có giết mày không.”
Mắt hắn phát ra tia sát ý dọa tên kia lui lại.
“Tao… Tao… Tao… , “ tên con trai lùi ra sau vài bước. “Sau này tao sẽ tìm mày tính sổ.” Hắn nói xong câu đó liền vội vàng chạy biến đi.
“Tốt lắm, không còn việc gì nữa, nhóc vào nhà đi.” Long Thiếu Hạo kéo nàng từ sau lưng ra, lúc này mới phát hiện nàng đang sợ đến run người.
“Không, anh Hạo, em không muốn vào nhà một mình. Em thật sự rất sợ, lát nữa anh hai trở về sẽ không tha cho em đâu, cha cũng sẽ đánh em, em không muốn về nhà.” Khương Mộng hoảng hốt ôm chặt hắn, liều mạng hít thở lấy hơi ấm tỏa ra từ trên người hắn.“Xin anh, đừng bỏ rơi em mà.” Nàng làm liều van xin, làm hắn cũng không đành lòng.
Nếu như bình thường, Long Thiếu Hạo đối với những chuyện này tuyệt đối thờ ơ lạnh nhạt, nhưng cô bé này là ngoại lệ, cô bé rất giống với tiểu Mộng , hắn không thể bỏ rơi nàng mà bỏ đi, tưởng tượng cảnh cô bé sau này phải sống ở nơi hỗn tạp như vậy, hắn thật không thể nào an tâm.
Thì ra hắn vẫn không thể nào thoát khỏi bóng ma của tiểu Mộng.
Long Thiếu Hạo chợt thở dài: “Đi thôi, anh đưa nhóc đi tìm một chỗ để ở tạm”
“Long đại ca, cám ơn anh, em thích anh nhất .” Khương Mộng xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng không thể che dấu được sự vui sướng của nàng.
Ngay cả vẻ mặt, động tác đều giống như vậy, làm sao hắn có thể cự tuyệt được. Bây giờ nên nghĩ làm như thế nào để an bài cho con nhóc này. Phòng hắn là nơi không cho phép bất kỳ ai bước vào, cho dù là tiểu Mộng, người mà hắn hiểu rõ nhất, huống chi cô bé này cũng không phải là tiểu Mộng, chỉ là một người rất giống với nàng mà thôi. Đột nhiên nhận ra điều này, Long Thiếu Hạo cảm thấy có chút hối hận về hành vi của mình.
Về đến trong nhà, Long Thiếu Hạo lấy một ly rượu, ngã người trên sô pha.
Khương Mộng dù sao không phải tiểu Mộng, hắn biết rất rõ, tiểu Mộng đã chết, năm năm trước đây, đã chết ngay trước mắt hắn, cả người toàn là máu, hắn ôm chặt nàng trong lòng, nghe câu nàng thích hắn lần cuối cùng.
Đối với việc cứu Khương Mộng, thật lòng mà nói, hắn có chút hối hận, trong ánh mắt cô bé nhìn hắn ánh lên vẻ lưu luyến si mê rất quen thuộc, nghĩ đến lúc hắn đưa cô bé đến nương nhờ nhà bằng hữu, cô bé đã khóc rất nhiều mong hắn đừng đi, ngẫm nghĩ lại quả thật cảm thấy có chút phiền lòng. Hắn lẽ ra không nên ôm vào người một việc phiền toái như vậy!
Phụ nữ thật sự rất phiền toái! Edit: sunflower2white
Long Thiếu Hạo cả đêm không ngủ, trời vừa sáng đã đến biệt thự nhà họ Phương.
Dường như hắn tới quá sớm, trời mới tờ mờ sáng, sương giăng mờ mờ, nhà họ Phương còn chìm trong im lặng, trong sân chỉ có vài người người hầu đang quét dọn, nói vậy bọn họ còn đang ngủ. Long Thiếu Hạo hỏi phòng của Luyến Luyến.
Đẩy cửa vào, hắn nhẹ nhàng tiêu sái đến bên giường, ngắm khuôn mặt lúc ngủ như thiên sứ, tay nhẹ nhàng xoa đôi mày đang nhíu chặt của nàng. Tiểu Luyến Luyến của hắn làm sao vậy? Nàng có phải là đã trải qua chuyện gì rất thương tâm? Vì sao ngay cả trong lúc ngủ, đôi mày liễu của nàng vẫn chau lại, cũng không giãn ra, khiến hắn nhìn thấy mà đau lòng. Long Thiếu Hạo rón ra rón rén leo lên giường, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng, lẳng lặng si mê nhìn ngắm nàng.
Hắn biết nàng nhất định từng có rất chuyện rất thương tâm, mới tạo nên sự lạnh lùng ngày hôm nay, đối với mọi sự đều thờ ơ lãnh đạm. Nhưng từ hôm nay trở đi, có hắn ở đây, hắn nhất định sẽ không để cho nàng đau lòng, nhất định bằng mọi cách làm cho tiểu Luyến Luyến của hắn tươi vui trở lại. Hắn thật sự rất thương nàng, rất yêu nàng, cả đời này hắn không muốn nàng đau khổ dù chỉ một chút, hắn muốn làm cho nàng trở thành người hạnh phúc nhất trên thế gian này.
“Luyến Luyến, ta thề cả đời này sẽ bảo vệ em.” Long Thiếu Hạo thì thầm bên tai nàng.
Phảng phất như nghe được lời thề của hắn, trong lúc mơ ngủ đôi mày đang chau lại của Luyến Luyến cũng dần dần giãn ra, chìm sâu vào giấc ngủ an tường, bình tĩnh.
Sáng sớm, ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua khe hở của bức màn cửa chiếu vào phòng, vui đùa nhảy múa lên trên chiếc giường lớn.
Đúng bảy giờ, Luyến Luyến miễn cưỡng mở mắt, hai mắt còn nhập nhèm ngáy ngủ, thứ đầu tiên ánh hiện ra trước mắt nàng chính là trần nhà trắng tinh quen thuộc, tiếp đến là hé ra một khuôn mặt tuấn tú…
“Aaa…? Ngươi …?” Nàng sửng sốt một giây, cất tiếng thét lên, hoảng hốt từ trên giường nhảy dựng lên.
Long Thiếu Hạo không ngờ phản ứng của nàng lại mãnh liệt như vậy, né không kịp, hai người đầu đụng cùng một chỗ, mũi đụng mũi, thân người đè lên nhau, vả lại thân người Long Thiếu Hạo lại nằm trên người của Luyến Luyến. Trong tư thế này,người ngoài nhìn vào có bao nhiêu là ám muội, thì càng cảm thấy có nhiều ám muội hơn nữa.
“Aaaa…!” Lại là một tiếng thét kinh thiên động địa.
Chẳng qua lần này không phải phát ra từ miệng của đương sự, mà là từ cửa truyền ra. Phương Nhược Thủy nhìn trừng trừng, tay run run nhè nhẹ chỉ vào hai người, nói không thành câu, “Hai… Hai người…”
Nàng hiểu lầm.
Luyến Luyến lúc này mới phát hiện nàng cùng Long Thiếu Hạo quần áo không chỉnh tề, tư thế mờ ám, trách không được Nhược T