Polly po-cket
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324521

Bình chọn: 7.00/10/452 lượt.

i như bị sét đánh, không biết làm sao buông lỏng cô ra.

Đều đã đến lúc này, người tỏng lòng cô vẫn chỉ có Mạnh Thần úc thôi sao? Chẳng lẽ trong lòng cô anh không có một chút vị trí nào sao?

Kỷ Gia Khiêm cảm thấy mình đã thua hoàn toàn.

Nhưng không lâu sau phản ứng của cô khiến cho anh trấn động. Mạch Hàm không chỉ ở nơi công cộng tìm anh nói chuyện, tìm mói biện pháp tiếp cận anh.

Càng làm cho Kỷ Gia Khiêm bất ngờ chính là trong một chương trình talk show cô đã cự tuyệt Mạnh Thần Úc.

Nhưng rất nhanh anh đã hiểu tất cả chuyện này là kế hoạch hoàn hảo của Mạch Hàm, cô muốn đoạt được Mạnh Thần Úc, sau đó đem hết nững uất ức của mình trả lại cho hắn ta.

Mà Kỷ Gia Khiêm chỉ là công cụ trả thù của cô.

Nhưng vì sao bây giờ cô còn quay đầu tìm "công cụ" là anh a?

Nhìn ánh mắt chân thành của cô, Kỷ Gia Khiêm cực kì không biết làm sao. Từ nhỏ anh đã rất bình tĩnh, chưa một ai có thể khiến tâm tình của anh treo lơ lửng thế này, nhất cử nhất động đều có thể tác động tới thần kinh của anh.

Chỉ có cô, chỉ có Nhan Mạch hàm mới có thể đùa giỡn anh trong lòng bàn tay. Tong một khoảng thời gian anh vẫn luôn căm hận điều đó.

Mãi đến một ngày nào đó, Mạch Hàm vì cứu anh mà bị thương, bây giờ Kỷ Gia Khiêm mới hiểu rõ ràng chân tướng mọi chuyện.

Thì ra cô đối với anh cũng có vài phần thật lòng.

Sau khi nhận ra điều này, Kỷ Gia Khiêm hiểu được rằng mình mãi mãi cũng không thể rời xa cô gái này. "Ôi mẹ ơi, cái cúp này nặng thật nha." Mới vừa ra khỏi hội trường buổi lễ trao giải, tôi liền oán giận than vãn với chị Đồng Đồng: “Nếu như em cũng có một người đại diện thì tốt biết mấy a, đường đường là một đại minh tinh mà lại phải tự mình khiêng cúp thế này sao."

Chị Đồng Đồng khinh thường nhìn tôi một cái, oán hận nói: "Ba năm nghỉ đẻ khiến em vai không thể gánh tay không thể xách nữa rồi à? Một chút khí lực này của em, liệu có thể ôm tiểu thiếu gia đi dạo được không?"

Trình độ dìm hàng của chị Đồng Đồng so với năm đó quả nhiên không giảm. . . . . .

Tôi che mặt giả bộ uất ức, hạ thấp thanh âm nói: "Ài, quả nhiên là cảnh còn người mất, mấy năm trôi qua, chị đã sớm trở thành người đại diện của người khác rồi. . . . . . Chị Đồng Đồng. . . . . . Trong lòng chị quả thực không có em sao?"

"Phi, đừng nói muốn cùng chị bắt đầu lại từ đầu nhé!" Chị Đồng Đồng lạnh lùng liếc tôi một cái, bỗng nhiên thay một khuôn mặt hạn phúc nói: "Bây giờ chị đây đi theo nhóm người Chung thiếu gia, trong lòng không biết có bao nhiêu hạnh phúc. . . . . ."

Ài, lại là một kẻ trọng sắc khinh bạn!

Tôi đang định nói thêm vài câu ưu thương đau khổ, chợt thấy sắc mặt chị Đồng Đồng đột nhiên thay đổi bĩu môi nhìn tôi, biểu hiện khinh thường nói: "Vạn tuế gia ngự giá quang lâm, còn không mau đi tiếp giá? hai người cái em cũng thật là, con cũng đã có rồi, vậy mà vẫn còn dính lấy nhau như hình với bóng , sợ người khác không biết tình cảm của hai người tốt thế nào sao?"

Tôi đắc ý nhướng nhướng mày, nhìn Kỷ thiếu gia nhà tôi, à không, hiện tại phải gọi là Kỷ lão gia. . . . . . Nhìn Kỷ lão gia nhà tôi xuống xe, sải bước đi về phía tôi.

Mấy năm qua dưới sự dạy dỗ của tôi người đàn ông này càng ngày càng tuấn lãng. . . . . .

"Có đối với người đàn ông nhà em chảy nước miếng không?" Mặc dù chị Đồng Đồng liên tục lắc đầu nhưng trong mắt lại lộ ra một tia vui mừng. Dù sao tôi và Kỷ Gia Khiêm có thể tu thành chính quả thì một phần cũng nhờ công lao của chị ấy, tuy rằng chị Đồng Đồng luôn luôn mạnh miệng nhưng trong lòng lại thực tâm chúc phúc cho hai chũng tôi.

Tôi cười tít mắt tạm biệt chị Đồng Đồng, tôi khoác tay Kỷ Gia Khiêm đi về hướng chiéc xe đang đỗ. Đi đến bên cạnh xe tôi bỗng nhiên chợt ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía hắn hỏi: "Sao lại đi xe này?"

Kỷ Gia Khiêm nhàn nhạt giải thích: "Lâu rồi không về nhà , sợ là có chút loạn, đêm nay ngủ luôn trong xe đi."

Tôi gật gật đầu, lại có chút kỳ quái liếc mặt nhìn xung quanh một cái, nhịn không được hỏi: "Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta về nước, sao không thấy phóng viên tới phỏng vấn? Là anh hết thời hay là em hết thời?"

Kỷ Gia Khiêm buồn cười nhìn tôi một cái, cười có chút thâm sâu khó lường: "Khó có được một ngày tự do, không muốn để bọn họ phá đám, nên anh đã đuổi bọn họ đi hết rồi."

"Ngày tự do?" Tôi hơi hơi mờ mịt nhìn về phía hắn.

Trên mặt than của Kỷ Gia Khiêm ấy vậy mà lại xuất hiện một tia mừng thầm: "Anh đưa Doanh Hoàn đến chỗ ba mẹ rồi. . . . . . Cho nên đêm nay. . . . . ."

Khụ, hắn không cần nói tôi cũng hiểu rồi. Sau ba năm kết hôn, sức chiến đấu của Kỷ Gia Khiêm càng ngày càng mạnh, hắn không ngừng cố gắng, đã thành công tiến hóa thành một tên Thứ Lang một đêm làm N lần. Nhưng do cục cưng cần tôi chăm sóc, rất nhiều khi tôi chẳng thèm để ý đến hắn. Đêm nay hắn đưa Tiểu Quai đếnn chỗ ba mẹ, rõ ràng cho thấy có dụng ý khác. . . . . .

Tôi nhíu nhíu mày nói: "Sao lại gọi là Doanh Hoàn, nghe lạ quá, gọi Tiểu Quai!"

Vừa nhắc tới cái tên này của côn trai bảo bối nhà tôi, tôi ljai không nhịn được nhớ lại ngày sinh hạ thằng bé.

Chúng tôi đến Thụy Sĩ hưởng tuần trăng mật, bởi vì hôn sự của chũ