Teya Salat
Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324813

Bình chọn: 9.5.00/10/481 lượt.

ay vuốt đầu nàng. Lông của nàng vô cùng mượt mà, sờ vào khiến lòng bàn tay có cảm giác ngưa ngứa, mềm mại.

Đại khái là tôi rất cưng chiều nàng, cho nên, tuy rằng sau này nàng có biến hình thành người, nhưng mỗi khi thấy tôi vẫn thường thích biến trở về hình dáng hồ ly, sau đó lao vào ngực tôi để tôi ôm ấp. Theo như sư đệ nói, tôi đối với Tử Như không giống như sư phụ đối với đồ đệ, mà giống như là…

Tôi vẫn muốn hỏi sư đệ xem giống như cái gì, có điều mỗi lần anh ta nói xong tiếng cuối cùng, giọng nói vẫn luôn nhỏ đến mức không để cho người khác nghe thấy, hỏi dồn, sư đệ sẽ đẩy cửa sổ nhảy ra, người biến mất không để lại một cái bóng.

Sau đó Tử Như phạm sai lầm lớn, chọc giận khiến cho Bà La Già muốn giết nàng, nếu như không phải tôi ra mặt cứu nàng, sợ là nàng đã sớm chết ở trong Cung Tu La. Sau khi trở về Tử Như đã thay đổi nhiều, buồn bực không vui, cả ngày nhốt mình trong phòng, đến cả khi nhìn thấy sư phụ là tôi cũng không có phản ứng, cũng không thích biến thành hồ ly quanh quẩn quanh chân tôi. Tôi cảm thấy vô cùng cô đơn.

Tay áo bị kéo. Tử Như dùng hết sức lực ngẩng đầu lên, ngón tay đang nắm lấy tay áo của tôi trắng bệch: “Sư phụ!”.

Ánh mắt của nàng vẫn đen như vậy, tròn như vậy, làm cho tôi nhớ đến con hồ ly nhỏ vẫn thích quanh quẩn bên chân tôi. Cuối cùng, tôi chậm rãi gật đầu. Ánh mắt nàng sáng lấp lánh, cuối cùng nhắm lại, buông cánh tay đang nắm lấy áo của tôi xuống, vĩnh viễn ngủ say.

“Cốc cốc cốc”. Ngoài cửa có người gõ cửa, loáng thoáng có thể thấy có bóng dáng đang cúi khom người.

Tôi từ trong dòng suy tư lấy lại sự tỉnh táo, hướng ra ngoài cửa cao giọng hỏi: “Có chuyện gì?”.

Người hầu đứng ngoài cửa giọng nói mang theo mấy phần vội vã, mấy phần nghẹn ngào: “Cổ Vương xin nhanh theo tôi đi tiền điện, vừa rồi Ma Quân mới quay về, còn bị trọng thương”.

Tôi mở cửa: “Vậy đi thôi”.

Bước chân của người hầu dẫn đường rất gấp gáp, vậy xem ra Bà La Già bị thương không nhẹ. Nghe nói Bà La Già hôm nay muốn kết hôn cùng nữ nhân kia, sao lại ầm ĩ thành ra như vậy, làm sao có thể? Tôi mở miệng cười cười, hay là nữ nhân kia là một người đanh đá, lúc không vui đã đem trói ngài ấy vào cột đánh? Nhưng rõ ràng tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó, cô ấy xem như là một cô nương tính tình mềm mại dịu dàng. Nếu không cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho Tư Như như vậy. Tôi vỗ vỗ trán, lớn tuổi, suy nghĩ cứ tự nhiên nhảy ra như vậy, cả ngày nghĩ lung tung, không nghĩ chút gì về chính sự hết.

Tiền điện đèn đuốc sáng trưng, Bà La Già nằm ở trên giường nhỏ, có một đám người vây quanh. Trên ghế cao có một người đang ngồi, mặc áo choàng đen, vạt áo thêu hoa văn hình những đám mây bằng chỉ vàng, mái tóc dài đen như mực không buộc lại, buông xuống vai, rồi thả rơi trên mặt đất, trên trán có một viên bảo thạch màu lam, lóe ra ánh sáng nhàn nhạt.

Tôi quỳ gối trên mặt đất, trán chạm đất: “Tham kiến Ma Quân Thái Vu”.

Thái Vu phẩy tay bảo tôi đứng lên, rồi chỉ vào Bà La Già nói: “Xin Niễn Ngọc giúp Ngô xem qua cho nó”.

Đám người vây quanh giường tránh ra tạo thành khoảng trống, Bà La Già gương mặt trắng bệch lạnh lùng nằm trên giường, y phục trên người có chỗ cháy sém, vết máu trên khóe miệng còn chưa khô. Nhìn dáng vẻ như thế này, hình như là bị lửa làm tổn thương, có điều, thứ lửa có thể làm Ma Quân bị thương cũng không nhiều.

Tôi đưa tay đặt lên mạch của ngài ấy, mạch ngài ấy đập rất nhanh, nhanh đến không bình thường.

Bà La Già híp mắt nhìn tôi, nghiêm giọng nói: “Các ngươi lui xuống, bổn tọa muốn ở một mình với Cổ Vương một lúc”.

Đám người kia lặng lẽ lui xuống, tôi liếc trộm lên vị trí chính vị phía trên, không một bóng người. Bà La Già cố gắng ngồi thẳng dậy, dựa vào gối mềm ở phía sau, che miệng ho một tiếng, đôi mắt đen như mực nhìn thẳng vào tôi. Mặt tôi không đổi sắc, bình thản để yên cho ngài ấy nhìn. Một trận gió thổi vào, khiến ánh nến trong phòng nhảy nhót, phần lớn tắt mất, chỉ còn có mấy cái đèn nhỏ còn sáng, phòng đột nhiên tối đi nhiều. Sắc mặt ngài ấy trong ánh sáng nến lờ mờ không quá rõ ràng, nửa gương mặt ẩn trong bóng tối.

Sau một lúc lâu, Bà La Già cuối cùng cũng hoàn toàn nhắm hẳn mắt lại, chậm rãi hỏi: “Niễn Ngọc rời khỏi y cốc đã bao lâu rồi?”.

Tôi tính toán, nói: “Khoảng chừng cũng hơn sáu trăm vạn năm rồi. Thần còn nhớ lúc thần tới, cuộc chiến Tiên – Ma cũng mới bắt đầu”.

Bà La Già thở dài, giống như trầm tư, cúi đầu nói: “Lâu như vậy à”.

Tóc ngài ấy rối tung xõa trên vai, có vài sợi rơi xuống trước mặt, nhìn trông có vẻ hiu quạnh.

“Vừa rồi tôi nằm đây, trước mắt lại đột nhiên có rất nhiều hình ảnh lờ mờ hiện lên, không nhìn thấy rõ, nhưng lại cảm thấy rất quen thuộc, nơi này”, ngài ấy đưa tay đặt lên ngực, “Nơi này cũng không thoải mái, giống như bị cái gì đó ngăn chặn lại”.

Tôi hạ mi mắt, che lại lãnh ý trong mắt, dịu dàng an ủi: “E là Ma Quân thân thể bị thương nên sinh ra ảo giác, lúc bị thương, trong người không thoải mái cũng là bình thường”.

Bà La Già ngẩng đầu liếc nhìn tôi, rồi bỗng nhiên cười: “Nếu như Niễn Ngọc đã nói vậy thì bổn tọa cũng an tâm rồi, trên người chỉ có chút v