Disneyland 1972 Love the old s
Tính Kế Xem Mắt

Tính Kế Xem Mắt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323744

Bình chọn: 7.5.00/10/374 lượt.

chốt của vấn đề ở đó tại sao cô không hỏi?”

Hắn nói trúng tim đen, chỉ ra trọng điểm cho cô.

“Vậy mấu chốt là ở đó hả?”

Cô thốt lên một tiếng.

“Anh tôi muốn bắt ép cô em gái chưa đầy hai mươi tuổi của tôi đi xem mắt với anh, đây mới là vấn đề! Tôi chỉ muốn ngăn cản em gái, không nên nhảy vào hố lửa khi tuổi còn quá trẻ.”

Nhảy vào hố lửa? Cô chỉ là đi xem mặt với hắn thôi mà, người con gái này nói chuyện không biết có sử dụng đến đại não hay không vậy? Nhiều lúc thật khiến cho người ta sôi máu lên được.

“Tuy tôi không đúng với mong muốn của anh.”

Hắn híp mắt lại, trong lòng thầm đánh giá cô qua một lượt.

“Nhưng anh cũng sẽ không ép buộc em gái tôi chứ? Nó vẫn còn đang đi học đại học, còn chưa đến hai mươi tuổi, tôi thấy anh cũng không phải là người xấu gì, sẽ không phải là cái loại phá hoại mầm non đất nước phải không?”

Nghe thấy ý tứ trong lời nói của cô, Đỗ Phù Lãng không nhịn được đưa tay lên vuốt ngực mình.

Tống Ninh Ninh thấy thế sắc mặt liền biến sắc.

“Này! Anh đứng kích động,… anh hãy coi như lời tôi nói lúc nãy chỉ là đánh rắm, nghe xong rồi thôi.”

Ánh mắt hắn nhìn cô chăm chú, lông mày nhíu lại.

“Mẹ nó!”

Nhìn ra sự trách móc trong mắt hắn, cô không nhịn được rủa một tiếng.

“Mẹ nó, anh giải thích một chút coi, có phải ngay cả lời nói của tôi cũng khiến cho bệnh tim của anh tái phát sao?”

“Hình như là thế.”

Hắn thấp giọng trả lời.

Nghe được cái đáp án này, Tống Ninh Ninh thật sự không biết phải ứng phó ra sao nữa.

“Tôi đúng là tự mình gây nghiệp trướng mà.”

Cô không khỏi cảm thấy tức giận với chính bản thân mình.

“Anh không đến thì thôi, tôi lại còn đi tìm anh làm cái gì? Thành ra, bây giờ đã đâm lao rồi lại phải theo lao…. Nếu như bây giờ mà bệnh tim của anh tái phát, thì mọi trách nhiệm đều đổ lên đầu tôi, người nhà anh sẽ đến tìm tôi để tính sổ, không phải là tôi đây đã biến thành tội nhân rồi hay sao?”

“Ví dụ như hiện tại, cũng là do cô tự tìm.”

Đáy mắt hắn chợt lóe lên vài tia ôn nhu, khác biệt hoàn toàn với bộ dáng lạnh nhạt của hắn khi nãy.

“Lần này coi như là để giáo huấn cô từ nay về sau không nên quá kích động.”

“Về sau, tôi tuyệt đối sẽ không kích động như vậy nữa, không cần phải điều tốt thì không linh mà điều xấu lại kinh nghiệm như vậy! Bản tiều thư đối vô cùng không có hứng thú gả cho bài vị của chồng chưa cưới nha, hiện tại, tôi chỉ cầu mong anh sau khi tôi xuống xe, sức khỏe thân thể sẽ thật tốt.”

“Bài vị? Là có ý gì?”

“Đây là lời thề độc của tôi đối với anh trai để làm chứng.”

Cô trợn mắt trừng trừng nhìn hắn, thẳng thắn trả lời.

“Nếu như tôi khiến cho đối tượng xem mắt bị phát bệnh tim mà chết, thì tên của tôi sẽ bị viết ngược, nếu như anh bị chết thì tôi sẽ gả cho bài vị của anh, cho nên hiện tại, tôi chỉ cầu xin anh phải thật khỏe mạnh và tỉnh táo, ngàn vạn lần đừng có mà phát bệnh cũng đừng có chết.”

Anh tài xế và người trợ lý ngồi ở đằng trước trong xe của Đỗ Phù Lãng nghe xong lời cô vừa nói, không nhịn được mà cười ra tiếng.

Nhìn cô, Đỗ Phù Lãng cũng á khẩu không nói được gì. Miệng lưỡi cô gái này không kiêng kị gì còn chưa tính, đằng này, lại còn nguyền rủa hắn…

“Mẹ nó!”

Nhìn sắc mặt của hắn lại trầm xuống, cô vội vã giải thích nói.

“Anh đừng kích động…., tôi cũng không có ý nguyền rủa anh chết sớm.”

Hắn thở dài, thân thể như không còn sức lực dựa vào ghế dựa sau lưng.

“Tống Ninh Ninh, không được nói tục.”

“Tôi không có.”

Hắn liếc cô một cái, hiện tại cô chính là đang ăn nói bịa đặt.

“…”

Nhìn vào ánh mắt hắn, cô bị chột dạ lời điệu bộ hùng hổ trong lời nói bay biến đi mất.

“Cái này không nên tính là đúng a, đây chỉ là câu nói cửa miệng của tôi mà thôi, giống như với việc buổi sáng mọi người gặp nhau liền chào hỏi ‘buổi sáng tốt lành’ thôi mà.”

Đúng là ngụy biện! Hắn lắc đầu một cái, không muốn tiếp tục tranh luận cùng cô nữa, chỉ nhàn nhạt trả lời một câu.

“Vậy thì cô nên sửa câu nói cửa miệng của mình đi.”

“Khốn kiếp! Anh cho rằng anh là ai? Quan tâm làm gì nhiều như vậy! Tại sao tôi phải…”

“Khốn kiếp! Anh cho rằng anh là ai? Quan tâm làm gì nhiều như vậy! Tại sao tôi phải…”

Nhìn đến tay anh vuốt vuốt ngực, hơi thở của cô cứng lại, tất cả những lời nói còn lại bị nuốt xuống bụng.

“Được.”

Áy náy khiến cho cô giơ hai tay lên đầu hàng.

“Tôi nghe lời anh, tất cả đều nghe theo anh.”

Tống Ninh Ninh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh kiềm chế bản thân mình, cô thầm nghĩ, nếu tiếp tục kéo dài như vậy, có thể cô sẽ bị nội thương mà chết mất.

Nhìn bộ dáng kiềm chế bản thân của cô, khóe miệng Đỗ Phù Lãng nhếch lên thành một nụ cười.

“Nhưng…. Anh xác định là không cần tới khám bác sĩ sao?”

Vẻ mặt cô lo lắng hỏi lại.

“Một lần nữa xác định!”

Giọng hắn trầm thấp khẳng định.

“Tôi nghĩ, chỉ cần cô không chọc đến tôi, tôi sẽ…”

Hắn liếc nhìn cô một cái.

“Sẽ cảm thấy rất thoải mái.”

Tống Ninh Ninh nghe vậy, khóe miệng giật giật. Cô thầm nghĩ, bình thường mình cũng thường xuyên kích động làm những chuyện bê đá đập chân mình còn không tính, dù sao đi nữa cũng có thể khắc phục được hậu quả, nhưng hôm nay không biết cô lại ngu ngốc đ