sẽ mang theo cô con gái là Nguyệt Loan mười bốn
tuổi đi cùng, chẳng ai ngờ bà ấy lại để cô bé một mình ở đây rồi trở lại thành phố B. Bố mẹ Giang Vũ Phi tức giận nói: “Người đàn bà này, đúng
là ác độc”.
Hai năm rồi, Lâm Nguyệt Loan vẫn sống một mình trong căn nhà nhỏ mà cô
và bố trước đây đã từng sống. Đừng nghĩ cô chỉ là một con bé con không
biết làm gì, cô có thể chăm sóc tốt cho bản thân. Tuy mỗi tháng mẹ đều
gửi tiền sinh hoạt phí, nhưng cô bé vẫn đi làm thêm ngoài giờ học. Tầng
dưới nhà cô ở có chú Chung mở cửa hàng ăn đã cho phép cô tới đó làm thêm vào kỳ nghỉ hè và ngoài giờ học, cũng kiếm được chút tiền tiêu vặt.
“Sao phải thế chứ, chẳng phải mẹ cậu vẫn gửi tiền cho cậu sao?”, Giang Vũ Phi đã từng hỏi cô như thế.
Cô trả lời rất đơn giản: “Trẻ em ở Mỹ sáu tuổi là bắt đầu đi làm rồi đấy, huống hồ tớ đã mười bốn tuổi”.
Giang Vũ Phi nghe thế liền cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô cũng muốn đi làm
cùng với Nguyệt Loan xem sao. Nhưng, mới chỉ đứng trong gian bếp chật
hẹp ở cửa hàng ăn, vẫn chưa bắt đầu rửa bát, lau đĩa, cô bé đã sợ chạy
tháo thân. So với thái độ điềm tĩnh, tự tin của Nguyệt Loan thì Vũ Phi
không thể không thừa nhận mình non kém hơn. Người bạn ngày còn nhỏ còn
tranh giành với mình cây kẹo, hay so sánh búp bê ai xinh hơn, bây giờ đã khiến cô thực sự khâm phục.
Hai cô gái vừa đi dạo quanh trường vừa nói chuyện. Trường trung học phổ
thông Thần Quang được xây dựng sát vách núi, tiếng chim hót líu lo, rừng cây xanh thăm thẳm, phong cảnh vô cùng tươi đẹp. Giang Vũ Phi xuýt xoa: “Đúng là trường hàng đầu thành phố có khác, phong cảnh nơi đây còn đẹp
hơn công viên”.
“Đây cũng là một trong những nguyên nhân tớ thi vào Thần Quang! Tớ thích rừng xanh của ngôi trường này, công trình xanh hóa đẳng cấp đấy!”.
Ngừng lại một lát, cô bé nói tiếp: “Phi Phi, tớ dẫn cậu đến lớp tớ nhé,
chỗ tớ ngồi cạnh cửa sổ, bên ngoài có cây, có hoa, lại còn cạnh một hòn
giả sơn phun nước nữa, mở cửa nhìn ra phong cảnh đẹp như tranh vẽ ấy!”.
“Được, được!”.
Lâm Nguyệt Loan dẫn Giang Vũ Phi đi về phía phòng học, đi được nửa đường thì bỗng đâu một chiếc xe Benz màu đen bóng nhoáng vụt qua hai người.
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà phòng học, một người đàn ông trung niên
dáng vẻ giống tài xế bước xuống trước. Ông mở cửa xe sau, một thiếu niên thanh tú, điển trai bước xuống. Mái tóc đen dày sáng bóng dưới ánh mặt
trời. Dáng người dong dỏng cao, mặc bộ đồng phục kiểu complet màu xanh
của trường Thần Quang trông rất phong độ khí khái. Toàn thân toát lên
một khí chất cao quý khó diễn tả.
Giang Vũ Phi nhìn thấy liền ngạc nhiên hỏi: “Oh My God, đấy là ai thế?
Có phải tớ nhìn thấy Phan An(1) tái thế không? Thật là quá… quá…. quá…
quá… quá… hấp dẫn!”. Cách lặp lại hàng loạt từ “quá” của Vũ Phi mới có
thể biểu được sự ngạc nhiên của cô.
Lâm Nguyệt Loan cười ngặt nghẽo, Giang Vũ Phi vốn là cô gái hiền lành,
bình thường vốn không dễ ca ngợi ai đến mức đó. Lần này lại đến mức quên cả hình tượng của mình thế này.
“Phi Phi, cậu nhớ ngày trước chúng mình có xem Dung chỉ thiên của Thế
thuyết tân ngữ(2), trong đó đã miêu tả vẻ ngoài của Phan An thế này:
“Diệu hữu tư dung, hảo thần tình”. Đó là nếu như dung mạo tốt thì thần
thái sẽ tốt! Khi cậu làu bàu căm hận sao mình không sinh cùng thời với
Phan An thì không thể nào cảm nhận được phong độ của anh ấy đâu. Hôm nay nghe chừng có thể an ủi cậu rồi nhỉ?”.
Nguyệt Loan chỉ định nói đùa thôi không ngờ Giang Vũ Phi lại trả lời rất thật: “Còn hơn cả an ủi chứ, giải quyết được thắc mắc bao năm của tớ!
Cuối cùng thì tớ đã hiểu “diệu hữu tư dung, hảo thần tình” nghĩa là gì
rồi. À đúng rồi, cậu ấy là ai thế?”.
“Cậu ấy tên Minh Nhật Lãng, cũng là học sinh lớp mười. Nghe nói là con
trai độc nhất của tổng giám đốc tập đoàn nào đó. Cần tướng mạo, có tướng mạo, cần gia thế, có gia thế, đúng là nhân vật trong phim thần tượng.
Nên cậu ấy vừa mới vào trường đã nổi tiếng, được người ta gọi là “Hoàng
tử mặt trời”. Lâm Nguyệt Loan giới thiệu đơn giản về thiếu niên tuấn tú
kia cho Giang Vũ Phi nghe.
Giang Vũ Phi lại xuýt xoa: “Hoàng tử mặt trời! Cái tên hơi quê tí nhưng
rất gần gũi! Cậu ấy thật sự rực rỡ, chói sáng giống ánh mặt trời mới
mọc. Một chàng trai xuất sắc như thế này chắc chắn có nhiều cô thích lắm nhỉ?”.
“Nhiều, nhiều lắm! Ở trường tớ, Minh Nhật Lãng giống như “Tần triều chi lộc, thiên hạ cộng trục(3)”.
“Tần triều chi lộc, thiên hạ cộng trục”. Sự so sánh của Nguyệt Loan
khiến Giang Vũ Phi cười ngặt nghẽo: “Loan Loan, không phải cậu cũng theo đuổi đấy chứ?”.
Lâm Nguyệt Loan cười: “Tớ không đuổi, tớ tự nói mình không phải Lưu
Bang, càng không muốn cuối cùng thành Hạng Vũ. Tớ chỉ lo việc học hành
chăm chỉ, kệ người khác tranh hùng tranh bá”.
Khi hai cô gái nói chuyện thì Minh Nhật Lãng đã đi vào phòng học.
Tòa cao năm tầng, mỗi tầng đều có vô số nữ sinh đứng nhìn cậu. Lại còn
một số nữ sinh bạo dạn, vẫy vẫy tay, miệng hô to: “Minh Nhật Lãng, Minh
Nhật Lãng”.
Đáp lại những tiếng gọi nhiệt tình ấy, cậu chỉ cúi đầu bước đi, ánh mắt dõi theo bước chân mình.