pacman, rainbows, and roller s
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324690

Bình chọn: 8.00/10/469 lượt.

m, anh sẽ lại thấy trong lòng chua xót."

Nhìn màn hình lạnh lẽo, Chung dịch An thì thào nói rất lâu, sau cùng nói không ra lời, liền thấy giọng hát:

"Nếu như sớm biết rằng nhan sắc này rồi cũng sẽ mất đi, thì khi đó ta còn tham luyến đến vậy không." Bước chân Kỷ Gia Khiêm dừng lại một chút.

Trong mùa đông rét mướt, một cô bé chừng 17-18 tuổi đang đứng trên tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn vì rét mà đổ bừng lên. Trong tay cô cầm một tập giấy bị cầm đến nhầu nhĩ, trong miệng lẩm bẩm: "Thì ra từ trước đến nay em đã quá u mê, đã không hiểu được tình cảm anh dành cho em lớn đến chừng nào."

Thì ra là đang học kịch bản.

Vốn tưởng rằng giữa hai chúng tôi chỉ là sự gặp mặt thoáng qua, nhưng không ngờ cô lại đến tổ casting do anh phụ trách. Trái tim của Kỷ Gia Khiêm rung lên, tiện tay lật mở hồ sơ của cô, một cái tên tiện xuất hiện trong tầm mắt của anh: Nhan Mạch Hàm.

Thật ra đây là lần đầu tiên Kỷ Gia Khiêm đảm nhận vai trò ban giám khảo, từ trước đến nay anh luôn không đủ kiên nhẫn để làm công việc này. Chẳng qua là do một người bạn thân của anh đột nhiên bị bệnh, nhất thời không tìm được người thích hợp để thay thế nên đã nhờ anh giúp. Không nghĩ lại trùng hợp đến vậy, tron tình huống như này lại có thể gặp lại cô.

Khi đó Mach Hàm rất đơn thuần và có chút non nớt. Mái tóc dài mềm mại màu đen đuọc cô buộc lên gọn gàng, biểu hiện của cô vô cùng linh động. Trong mắt cô giốn như đang ẩn chứa một vũng xuân thủy, vận sức chờ phát động.

Nếu cho cô một cơ hội bước chân vào giới giải trí, cô nhất định có thể tỏa sáng. Điểm này Kỷ Gia Khiêm không chút nghi ngờ.

Nhung biểu hiện quá xuất sắc cũng là cái tội. Có một vị giám khảo khoảng 40 tuổi có cảm tình với cô, vào lúc nghỉ giải lao ông ta đã đem chuyện này bàn luận với bọn anh.

Người nọ cũng coi như có địa vị trong xã hội, nhưng lời nói lại vô cùng dung tục: "Cô bé này không tệ, không những xinh đẹp mà cũng rất tài năng, tối hôm nay tôi nhất định phải đem cô bé đặt dưới thân!"

Lại thấy một ông chú trung tuổi đứng một bên cười hề hề nịnh hót: "Chắc chắn rồi, cô gái này xuất thân từ một gia đình bình thường, muốn bước chân vào giới giải trí không muốn cũng phải ngoan ngoãn nằm dưới thân của ngài sao. . . . . ."

Kỷ Gia Khiêm nghe vậy nhịn không được hơi hơi nhíu mày, đột nhiên thốt ra: "Tôi muốn cô bé đó." Lời vừa nói ra khỏi miệng chính anh cũng bất ngờ. Bất quá anh rất nhanh đã khôi phục như thường, ánh mắt lạnh nhạt đánh giá vị giám khảo kia, nhàn nhạt nói: "Không biết Ngũ tiên sinh có thể nhường một chút được không?"

Tên họ Ngũ kia nghe vậy thì sửng sốt, trong lòng nhất thời sinh ra lửa giận. Cần biét người muốn đoạt đàn bà của hắn chính là Kỷ Gia Khiêm, nghĩ đến bối cảnh và lực ảnh của gia tộc cậu ta, hắn chỉ có thể nhịn xuống hờn giận thấp giọng nói: "Nếu Kỷ thiếu thích, chỉ là một con đàn bà thôi mà, cũng không có gì là không thể."

Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng oán khí trong lòng hắn vẫn chưa hề tiêu tán. Mặc dù không thể ra tay với Mạch Hàm, nhưng sau lưng lại đem hồ sơ của cô trả về, không cho trúng tuyển.

Kỷ Gia Khiêm cung không biết vì sao mình lại làm như vậy, quy tắc ngầm trong giới giải trí rất nhiều, nếu như Nhan Mạch Hàm thật sự muốn dựa vào đó để tiến lên, anh có thể ngăn được nhất thời, nhưng có thể ngăn được một đời sao?

Anh không khỏi có chút phiền não, đành phải liên tục nhắc nhở bản thân anh giúp Nhan Mạch Hàm thoát khỏi lão già họ Ngũ kia chỉ là do nhất thời không có việc gì làm nói một hai câu thôi.

Ai ngờ một ngày sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, anh lại thấy Nhan Mạch Hàm chậm chạp bước từng bước. Kỷ Gia Khiêm căn bản không muốn nói gì với cô cả, lúc xoay người lại bất chợt nhìn thấy ánh mắt thèm khát của lão già họ Ngũ đang nhìn chằm chằm Nhan Mạch Hàm.

Trong lòng Kỷ Gia Khiêm trầm xuống, đành phải đi tới chỗ cô. Thanh âm nói chuyện không lớn không nhỏ, vừa vặn để cho mấy người kia nghe thấy."Tôi mới xem phần biểu diễn của cô xong, nếu cô đồng ý, có thể ký hợp đồng với công ty chúng tôi."

Biểu tình trên mặt Nhan Mạch Hàm bắt đầu biến hóa. Từ nghi hoặc đến vui mừng, giống như một đóa hoa đang nở tỏa hương thơm ngát.

Mặc dù không muốn dọa cô, nhưng ở phía kia có một lão già khốn nạn đang dình dập cô, nên Kỷ Gia Khiêm đành phải giả bộ như không có gì nói: "Điều kiện tiên quyết là, em phải đồng ý làm tình nhân của tôi."

Trong nháy mắt biểu tình của Mạch Hàm trở nên rất phong phú.

Quả thực cô bị dọa sợ, thanh âm đều đã hơi chút run rẩy: "Ảnh đế đại nhân, anh, anh đói khát lắm sao?"

Kỷ Gia Khiêm hơi hơi ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ tới câu trả lời của cô sẽ là như vậy. Quả nhiên là nhìn người không thể nhìn tướng mạo, cô gái này nhìn thì cực ky ôn nhu dịu dàng nhưng khi mở miệng nói thì. . . . . Không biết vì sao, Trong lòng Kỷ Gia Khiêm bỗng chốc lay động, liền đối với cô sinh ra vài phần hứng thú.

Kỷ Gia Khiêm nhịn không được vuốt vuốt cằm, nghiêng người tiến gần cô thêm một chút, trầm giọng nói: "Chắc là bụng đói ăn quàng."

Tóm lại, Mạch Hàm đã cười hì hì cự tuyệt anh. Mặc dù bị cự tuyệt, Kỷ Gia Khiêm lại cảm thấy cơ thể bỗng n