cố đè xuống sự tức giận.
“Tại sao anh có thể nghĩ được điều như vậy?” Tại sao anh muốn lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử như thế?” Ở trong mắt Nhạc Thiên, Ngô Thuận Thiên vẫn luôn là một trưởng lão thân thiện, ông luôn an ủi cô mỗi khi cô làm việc mắc lỗi, khích lệ cô mỗi khi cô khó khăn, đối với cô mà nói ông thật sự là một cấp trên tốt.
“Em nói anh là tiểu nhân? Còn ông ta là quân tử?” Cầu Thiệu Ngôn nặng nề nhíu mày, đôi tay run rẩy cầm cổ tay trắng nõn của cô, trong nhát mắt, anh tức giận hét lên: “Anh không cho em lúc nào cũng nói những điều tốt đẹp về ông ta, anh cũng không cho phép em bí mật đi gặp mặt ông ta một lần nào nữa.”
Nếu không phải hôm nay anh để quên tài liệu ở khách sạn, thừa dịp công việc đã kết thúc thì mới nghĩ trở về khách sạn lấy tài liệu, thuận tiện nghĩ xuống dưới xem có gì lót bụng, phát hiện Nhạc Thiên cùng Ngô Thuận Thiên cùng nhau ngồi ở trong phòng ăn nói chuyện phiếm, nếu không bắt gặp hai người họ hẳn là anh nhất định vẫn không hay biết gì?
Cầu Thiệu Ngôn nhìn cái miệng nhỏ đáng yêu kia đang chuẩn bị mở miệng nói chyện thì một đôi môi mỏng liền đặt lên, cắt đứt cô mở miệng.
“Ưmh……….” Anh tại sao lại hôn cô? Bọn họ còn chưa nói chuyện xong, anh liền lại hôn cô.
Anh cảm thấy mình ích kỷ, anh không biết Nhạc Thiên ở sau lưng anh cùng Ngô Thuân Thiện rốt cuộc đang làm những gì, nhưng anh không muốn nghe, hiện tại cũng không muốn biết.
Lưỡi anh tách ra môi thơm khép hờ của cô, lướt qua hàm răng liếm cái lưỡi luống cuống của cô, giống như cưỡng ép cô phải cùng anh dũng mãnh nhảy múa.
“Ngôn……… Ưmh……… Đừng……..” Toàn bộ lời Nhạc Thiên muốn nói đều thành ưm, khiến cho cô thất bại mà nghĩ muốn thay đổi dùng hai tay vỗ vào bả vai rộng rãi của anh, để cầu anh dừng lại.
Lời của cô cũng còn chưa nói hết mà, anh đối với sự hiểu lầm của cô cùng ông chủ trước cũng còn chưa có nói rõ ràng, thế nào liền muốn hôn cô để trốn tránh?
Nhưng hình như Cầu Thiệu Ngôn không muốn cho cô quá nhiều thời gian để nói chuyện, lưỡi to chui vào trong miệng quấy nhiễu, chuyển động, làm chô cô nhất định mở đôi môi tiếp nhận anh xâm nhập.
Lúc này, bàn tay anh theo bả vai nhỏ hẹp của cô đi xuống eo thon, chút nhẹ chút nặng xoa, cách vải vóc vuốt ve da thịt nhạy cảm của cô.
"Đừng. . . . . . Ừ. . . . . ." Nhạc Thiên muốn mở miệng nói, nhưng mà lời cô vừa ra khỏi miệng lại trở thành tiếng rên rỉ yêu kiều, chất lỏng thơm mát không cách nào nuốt vào cũng theo lời nói chảy xuống, nhiễm ướt cằm cô cùng cằm anh.
Cầu Thiệu Ngôn chỉ coi sự cự tuyệt của cô là do xấu hổ, bàn tay xoa eo nhỏ nhắn của cô đi về phía sau lưng cô, lên xuống không ngừng dao động. anh còn bá đạo mà dùng lực mạnh từ bắp đùi đẩy ra hai chân khép chặt của cô, lại đem chân đi tới chỗ mềm mại giữa hai chân cô.
Cầu Thiệu Ngôn cố ý đưa bắp đùi cường tráng cọ xát vào giữa nơi mềm mại của cô, muốn khơi dậy nơi mẫn cảm chân thực nhất trong cơ thể cô.
Nhạc Thiên cảm giác thấy bụng mình dần dần truyền tới một ngọn lửa, đã sớm cùng anh trải qua thời gian thân mật nhất nên cô hiểu cảm giác này là gì, lập tức xấu hổ, hai gò má bỗng đỏ rực. Vì hai người hôn khó mà chia lìa, nhất là Nhạc Thiên bắt đầu dùng lưỡi hồng khiêu khích liếm Cầu Thiệu Ngôn thì anh lập tức trở nên hưng phấn, bộ dạng cô lúc này khiến anh cực kỳ yêu thích.
Anh cảm giác dục vọng trong quần anh bắt đầu tích tụ, sau đem vật cứng cương ngạnh đó càng ngày càng dán vào bụng cô, tuyên bố anh vì cô đã ngẩng lên chào cờ.
Bốn cánh môi không ngừng kết liếm cuối cùng tách ra, từ trong miệng hai người có một sợi chỉ bạc mập mờ, cho đến khi chia lìa đủ xa thì mới biến mất.
“Thiệu Ngôn…….Anh…….. Thế nào anh nhanh như vậy liền………” Nhạc Thiên không dám suy nghĩ nhiều, chỉ có thể ngượng ngùng nũng nịu.
“Anh thế nào?” Cầu Thiệu Ngôn hiểu cô muốn nói điều gì, anh một bên khẽ nâng chân mày lại cười nhìn cô.
Cô thật sự rất đáng yêu, mặc dù bề ngoài so với ba năm trước càng thành thục hơn rồi, nhưng trong lòng vẫn luôn thẹn thùng như tâm hồn một cô gái nhỏ.
“Anh rất đáng ghét!” Nhạc Thiên đùng đôi bàn tay trắng như phấn vỗ vào vai anh.
Anh rõ ràng biết cô muốn nói điều gì, còn giả bộ cái gì cũng không biết vậy, này cùng với anh ba năm trước có cái gì khác nhau ?
Cầu Thiệu Ngôn gợi lên nụ cười sâu hơn, bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Tiểu Thiên, anh như vậy đáng ghét sao? Anh vì em cứng lên, em nên vui vẻ mới đúng, sao lại nói đáng ghét chứ?
“Em chính là muốn nói đáng ghét!” Nhạc Thiên hai gò má đỏ bừng, khiến bên má trắng mịn lại có màu hồng đỏ ửng, cô không ngừng đánh vào vai rộng của anh, nũng nịu: “Đáng ghét! Đáng ghét! Em chính là chán ghét anh!”
“Anh thật sự như thế khiến em chán ghét sao?” Nhìn bộ dạng cô làm nũng với anh, Cầu Thiệu Ngôn tâm tình tràn đầy vui vẻ, lúc này chân dài cong lên xâm nhập giữa hai đùi cô mà thúc lên trên, hơi dùng lực cọ xát chỗ kín mềm mại “Như vây cũng khiến em chán ghét sao?”
"A. . . . . . Đáng ghét. . . . . ." Một trận khoái cảm tê dại từ dưới hướng lên, khiến Nhạc Thiên thiếu chút nữa chân đứng không vững.
“Như vậy cũng đáng ghét?” Cầu Th