Old school Easter eggs.
Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324871

Bình chọn: 7.5.00/10/487 lượt.

ỏ từ

trong ngực ra đưa cho tôi, giọng nói mang theo mấy phần chần chừ, “Tiểu

thần thấy trong Si Mị Chung có nhiều độc trùng, Cẩm Thanh là do hồn

phách của Si Mị Chung biến thành, nên đương nhiên là không sợ những độc

trùng này, nhưng mà vết thương của Thượng thần còn chưa lành, vẫn nên

cẩn thận thì hơn. Trong này có một ít thuốc phòng côn trùng, Thượng thần nhớ ăn mỗi ngày”.

Tôi gật đầu, nói tiếng cảm ơn, tiếp nhận.

Thái Thượng Lão Quân lại nói: “Để tránh làm cho Cẩm Thanh lo lắng, tiểu tiên đề nghị Thượng thần lúc uống thuốc đừng để anh ta nhìn thấy”.

Bản thượng thần suy nghĩ, cảm thấy Thái Thượng Lão Quân nói có lý. Cẩm

Thanh còn nhỏ, chắc là chưa từng thấy qua những thứ này, vẫn nên không

có việc gì thì đừng dọa anh ta là hơn.

Uống thuốc xong, đang muốn nhắm mắt tĩnh dưỡng một chút, Cẩm Thanh đã mang nho được rửa sạch vào.

Chàng nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây xuống mặt bàn, vỗ vỗ vào tay tôi, rồi

bóc vỏ một quả nho đưa tới tận miệng cho tôi. Thịt nho trong suốt, mọng

nước, ánh mặt trời chiếu vào, cũng khiến cho tôi cảm thấy chói mắt. Ngón tay đang cầm nho rất mềm mại, móng tay có dính chút nước nho trở nên

hồng hồng. Tôi chớp mắt. Cẩm Thanh cười với tôi, rồi lại giơ giơ quả nho trước mặt tôi.

Lông mi dài cong cong của chàng in bóng trên mặt, có chút gầy hơn so với trước đây, nhưng cũng may sắc mặt xem như là tốt.

Tôi cầm tay chàng, duỗi ngón tay cầm lấy quả nho ăn. Tay chàng rất lạnh,

còn không ấm bằng tay tôi. Lén thăm dò linh thai của chàng, thấy pháp

lực mỏng manh như có như không.

Cẩm Thanh thấy tôi ăn nho, ánh

mắt tỏ ra vui vẻ, sau đó lại tiếp tục bóc vỏ một quả nho khác cho tôi.

Tôi nhìn chàng chăm chú, nói một cách dịu dàng: “Cẩm Thanh vẫn luôn ở

trong Si Mị Chung bé nhỏ này, có từng nghĩ muốn đi ra ngoài một lần

không?”.

Bàn tay đang bóc vỏ nho của Cẩm Thanh không dừng lại, lắc đầu.

Tôi chớp mắt, thở dài: “Lúc còn nhỏ tôi ham chơi, không thích học tập. Phụ

thân thường dạy tôi, việc tu hành không thể chậm trễ dù chỉ một ngày, có ông ấy đốc thúc, tôi ít nhiều gì cũng coi như học được vài thứ. Sau đó

có lần phụ thân rời khỏi nhà mấy ngày, a nương thương tôi, không chịu

được tôi nhõng nhẽo quấn quýt, đối với chuyện tôi lười biếng không chịu

tu hành cũng nhắm một mắt mở một mắt, thư thái được mấy ngày thì cha tôi trở lại, dưới sự giám sát của cha, tôi lại phải tiếp tục chuỗi ngày tu

hành nhàm chán vô vị”.

Cẩm Thanh đặt những quả nho đã được bóc vỏ vào trong một cái chén, ngước mắt nhìn tôi, cười cười.

“Vốn cũng không có gì, nhưng vừa mới trải qua mấy ngày nhàn nhã, mấy ngày

sau đó khi bắt đầu tu hành trở lại quả thật là rất gian nan, sống một

ngày mà như một năm”. Tôi dừng lại một chút, cười nói, “Sau này vì cứu

Thái Ất, tôi lấy Tinh Nguyên Châu ra, tất cả pháp lực đột nhiên mất

sạch, quả thật là cảm thấy không dễ chịu”.

Cẩm Thanh ngước mắt nhìn tôi một lúc, rồi đưa tay vỗ vỗ vào mu bàn tay tôi.

Tôi cười: “Đây là Cẩm Thanh muốn an ủi tôi hay sao?”.

Chàng gật đầu, ngẫm nghĩ, rồi viết vào tay tôi: “Sau này quen thì sẽ thấy thoải mái thôi”.

Tôi chớp mắt, gật đầu: “Nếu như quen rồi mà thấy thoải mái, thì tôi cũng cảm thấy phần nào được an ủi”

Ánh mặt trời bên ngoài càng lúc càng gay gắt, tôi quay đầu nhìn về phía

ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Tôi còn nhớ hình như không xa ở đằng kia

có mấy cây hoa phượng hoàng(34), bây giờ chắc là đang nở hoa rực rỡ rồi, Cẩm Thanh có thể hái giùm tôi một ít không”.

Cẩm Thanh vỗ vỗ vào tay tôi, đứng dậy đi ra ngoài.

Tôi dặn với theo: “Trong vườn có nhiều phấn của hoa phượng hoàng, nhưng mà

tôi cảm thấy màu đỏ vẫn thu hút hơn, Cẩm Thanh không ngại thì chỉ hái

những bông hoa đỏ thôi nhé”.

Bước chân của Cẩm Thanh hơi dừng lại, quay đầu cười với tôi một cách yêu chiều.

Tôi ngồi nguyên tại chỗ, lặng lẽ thở dài. Đôi khi mắt không thấy rõ, cũng

không phải là cái gì cũng không thấy rõ. Bây giờ đột nhiên có thể nhìn

thấy rõ ràng, tôi lại cảm thấy một số việc có chút mơ hồ. Hôm qua, Cẩm

Thanh cầm cây sáo hỏi tôi, có phải tôi đã sửa cây sáo hay không. Tôi lấy cây sáo từ trong ngực ra, cầm trong tay xoay xoay mấy vòng. Chuyện tôi

sửa cây sáo này không có người thứ hai biết, vết nối cũng không dễ thấy. Những chỗ khác đều trơn nhẵn, được ánh mặt trời chiếu vào, ngọc bích

trong suốt sáng long lanh, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Nguyên liệu

làm nên nó quả thật là một khối ngọc tốt, mới làm ra được một cây sáo

ngọc tinh xảo như vậy, cũng chỉ có là gia đình đế vương ở nhân gian, mới có thể có được bảo vật cực phẩm như thế này.

Thuốc của Thái Thượng Lão Quân quả nhiên là thuốc tốt, mới được có mấy ngày, mà tôi đã có thể thấy rõ được cả cây sáo.

Mấy ngày nay Bích Hoa gầy đi rất nhiều, tóc cũng dài hơn trước đây, mỗi khi gió thổi qua khiến tôi cảm thấy bóng dáng chàng thật mảnh khảnh.

Ta đứng lên, bước ra ngoài.

Cây hoa phượng hoàng khá cao, Bích Hoa không có pháp thuật chỉ có thể chọn

những cành hoa ở dưới thấp mà hái, y phục chàng màu xanh lẫn trong một

khu vườn xanh xanh hồng hồng, dường như muốn hòa tan vào nhau.

Tôi lùi mấy bước về p