ngày trước.
Giơ lên giỏ hoa cùng một hộp điểm tâm kiểu phương tây, lần thứ sáu đứng ở ngoài cửa nhà trọ của Lan Sơ, Uông Tĩnh Phong không nhịn được liên tiếp thở dài mười mấy lần. Loại cuộc sống này, lúc nào thì mới kết thúc a? Ngay cả đáy lòng than thở, nhưng hắn vẫn là nhắm mắt nhấn chuông cửa.
Chỉ một lát sau, Lan Sơ vèo một cái ra mở cửa. Cười mị mị nhìn Uông Tĩnh Phong ở ngoài cửa, nói: "Uông tiên sinh anh tới rồi, tôi chờ anh thật lâu."
"Trên đường có chút kẹt xe." Lông tơ Uông Tĩnh Phong lập tức lại dựng lên. Đây gần như đã trở thành phản xạ có điều kiện của hắn.
"Oa, thật là xinh đẹp a!" Lan Sơ cặp mắt sáng lóng lánh nhìn chằm chằm Uông Tĩnh Phong giơ lên giỏ hoa cùng hộp điểm tâm trong tay, không nhịn được cảm thán ra tiếng. Uông tĩnh phong nhất định là biết thưởng thức, mỗi lần hắn tặng giỏ hoa đều vô cùng hợp thẩm mỹ của cô.
Nghe vậy, Uông Tĩnh Phong vội vàng đem giỏ hoa cùng điểm tâm hộp đưa vào trong ngực Lan Sơ. "Cô thích là tốt rồi."
"Làm sao có thể không thích, chỉ cần là Uông tiên sinh đưa, tôi đều sẽ thích." Lan Sơ không khách khí ôm đồ, xoay người đi vào phòng khách, đem giỏ hoa cùng điểm tâm hộp đặt ở trên khay trà. Sau đó, cô rót một chén trà mới pha cho Uông Tĩnh Phong trước. Tiếp đó, từ trong phòng bếp cầm hai đĩa cùng hai nĩa ra ngoài. Sau đó, cô đem hộp điểm tâm Uông Tĩnh Phong mang tới mở ra, hướng tất cả điểm tâm tạo hình tương đối ngọt ngào trên bàn ăn.
Nhấp một ngụm trà Lan Sơ pha, Uông Tĩnh Phong suy nghĩ, thuận miệng hỏi một câu. "Tối ng
