Old school Easter eggs.
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326391

Bình chọn: 10.00/10/639 lượt.

ranh thủ thời gian sắp xếp kế hoạch thực hiện ngay vì em rằng đêm dài lắm mộng. Trên đường về anh ta lại nghĩ ra một vấn đề: Xem ra Lưu Khải Đoạn có vẻ yêu thầm nhà văn Trần thật, mới đầu cứ tưởng phóng viên chỉ tung bài thế thôi,… Tốt, tốt quá, có được một độc giả trung thành và có sức hút thế này, lo gì sách của Trần Lãm không bán chạy chứ? Nghĩ vậy, anh ta liền nảy ra ý định tổ chức một bữa cơm gặp mặt.

Cuộc họp mặt độc giả quả nhiên gây sự chú ý, thời gian dự định là khoảng hai tiếng, kết quả là kéo dài đến hai tiếng rưỡi. Sau buổi gặp mặt, trưởng phòng phát hành mời nhà văn Trần, Khải Đoạn và hai vị lãnh đạo cấp cao cùng Giản Giai tới một nhà hàng dùng bữa. Giai lúc đầu phản đối buổi thiết đãi này vì thấy không cần thiết. Trưởng phòng phải thuyết phục rằng: “Giải Giai, à không, phó trưởng ban Giai, chúng ta phải biết cách ứng xử chứ, phải biết cách tạo cơ hội cho giám đốc Đoạn và nhà văn Lãm chứ, OK?” Giai nói nếu là vậy mình không cần đi làm trưởng phòng phát hành hoảng vì Giai là biên tập chính, Giai không đi thì còn ý nghĩa gì? Thực ra, sắp xếp bữa ăn này là ý riêng của trưởng phòng, anh định dùng chính Khải Đoạn làm món quà đặc biệt tặng hai vị lãnh đạo. Mời Giai cùng tham gia bữa cơm này là để tăng thêm tính tự nhiên, vì công việc mà làm, đồng thời cũng để cân bằng lực lượng, hai nữ bốn nam; Trần Lãm hơi luống tuổi một chút thì lại có Giản Giai xinh đẹp trẻ trung, chỉ cần ngồi đó, không nói chuyện cũng thấy đẹp mắt rồi. Giai đành phải đi, vì nếu cứ kiên quyết không đi em rằng người ta lại sinh nghi.

Tây gọi điện đến thật không đúng lúc. Bữa tiệc vừa dọn ra đĩa rau thứ hai, lẩu hoa sen. Đây là quán ăn đều được chọn theo sở thích của Khải Đoạn. “Anh có kiêng món gì không?” “Kiêng hải sản”. “Anh thích món Âu hay Á?” “Món ăn Trung Quốc đi”. “Ăn xong anh muốn đi đâu không?” “Khu vực gần Kiến Quốc Môn”. Vậy là trưởng phòng lập tức chọn một nhà hàng đồ ăn Tứ Xuyên ở gần Kiến Quốc Môn, và trong lòng ngày càng có cảm tình với người đàn ông này hơn: Nếu anh ta không phải thực sự không thích món ăn Âu và hải sản thì anh ta chắc là muốn tiết kiệm tiền cho người khác, đúng là suy nghĩ sâu sắc, vì kinh phí cho việc tuyên truyền của phòng phát hành cũng eo hẹp mà. Lẩu hoa sen đúng là một món ăn dân dã, hơi nóng bốc lên nghi ngút trên mặt nước canh sôi sục. Một đĩa rau nữa được mang ra theo yêu cầu để dành cho vị khách “quý nhất”, nhưng vị khách ấy lại chuyển đĩa rau sang cho Giai, cười nói “lady first”. Ở đây có hai người phụ nữ, anh ta nhường cho Giai trước chắc là để tung hoả mù, trưởng phòng đã nghĩ vậy. Giai trái lại không nhận sự ưu tiên ấy nên Khải Đoạn đành tự gắp rau cho Giai. Không ai hiểu cảm giác của Khải Đoạn lúc ấy ngoài Giản Giai. Từ trước tới giờ, Đoạn rất thích được ăn cơm với Giai. Giai thích ăn cơm, chính Giai tự nhận rằng ăn một bữa cơm chính là nỗi lo lớn nhất trên đời, và ăn được một bữa cơm ngon thì trời quang mây tạnh. Có lẽ vì thế, được ăn cơm với Giai chính là một cách hưởng thụ cuộc sống đối với kẻ lắm tiền như Đoạn đây. Tuyệt vời hơn nữa là dù ăn bao nhiêu đi nữa Giai vẫn không bị béo lên, Giai đúng là được ông trời sủng ái quá mà. Hai người đó cùng ăn cơm, một người ăn một người nhìn và chỉ nhăm nhăm gắp thức ăn cho người kia.

Tây gọi đến khi Giai đang định gắp thức ăn cho vào miệng. Thực ra trước đó, những ai có thể giúp Tây đã đều gọi cả nhưng chẳng ai giúp tìm được người giải quyết vấn đề đó trong một khoảng thời gian ngắn vậy. Cái khó chính là không có nhiều thời gian, vì chiếc xe bị giữ đó hiện đang chở cá, dù thời tiết hiện nay khá lạnh nhưng bây giờ là lập xuân, ngày mai khi mặt trời lên, số cá đó sẽ bị thối bốc mùi. Vì chẳng tìm được ai khác nên Tây đành phải gọi cho Giai. Tây vốn cũng không muốn cầu xin Giai vì từ khi Giai làm lãnh đạo tới giờ Tây cũng nhận thấy tình cảm giữa họ đã bắt đầu có vết rạn. Không phải Tây đố kỵ mà nói thế, Giai thực sự có thay đổi. Ví dụ như trước kia hai người cùng bàn bạc với nhau về đề tài, giờ Giai chỉ hỏi thật lạnh lùng và quan cách: “Cô nghĩ sao?”. Mà có lẽ Giai cũng cần quan cách vậy. Tài năng của Tây thì cả nhà xuất bản này đều phải công nhận. Cuốn sách của nhà văn Trần cũng là do Tây đưa về được, vì Giai muốn được thăng quan tiến chức nên Giai cần thành tích. Nhưng ngay khi làm lãnh đạo, Giai đã thay đổi. Mấy ngày trước còn tới tận nhà đưa tiền lương cho Tây, Tây thậm chí rất vui vẻ cho Giai xem mấy đề tài mới nghĩ. Song rõ ràng Tây đã có một cảm giác rất lạ lúc ấy, chưa cần đến câu nói “Cô nghĩ sao?”, mà Giai thản nhiên nhìn vào mấy đề tài Tây đưa cho dùng bút lạnh lùng phê cái này được cái kia không được với một giọng điệu rất ra dáng lãnh đạo. Chẳng nhẽ Giai cho rằng giờ địa vị cao rồi thì trình độ của Giai cũng cao hẳn lên sao? Nhưng vì tình hình khẩn cấp, cuối cùng Tây vẫn quyết định gọi cho Giai, một phần nữa cũng vì tin tưởng bạn. Câu trả lời của Giai qua điện thoại cũng khiến Tây thấy an ủi phần nào: “Tây à, bạn đừng lo quá, để mình nghĩ xem có cách nào khác không? Bạn đợi điện thoại mình nhé!” Giọng Giai gấp gáp thể hiện rõ sự