ế của Thủy Dạng làm đồ đệ, thật sự là không đơn
giản."
Bích Thanh Thần Quân nhấn
mạnh hai chữ ‘đồ đệ’, tựa hồ dồn hết tâm ý, ta chẳng biết làm sao, kết quả chỉ
thấy sư phụ cười ha ha mấy tiếng, "Tiện nghi này ta cũng không dám lại
chiếm. Để tránh khi nàng ấy phục hồi trí nhớ, không nhổ sạch lông của ta, thì
hủy đi xương cốt của ta!"
...
Trời, nhổ lông phượng
hoàng!
Ai dám?
Dứt lời, sư phụ đứng lên,
"Lúc trước thu đồ đệ quả thật hoang đường, thử hỏi trong thiên hạ, ai dám
thu Thủy Dạng thượng thần làm đồ đệ? Đây chính là mạo phạm lớn bằng trời, không
bằng ta tự phạt ba chén, mọi người coi như không có việc này, được không?"
Chúng tiên cười hưởng
ứng, liền có một người tiếp lời, "Vậy nhưng Thủy Dạng thượng thần nói mới
tính!"
Vì thế trong mắt sư phụ
mang theo ý cười nhìn ta, ta bị nụ cười của người làm cho hoảng hốt tâm thần,
theo bản năng cúi đầu xuống một chút.
Kết quả, sắc mặt Bích
Thanh Thần Quân lại rất khó coi ...
Ôi, tâm tư của bọn họ
thật đúng là rất phức tạp.
Tiệc rượu qua đi, ta theo
sư phụ về Nguyên Hoàng cung. Nào ngờ đôi mắt phượng say rượu của người, hơi hơi
liếc ta: "Thủy Dạng, bây giờ nàng không còn là đồ đệ của ta, nơi này mới
là phủ đệ của nàng."
Ta có chút lơ mơ, ý tứ
này là sau này không thể ở Nguyên Hoàng cung, không thể ở cùng sư phụ?
Ta chu miệng, "Sư
phụ..."
Sư phụ bỗng nhiên đưa tay
vuốt sau đầu ta, "Sau này chúng ta không có quan hệ thầy trò."
"Nhưng là sư
phụ..." Ta còn muốn nói, người vươn một ngón tay đặt lên bên môi ta,
"Gọi ta là Viêm Hoàng!"
Ta: "..."
"Nếu thật muốn ở
cùng một chỗ với ta cũng có thể !" Khóe môi sư phụ hơi cong, có lẽ người
đã say, bỗng nhiên thân hình lảo đảo, kết quả vì cúi người xuống, đầu suýt nữa
gác lên bờ vai ta. Hắn tiến đến bên tai ta nói: "Nếu làm nương tử của ta,
cũng có thể ."
Ta chỉ cảm thấy một trận
đầu váng mắt hoa, chẳng lẽ là say rượu .
"Chúng ta thành thân
đi!"
Ta ngượng ngùng nói:
"Viêm Hoàng, làm phiền người giúp chôn ta xuống đất được chứ?"
Quá khẩn trương rất kích
động, lại không cẩn thận biến thành lúa, nhưng mà may mắn biến thành lúa, bằng
không ta khẳng định xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng không biết làm sao, sư phụ hắn
bất đắc dĩ như cũ, dè dặt cẩn trọng đào cái hố, đem ta để vào dưới tàng cây hoa
đào, làn gió thơm từng trận, hơn nữa hơi có hương rượu, ta thế nhưng lại ngủ,
ngay cả khi nào sư phụ đi cũng không biết.
Ngày thứ hai tỉnh lại, Tử
Tô ôm chăn đệm đến nói là muốn tìm nơi nương tựa ở Thủy Phán Cư của ta, ta bảo
Thanh Y an bày phòng cho nàng ấy, chờ nàng ấy sắp xếp xong mọi thứ, ta cùng với
nàng ấy nằm ở dưới gốc cây hoa đào gối đầu lên cánh tay tán gẫu, luôn luôn phát
ra một hai tiếng thán phục.
"Thật sự không nghĩ
tới, ngươi thế nhưng là Thủy Dạng thượng thần chuyển thế!" Tử Tô từ từ thở
dài, ta thuận tay nhặt hai cánh hoa phủ lên mắt: "Ta cũng không nghĩ
tới."
Tử Tô: "Sáng sớm ta
đến mà trong lòng vẫn không yên, không biết ngươi có đuổi ta ra hay
không!"
Ta nghiêng đầu, cánh hoa
liền rớt.
Ta kinh ngạc nói:
"Vì sao lại đuổi ngươi ra ngoài, ta thích ngươi như vậy."
"Ngươi đừng trách ta
a, ngươi không biết?" Tử Tô tiến sát về hướng ta một chút, "Thủy Dạng
thượng thần trước kia lạnh như băng, rất ít quan tâm đến ai. Dù cách thật xa,
cũng có cảm giác bị đông lạnh!"
"À!" Ta gật gật
đầu, "Nàng ấy trông như thế nào?"
"Ngươi nên hỏi ngươi
trông thế nào!" Tử Tô bỗng nhiên đứng lên, "Ngươi chưa đi dạo chung
quanh?"
Ta ngồi dậy, ngẩng đầu
nhìn nàng ấy, sau đó lắc đầu nói: "Ngày hôm qua bước đến nơi đây, sau đó
ngủ cả đêm ngay tại chỗ này."
"Vậy ngươi theo ta
đi, ta vừa mới nhìn thấy bức họa ở bên kia."
" Bức họa của Thủy
Dạng thượng thần?" Ta đứng lên, phủi phủi bùn đất trên người nói.
"Bức họa của
ngươi." Tử Tô trừng mắt nhìn ta, " Ngươi kiếp trước!"
Ta cười ngượng ngùng,
không phản bác lại, đi theo nàng ấy tiến về phía trước.
Tử Tô dắt ta một đường về
phía trước, vòng qua một cái hồ sen lớn, xuyên qua một rừng trúc, rồi dừng lại
trước một ngôi nhà tranh.
Ta vặn xoắn tay áo,
"Tử Tô, ngươi thế mà đã đi xa như vậy?"
Tử Tô cười mỉa:
"Không phải vì ta tò mò sao, trước kia chưa từng tới nơi này, lại không có
tiên nữ khác quấy rầy, liền đi loanh quanh chỗ này!" Nàng ấy hơi hơi cúi
đầu, "Thủy Dạng thượng thần, người đừng trách cứ ta."
Ta: "..."
"Ta không là Thủy
Dạng, ta là Miêu Miêu."
Nàng ấy lập tức cười ha
ha, "Cho nên Miêu Miêu sẽ không trách ta ."
Ta gật gật đầu, nàng ấy
bước thật nhanh về phía trước, "Ta liền thấy nhà tranh này thật rất khác
biệt, cho nên đi vào tham quan tham quan, ngươi đoán xem ta nhìn thấy gì?"
Ta nhếch miệng, "Bức
họa của Thủy Dạng thượng thần."
Nàng ấy vỗ tay nói:
"Không sai, Miêu Miêu ngươi trở nên thông minh rồi. Nhưng ngươi biết là ai
họa không?"
Ai họa ?
Ta không cần nghĩ ngợi
trả lời nàng ấy, "Sư phụ!"
Nào ngờ Tử Tô bỗng nhiên
dừng lại, nàng ấy hơi hơi nhăn mày, dáng vẻ nghiêm trang nói: "Sai rồi, là
Bích Thanh Thần Quân."
Ta: "..."
Vào nhà tranh kia, ta
nhìn thấy bên trong có bộ bàn ghế bằng