Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328301

Bình chọn: 8.00/10/830 lượt.

y lại đang tận tình dong duổi trên một người phụ nữ

khác, bọn họ ân ái quá mức nồng nhiệt, không hề phát hiện ra cô đã tới.

Hai mươi ba năm trong đời Giản Uyển Như quá mức thuận buồm xuôi gió, được

cha mẹ yêu chiều, gia cảnh cực tốt, từ nhỏ đã quen biết với Mạnh Thiếu

Văn, cô càng thêm hạnh phúc.

Bọn họ luôn luôn ân ái, nhiều năm tình cảm khiến cho cô tin rằng người đàn ông này sẽ cũng mình đầu bạc răng long.

Nhưng một màn vừa rồi đã hoàn toàn bóp nát ý tưởng đó của cô, người đàn ông

luôn dịu dàng gọi cô là “Như Như” giờ phút này đang quay lưng về phía cô mà triền miên cùng người phụ nữ dưới thân, cơ thể họ quấn chặt lấy

nhau, ngay cả quần áo cũng chưa thèm cởi hết, nhìn qua cũng biết là rất

vội vã.

Bọn họ đói khát nhau đến thế sao? Lại có thể ở trong

phòng làm việc mà chơi đùa, tài liệu rơi đầy dưới đất còn có hương vị

kích tình mãnh liệt tràn vào trong đầu Giản Uyển Như, khiến cho đầu óc

cô trở nên mờ mịt, trong chốc lát đã trở nên vô hồn, trống rỗng.

“Nhẹ …… Nhẹ một chút …… Anh Thiếu Văn, không cần, không cần ……” Thuận theo

tiếng gầm nhẹ của người đàn ông, cô gái bên dưới nũng nịu khóc, âm thanh mềm mại như vậy lại càng lúc càng lớn, không giấu được sự phóng đãng

cùng thích thú.

Cô gái hết sức nhỏ nhắn hoàn toàn bị Mạnh Thiếu

Văn đè ở trên bàn làm việc, khiến cho người khác nhìn rõ không được một

phần dung mạo. Đôi chân bạch ngọc quắp ngang cái hông tinh tráng của

hắn, mắt cá chân còn treo lủng lẳng chiếc quần lót viền tơ, đung đưa

theo từng lần đụng chạm thô lỗ của người đàn ông, quần lót mắc ở mắt cá

chân không tuột xuống, càng thêm phần kích thích.

Giản Uyển Như

sững sờ chứng kiến khuôn mặt tuyệt mỹ mà quen thuộc, càng thêm kinh

ngạc, cô cắn chặt răng, cả người phát run, trái tim cũng trở nên băng

giá.

Là Giản Uyển Linh, sao lại là Giản Uyển Linh, chị em sinh đôi của cô, là Giản Uyển Linh luôn thân thiết kéo tay cô mà gọi chị.

Giản Uyển Như trở nên choáng váng, trong lúc kinh hãi không để ý lui về sau

hai bước, đúng lúc đụng phải cửa chính phòng làm việc, tiếng động lọt

vào trong cơn kích tình của đôi nam nữ khiến họ giật mình.

“Cút

ra ngoài.” Gào thét sau khi đã hưng phấn tới cực điểm, Mạnh Thiếu Văn

hiển nhiên không phát hiện ra sau lưng có vị khách không mời mà đến, hắn cũng không quay đầu lại, mà tiện tay cầm một sấp tài liệu trên bàn làm

việc ném thẳng ra đằng sau, giọng nói trầm thấp khàn khàn đầy vẻ giận

dữ:

“Biến, không được tôi cho đồng ý, ai cũng không được phép vào.”

Đang lúc nói chuyện, hắn cầm lấy chiếc áo vest ở bên cạnh đắp lên người cô

gái, sau đó ôm cô thật chặt, ánh mắt tràn đầy thâm tình, giọng nói lại

càng dịu dàng như nước: “Như Như đừng sợ, anh lập tức bảo kẻ đó cút đi.”

Lúc này Mạnh Thiếu Văn vẫn còn đang trong cơn mơ hồ, hiển nhiên vẫn chưa biết cô gái bên dưới là ai.

Giản Uyển Linh cũng không lên tiếng nhắc nhở, cô ta nhu thuận rúc

vào ngực người đàn ông, khẽ gật, lông mi thật dài rũ xuống cặp mắt trong suốt, nhưng ánh mắt kia lại như có như không nhìn về phía Giản Uyển Như vừa bị chửi đang đứng sau lưng người đàn ông, chứng kiến được bộ dạng

mất hồn mất vía của cô thì lại cười thầm, cười tới độ xấu xa.



ta giả vờ kinh ngạc, hoang mang nhìn chằm chằm vào Giản Uyển Như đứng ở

cửa, sững sờ gọi: “Chị?” Giống như bây giờ mới thực sự phát hiện ra Giản Uyển Như ở đấy.

Một tiếng ‘Chị’ kia lập tức kéo đầu óc mơ hồ của Mạnh Thiếu Văn trở về với thực tế, cũng khiến cho Giản Uyển Như chợt

bừng tỉnh, dù bị đống tài liệu nện vào trán cũng không có cảm giác đau

đớn.

Cô ngẩn ngơ đứng trước cửa, mắt nhìn trân trân cô gái luôn miệng gọi cô là chị kia.

Gương mặt tinh xảo giống cô như tạc sau khi trải qua kích tình càng trở nên

mỹ lệ, đôi mắt xinh đẹp trong suốt, cơ thể mỵ hoặc. Nếu như màn hoan ái

vừa rồi không phải là giữa người đàn ông mình yêu thương với em gái của

mình, cô cũng sẽ cảm thấy rất duy mỹ, nhưng bây giờ thì trong lòng cô

chỉ còn ngập tràn căm hận và ghê tởm.

Cô cười, nhìn vào gương mặt hồng nhuận vì thỏa mãn của Giản Uyển Linh, ánh mắt cô bén nhọn, lạnh

lùng: “Tôi hiểu rồi …… Tôi hiểu rồi, Mạnh Thiếu Văn, chúng ta quen biết

hơn mười năm, cho tới bây giờ, anh quả thực vẫn không biệt được ai là

Giản Uyển Như, ai là Giản Uyển Linh.”

Tiếng gọi ‘Chị’ khiến cho

Mạnh Thiếu Văn đang trong men say hoàn toàn thức tỉnh, hắn nhìn chằm

chằm Giản Uyển Linh trong ngực, bất chợt lùi về phía sau mấy bước, gương mặt hoảng sợ, càng không tin vào sự thật mà thốt lên: “Không …… Không

…… Em là Uyển Linh?”

Người đàn ông với khuôn mặt tuấn dật, tròng

mắt đen nhánh mà thâm trầm, yên tĩnh, thế nhưng lúc này lại lộ ra vẻ

kinh hoảng, đầu hắn vẫn còn nhức ong ong, sắc mặt chuyển sang tái nhợt.

Sau đó hắn đột nhiên xoay người, hối hận cùng bi thương nhìn về phía Giản

Uyển Như đang cười lạnh ngoài cửa, nhìn thấy vẻ mặt lùng lùng băng giá

của cô thì trong lòng hắn cả kinh, hoàn toàn tỉnh hẳn rượu: “Uyển Như,

thật xin lỗi, anh không biết sao lại như vậy. Anh uống nhiều quá rồi ……

Anh nhìn nhầm Uyển Linh thành em ……”

Hắn đang giải thích, v


pacman, rainbows, and roller s