Thủ Hộ Thiên Sứ

Thủ Hộ Thiên Sứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325251

Bình chọn: 9.00/10/525 lượt.

không đi, mắng cũng không đi, không để ý tới hắn, nhưng chính hắn lại có biện pháp khiến cô từ lãnh đạm lạnh lùng như núi tuyết lại tức giận như núi lửa phun trào. Cứ như đứa đại ngốc đuổi theo hắn khắp nơi.

Đây không phải là lần đầu Luyến Luyến lẻn về từ ngỏ tắt này. Trong này rất yên ắng, ít khi có người. Cô cũng không phải ngốc, đương nhiên sẽ không mỗi ngày đều dùng lối này trốn về để Long Thiếu Hạo phát hiện được. Cô chỉ biết hễ nghĩ đến lối đi nào thì đi theo lối ấy, làm cho hắn khó lòng phòng bị. Quả nhiên, lần này đã là lần thứ ba cô thành công trốn thoát khỏi sự đeo bám của Long Thiếu Hạo.

Chỉ là…, ngỏ tắt này hôm nay dường như không còn yên tĩnh như trước.

Phía trước truyền đến tiếng đánh nhau thật làm cho cô phiền lòng, làm sao bây giờ? Đằng trước hình như có chuyện, nên đi tiếp hay quay lại đây ? Luyến Luyến có chút do dự.

Tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần, cô chưa kịp trốn, đã bị một người nắm ở cổ bắt làm con tin.

“Không được nhúc nhích.” Luyến Luyến chưa kịp thấy rõ tên uy hiếp nàng là người phương nào, đã bị người ấy lẻn ra sau lưng, tốc độ hắn quá nhanh. Cảm nhận qua giọng nói trầm, nàng biết hắn là đàn ông, hơn nữa gã này còn đang bị thương, nhưng không nghiêm trọng, nếu không giọng của hắn sẽ không ồm ồm như thế.

Đuổi sát theo sau là một kẻ có vẻ ngoài tuấn tú, thân thủ vô cùng mạnh mẽ, có điều…, vì sao thoạt nhìn hắn quen mặt như thế? Giống như đã từng gặp qua ở nơi nào đó.

Nghê Liệt lúc vừa đến thấy trong tay Cổ Toàn đang giữ con tin, nhất thời sắc mặt tối sầm, hướng về phía cô hét lớn: “Cô kia, cổng lớn đường đường chính chính như vậy không đi, đến đây làm gì? Có phải là chán sống rồi không?”

Luyến Luyến bị mắng vì làm cản trở, cảm thấy bối rối không hiểu ra sao cả.

Vừa nhìn thấy biểu tình của cô, khuôn mặt tuấn tú của Nghê Liệt nhất thời toàn bộ tối sầm lại, con nhỏ chết tiệt này, thật không ngờ cô không nhận ra hắn, tốt xấu gì hắn cũng được xưng là một trong mười đại soái vườn trường, tuy rằng so ra kém Long Thiếu Hạo danh tiếng lẫy lừng, nhưng cô cũng không đến mức không nhận ra hắn chứ, huống chi bọn họ cũng đã từng gặp mặt, thật là không thể tha thứ được.

“Cổ Toàn, mày muốn chết à, cô gái này tao mới nhìn đã thấy không vừa mắt rồi, muốn chém, muốn giết hay muốn làm gì thì tùy ý, vậy cũng tốt tao khỏi phải tự mình ra tay.” Nghê Liệt vẻ mặt chán ghét.

Tên này thật độc ác.

Luyến Luyến không sợ hãi, chỉ buồn bực, cô không biết bản thân mình đã đắc tội với tên này khi nào.

“Cô không sợ?” Thấy vẻ mặt bình tĩnh của nàng, Nghê Liệt vô cùng kinh ngạc, bình thường con gái gặp loại tình huống này không phải nên oa oa kêu to hoặc là khóc lóc cầu xin tha thứ sao chứ?

“Tôi vì sao phải sợ?” Luyến Luyến nói với giọng điệu bình thản. Nếu thật muốn nói sợ, cô thật sự cực kỳ sợ Long Thiếu Hạo dây dưa. Bằng không cô cũng sẽ không phải mỗi ngày giống như tên trộm lén la lén lút tìm đường bỏ trốn. Sinh mệnh đối với người khác có lẽ rất trân quý, nhưng với cô còn sống một ngày thì thêm thống khổ một ngày, vô số lần cô nghĩ muốn chấm dứt đoạn nhân sinh thống khổ này, nhưng mỗi lần nghĩ đến mẹ cô lại không đành lòng, không còn có dũng khí. Thành thật mà nói, nếu cái gã phía sau giải quyết cô, không chừng cô còn rất cảm kích hắn đã giúp nàng sớm ngày thoát ly biển đời thống khổ này.

Lời của cô, không chỉ làm cho Nghê Liệt, mà ngay cả Cổ Toàn cũng ngây ngẩn cả người. Cô không phải đang nói dối, cô thật sự không chút sợ hãi, thậm chí còn ước gì được chết trong tay bọn họ.

“Cô…” Cổ Toàn do dự, cảm thấy giờ buông tay đang bóp cổ cô cũng không được, mà bóp mạnh tay cũng không phải. Gặp phải loại con gái quái dị này, hắn không ngờ rằng hắn không thể xuống tay.

“Nếu anh không hạ thủ được, để tôi.” Luyến Luyến cảm nhận được người phía sau đang do dự. Thật sự mà nói nếu giờ mà không thoát đi, Long Thiếu Hạo khẳng định sẽ đuổi theo kịp. Nàng không sợ chết, nhưng nàng lại sợ Long Thiếu Hạo đến muốn chết.

“Tôi…” Cổ Toàn cũng không phải thật muốn giết cô, nhưng hắn đang bị thương, hắn phải có cô kèm bên mới có thể đủ an toàn rời đi.

“Wow, Cổ Toàn, có nghe hay không, hoặc là giết cô ta, hoặc là thả cô ta ra, dùng phụ nữ làm con tin, hành vi ấy cũng chẳng phải là anh hùng hảo hán gì đâu, việc này mà truyền ra ngoài, bản thân mày sau này trên đường hành tẩu giang hồ cũng bị các huynh đệ chê cười khinh bỉ .”

Kỳ thật cô chết cũng tốt thôi, Nghê Liệt ác độc nghĩ, bản thân hắn cũng muốn vậy, nếu thật sự như vậy Tử Uyển cũng sẽ không phải cả ngày lấy nước mắt rửa mặt .

Nghê Liệt thừa dịp Cổ Toàn không đề phòng, nhanh như chớp hướng về phía hắn đánh tới, Cổ Toàn cả kinh, không kịp né tránh, theo bản năng đem Luyến Luyến đẩy ra phía trước chắn đỡ.

“Ai da…” Luyến Luyến bị đá trúng bụng, ót phía sau đột nhiên va mạnh vào tường, một cơn đau buốt đến váng đầu hoa mắt. Hắn cố ý, chứng kiến tia hèn mọn cùng đắc ý trong ánh mắt hắn, Luyến Luyến đột nhiên ý thức được điểm này.

Ngược lại, Cổ Toàn với vẻ mặt áy náy, vội vàng quay qua giúp nàng, “Cô… Cô không sao chứ?”

“Anh nói đi?” Luyến Luyến đau đến mặt mày t


XtGem Forum catalog