í, hưng phấn bơi đi bơi lại giữa vùng nước đầy
san hô, những đàn cá nhỏ, con sứa cỡ lớn như sinh vật ngoài hành tinh,
bên cạnh là năm sáu người phụ nữ trẻ cũng mặc bộ đồ lặn như cô. Mọi
người đều có thân hình tương tự nhau, cô không tin Lệ Trí Thành có thể
phân biệt đâu là mình.
Đang chìm trong suy tư, Lâm Thiển đột niên nhìn thấy một người đàn ông từ phía xa đang bơi nhanh đến.
Lâm Thiển giật mình, vội tính toán thời gian. Cô và Lệ Trí Thành tách nhau
từ nửa tiếng trước, vùng biển này không lớn, chắc bây giờ anh cũng đã
tìm đến nơi này. Lại ngắm kỹ thân hình và tư thế bơi của người đàn ông,
Lâm Thiển càng thấy giống anh.
Thế là Lâm Thiển trốn ở sau tảng nham thạch. Một khi cô không bơi, chắc chắn Lệ Trí Thành sẽ không nhận ra cô.
Người đàn ông ngày càng tiến lại gần. Đôi mắt anh giấu ở đằng sau cặp kính
lặn. Còn cách đám phụ nữ chừng hai ba mét, anh liền dừng lại quan sát
bọn họ.
Lâm Thiển giả bộ thản nhiên như không, nhưng thật ra cô
cũng hiếu kỳ. Dù xuất thân từ bộ đội đặc chủng, nhưng anh có thật sự lợi hại như vậy? Có thể bám theo và tìm ra cô? Anh là bộ đội lục chiến, còn ở đây là dưới nước…
Đang mải nghĩ ngợi lung tung, Lâm Thiển chợt thấy Lệ Trí Thành bơi về phía người phụ nữ ở chếch bên phải phía trước.
Á, nhầm rồi chồng ơi!
Trong lòng Lâm Thiển dội lên cảm giác không phải vui mừng mà là buồn bực.
Thấy anh chuẩn bị cầm tay người phụ nữ kia, Lâm Thiển không hề nghĩ
ngợi, lập tức xông ra giữa hai người rồi ngẩng đầu trừng mắt với Lệ Trí
Thành. Nào ngờ, anh dường như đoán được chuyện xảy ra, cánh tay lập tức
đổi hướng, ôm thắt lưng cô. Lâm Thiển bị mất thăng bằng, cùng anh xoay
hai vòng theo quán tính.
Lệ Trí Thành ôm cô rất chặt, tay còn
nhéo thắt lưng cô một cái. Đến bây giờ Lâm Thiển mới biết mình bị mắc
lừa. Anh đã sớm nhận ra cô, nhưng cố ý làm vậy để cô tự lao vào vòng tay anh.
Người đàn ông này… Lâm Thiển mấy máy môi nói: “Vô liêm sỉ.”
Khóe mắt Lệ Trí Thành tràn ngập ý cười.
“Hứ.” Lâm Thiển giả bộ muốn thoát khỏi vòng tay anh, bị anh kéo thẳng lên mặt nước. Ở giây tiếp theo, mặt nạ của cô bị tháo ra, Lệ Trí Thành cúi
xuống hôn cô. Mặt biển lấp lánh ánh vàng, mặt trời lặn lơ lửng ở phía
trước, cảnh sắc đẹp đẽ mê hồn. Lệ Trí Thành nói nhỏ bên tai Lâm Thiển:
“Quá khen.”
Lâm Thiển đã bị hôn đến ý loạn tình mê, nhưng vẫn không quên nhắc nhở: “Anh đừng vui mừng quá sớm, vẫn còn hai ván nữa đấy.”
Kết quả, ván thứ hai cô vẫn thua tơi bời.
Nơi đánh cược là do cô chọn, khu rừng rậm ở đằng kia.
Lâm Thiển tốt xấu gì cũng là người yêu thích hoạt động dã ngoại. Cô tin
tưởng mình có thể thoát khỏi sự truy bắt của bộ đội đặc chủng. Phương án của cô rất đơn giản, tìm một cái cây to cành lá xum xuê ở sâu trong
rừng, sau đó leo lên ẩn nấp.
Cô không tin Lệ Trí Thành tìm thấy cái cây có cô ở trong khu rừng.
Vậy mà cô vẫn bị anh tìm thấy.
Năm phút sau, Lâm Thiển ngồi trên cành cây cao, nhìn Lệ Trí Thành leo lên, cảm thấy bản thân vô cùng thất bại.
“Này, sao anh có thể tìm ra em? Không phải anh ăn gian đấy chứ?” Cô không cam lòng, mở miệng hỏi.
Lệ Trí Thành đã leo đến bên Lâm Thiển, nghe nói vậy lập tức mỉm cười.
“Anh lần theo dấu chân trên lối đi, cành cây bị bẻ gãy…” Lệ Trí Thành kéo cô vào lòng: “Lính trinh sát mới vào nghề của anh cũng có thể tìm ra em.”
Lâm Thiển cúi đầu quan sát. Rừng cây rậm rạm, cô chẳng nhìn ra dấu vết mà anh nói.
Lâm Thiển định leo xuống dưới: “Được thôi, anh thắng rồi, khi nào em về em sẽ rửa bát…”
Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị anh kéo lại.
“Em định nuốt lời à?” Giọng nói trầm thấp vang lên: “Em vẫn chưa thực hiện thỏa thuận đâu đấy.”
Lâm Thiển đỏ mặt ngay tức thì.
Buổi tối hôm đó, sau khi phải thực hiện thỏa thuận ở trên cây và trong phòng khách sạn, Lâm Thiển lê tấm thân mỏi rã rời xuống dưới, tới dạ hội hóa
trang lửa trại do dân địa phương tổ chức ngoài bãi cát.
Tối nay
là lần đánh cược thứ ba của hai người, việc thắng thua đã không còn ý
nghĩa. Tuy nhiên, Lâm Thiển vẫn hóa trang theo kế hoạch. Cô đeo mặt nạ
quỷ quái, mặc bộ váy mới mà Lệ Trí Thành chưa từng thấy bao giờ. Thậm
chí, Lâm Thiển còn độn miếng lót bằng vải vào ngực và eo, khiến thân
hình thay đổi.
Không ngờ màn hóa trang của cô lại có hiệu quả.
Trong ánh lửa bập bùng, vô số du khách và dân địa phương nhảy múa cùng nhau.
Lâm Thiển hòa vào đám đông. Vừa nhảy một lúc, cô nhìn thấy Lệ Trí Thành
từ xa đi tới.
Anh không hóa trang. Lâm Thiển cũng biết, với tính
cách của anh đời nào chịu chơi mấy trò này. Anh chỉ mặc áo sơ mi và quần âu đơn giản, nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời.
Anh ngày càng tiến lại gần.
Lệ Trí Thành đưa mắt về phía Lâm Thiển, cô lập tức cúi đầu né tránh. Quả
nhiên anh không phát hiện ra, ánh mắt lạnh nhạt thản nhiên lướt qua đám
đông rồi dõi sang phương hướng khác.
Lâm Thiển bất chợt mỉm cười. Cô nghĩ, rốt cuộc cô yêu anh đến mức nào mà chỉ chứng kiến dáng vẻ anh
tìm cô trong đám đông, cô đã cảm thấy xót xa. Dù chỉ là trò chơi nhưng
cũng khiến cô không chịu nổi.
Lâm Thiển âm thầm đi tới đằng sau Lệ Trí Thành.
“Này, anh nhìn đi đâu đấy?” Cô cất