XtGem Forum catalog
Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn

Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326800

Bình chọn: 8.5.00/10/680 lượt.

àu xanh biếc của nàng khiến nó nhẹ nhàng lay động, dáng điệu uyển chuyển, tư thế nhẹ nhàng. Gió thổi từng đợt vào, trong gió có một mùi hương hoa mai xa xăm tỏa ra, như quện với hương trà thoang thoảng. Trong tay hắn đang cầm một chiếc bút lông nhỏ màu sẫm, bất giác đặt luôn xuống.

Nàng tới trước ngự án, uyển chuyển quỳ xuống hành lễ: "Hoàng thượng vạn phúc kim an."

Theo lệ, phi tần gặp hoàng đế cũng chỉ cung kính một chút. Đã lâu nàng không gặp thánh giá nên mới quỳ xuống theo quy củ. Hắn không bảo đứng dậy, nàng đành quỳ yên ở đó, trong lòng cũng dần yên ổn.

Lần quỳ này vừa như rất dài, lại vừa như chỉ thoáng qua. Hắn phục hồi tinh thần: "Đứng dậy đi... Không phải là nàng ốm sao?"

Y phục mùa hè mỏng manh, giày có đế gỗ cao, bình thường không tiện đứng lên. Nàng tạ ơn xong, hơi lưỡng lự, huống hồ trong tay còn dâng khay tràn. Hắn lại định đứng dậy ------ vốn dĩ có thể gọi cung nữ đứng đằng sau lên đỡ, nhưng không hiểu thế nào mà hắn đã đứng lên rồi duỗi tay. Bàn tay đó vẫn mềm mại giống hệt như trong kí ức, chẳng khác chút gì. Tay hắn nắm lấy, cảm thấy mềm mại, không muốn buông ra. Nàng nói: "Thân thể chỉ hơi khó chịu một chút thôi. Vạn tuế gia phái Bát a ca tới thăm thiếp, thiếp thấy khỏe lên rất nhiều."

Nàng yêu con đến vậy... Năm đó hắn tự tay bế đứa con trong lòng nàng đi. Nàng không thể giành lại, không thể cãi, không thể buồn, cũng chẳng thể đau. Đến nước mắt cũng không được rơi xuống, mà vẫn phải tạ ơn. Đó là lần gặp mặt cuối cùng. Từ đó đến nay chưa hề gặp lại nàng ngoài những dịp tất cả càng cung bái kiến. Phi tần nhiều đến vậy, hành lễ theo quy củ. Trước nay hắn chẳng để ý đến hoa lá sặc sỡ đó, thế như... luôn có những lúc hắn không kịp đề phòng, muốn tránh cũng không được, trong mơ vẫn thấy đôi mắt kinh hoàng cùng đau thương kia, bi ai như làn nước lạnh.

Ngoài điện có tiếng sấm đâu đó, chắc là sắp mưa rồi. từng trận gió mạnh thổi vào điện, thổi những bản tấu đang đạt trên ngự án, khiến nó phát ra âm thanh xoạt xoạt nho nhỏ.

Theo bản năng, nàng đặt khay trà xuống, duỗi tay ấn lên. Ống tay áo kia nhẹ phất qua áo hắn, hương thơm trong tay áo tỏa ra chung quanh, quanh quẩn. Thanh khiết, quen thuộc, khiến hắn hốt hoảng nhớ về rất nhiều năm về trước, nàng cũng đứng duyên dáng trước ngự án, cũng cuống quýt giơ tay đặt lên mấy bản tấu bị gió thổi. Ai ngờ tay áo làm đổ chén trà, khiến áo hắn ướt đẫm. Nàng sợ đến mức mặt trắng bệch, chỉ hỏi: "Vạn tuế gia không bị bỏng chứ?" Cuối cùng lại là nàng bị bỏng ở tay, mấy ngày sau không làm việc được. Bên người hắn chợt trống trải, lúc đó mới thấy buồn vô cớ như đã mất đi.

Mười năm... Mười năm... Năm tháng thấm thoắt thoi đưa, thời gian cứ trôi, thế là đã thành quá khứ cả rồi. Giấu có tốt đến thế nào, sâu đến đâu, nhẫn nhịn khổ tới mức nào, 'Túng sử tương phùng ứng bất thức. Trần mãn diện, tấn như sương.'*

Chỉ có hắn biết rằng hóa ra hắn chưa từng quên, mà cũng không thể quên và sẽ không thể quên. Từ đó đến giờ, những người bên cạnh nhiều đến thế cũng chỉ là những bóng hình mờ nhạt, còn nàng, đã lưu lại dấu vết trong tim hắn. Đau cũng không đè xuống được, cho nên mới muốn không chạm vào nữa. Hắn quên nàng mười năm, chẳng bằng nói, hắn nhớ đến khắc cốt ghi tâm mười năm, vô vọng mười năm, nàng vẫn đứng duyên dáng trước mắt như xưa.

* Trích "Giang thành tử - Ất mão chính nguyệt nhị thập nhật dạ kí mộng" của Tô Thức:

Thập niên sinh tử lưỡng mang mang.

Bất tư lượng, tự nan vong.

Thiên lí cô phần, vô xử thoại thê lương.

Túng sử tương phùng ứng bất thức.

Trần mãn diện, tấn như sương.

Dạ lai u mộng hốt hoàn hương,

Tiểu hiên song, chính sơ trang.

Tương cố vô ngôn, duy hữu lệ thiên hành.

Liêu đắc niên niên tràng đoạn xử

Minh nguyệt dạ, đoản tùng cương.

(Phu thê hai người, một còn sống một đã chết được mười năm. Dù có nhớ đến thế nào cũng không thể gặp lại. Không muốn mình quá nhớ nhung nhưng bản thân lại khó mà quên được. Phần mộ cô đơn lãnh lẽo của thê tử xa xôi muôn trùng, chẳng thể nói với nàng nỗi đau cùng sự bi thương này. Cho dù có gặp lại cũng không thể nhận ra được, vì hắn bôn ba khắp bốn bể, mặt mũi đầy bụi, tóc tai đầy sương.

Buổi tối, trong lúc ngủ hắn mơ về quê hương. Chỉ thấy thê tử đang ngồi bên cửa sổ soi gương trang điểm. Ánh mắt hai người gặp nhau, có hàng ngàn lời muốn nói mà không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có nước mắt là không ngừng rơi. Ánh trăng soi sáng như ban ngày, trên ngôi mộ mọc lên một cây thông nhỏ, đây chính là nơi hắn tưởng niệm thê tử năm này qua năm khác, đau tới đứt ruột gan.)

Nàng nhẹ nhàng sắp xếp lại tấu sớ, thành thục đem bút đặt lên giá. Trong nghiên mực, mực chu sa đỏ như máu, hắn chợt nhớ về năm đó dạy nàng viết chữ, Lâm Lang (琳琅)......... Chữ "王" nghiêng nghiêng, hai chữ "木", "王" nghiêng, rồi "良"... Mực đỏ viết trên giấy Tuyên Thành thượng hạng, từng nét từng nét, hai má nàng hồng như chu sa, ngay cả tai cũng đỏ hồng, vẻ mặt còn chăm chú như trẻ nhỏ mới học chữ.

Huyền Diệp (玄烨)......... Một chấm, một ngang, một phẩy hất lại một phẩy hất.... Tay hắn nắm lấy tay nàng, nét bút ngập ngừng không viết xuống,