quan tâm với Tây.
Giai xem qua danh mục trong điện thoại xem có người quen nào có thể nhờ vả không. Trưởng phòng phát hành thấy vậy liếc nhìn Giai tỏ vẻ không đồng ý: bàn tiệc có sáu người mà có một người phân tán tư tưởng sẽ làm ảnh hưởng tới không khí bữa ăn, hơn nữa, khách quý như anh Lưu đây vừa gắp thức ăn cho em, em chẳng nhìn, cũng chẳng cảm ơn một tiếng, giờ nếm thử cũng chẳng nếm, cứ ngồi tra điện thoại là sao, như vậy thật là có lỗi đó! Giai cảm thấy không thoải mái, vừa tiếp tục tra điện thoại vừa giải thích với trưởng phòng phát hành. Không ngờ, Khải Đoạn nghe xong liền hỏi đó là trạm công an nào. Khi biết đó là trạm Thuận Nghĩa, Đoạn lập tức rút điện thoại gọi cho ai đó về chuyện này.
Năm phút sau, người đó gọi lại báo mọi chuyện đã được giải quyết, bảo người chịu trách nhiệm đến trạm Thuận Nghĩa nhận người. Giai gọi cho Tây xong đứng dậy cảm ơn rồi nói phải đi cùng Tây. Tây mới làm tiểu phẫu hai ngày, nhỡ may có việc gì cũng cần người bên cạnh. Đó đều là lời thật lòng, nhưng lúc ấy Giai còn muốn viện cớ để đi ra khỏi chỗ đó. Tình hình này không nên ăn cơm cùng Khải Đoạn nữa, trước mặt lãnh đạo, đồng nghiệp và nhà văn Trần, Giai đành viện cớ vậy, thật sự quá mệt mỏi. Không ngờ Khải Đoạn cũng đứng dậy, và nói nếu vậy để lái xe của anh ta đưa đi, vừa nói vừa gọi điện thoại bảo lái xe đánh xe ra trước cửa hàng rồi lập tức đi ra cùng Giai khiến những người còn lại thất vọng vô cùng. Họ đi một lúc, trưởng phòng phát hành mới chợt nghĩ rằng: việc này gọi điện thoại cho lái xe là được, việc gì giám đốc Đoạn phải tự đi nhỉ?
Máy giặt vẫn quay đều đều, chiếc nồi trên bếp sôi reo tu tu. Phòng cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ như mới, Quốc đang cầm chặt cây chổi lau nhà cặm cụi lau sàn nhà, lưng mỏi nhừ. Lẽ ra Quốc tới Thuận Nghĩa, nhưng nghĩ kỹ Tây lại đòi đi. Vì đây là mối quan hệ của Tây, nếu có chuyện gì, Quốc lại phải gọi cho Tây rồi Tây lại phải gọi cho người khác thật quá phiền phức. Những chuyện thế này giải quyết càng nhanh càng tốt. Vì thế quyết định Tây đi. Gác máy xuống, Quốc nhanh chóng về nhà, vừa về đến nhà là làm việc nhà, làm cho đến tận bây giờ. Năm phút trước Quốc nhận được điện thoại báo từ lái xe tải bị bắt là xe đã được thả, mọi chuyện diễn ra thuận lợi. Chẳng hiểu vì sao Tây không trực tiếp gọi về, Quốc thì không dám gọi cho Tây, chỉ biết ở nhà làm việc trong lo lắng. Lau sạch nhà, giặt xong quần áo đem phơi, xem thời gian cũng muộn, Quốc liền đi nấu cơm. Vừa xào xong món rau thì bên ngoài có tiếng mở cửa, Quốc vội chạy ra xem, quả nhiên đúng là Tiểu Tây. Quốc vui mừng một tay bưng đĩa thức ăn, một tay xoè ra hướng về phía bàn ăn đon đả mời: “Vợ yêu, xin mời dùng bữa!” Trên bàn là cả một bàn thức ăn cực kỳ đẹp mắt.
Tây chẳng buồn nhìn, giày cũng chẳng kịp cởi vội lao vào nhà vệ sinh. Thế nên để lại nguyên vết giày trên sàn nhà bóng loáng Quốc vừa lau. Vào phòng tắm, Tây đóng sầm cửa lại như thể trong nhà không có người tên là Quốc kia nữa. Quốc tự an ủi mình rằng có lẽ do Tây mắc tiểu quá không chịu nổi. Đặt nốt đĩa thức ăn trên bàn xong xuôi, Quốc lại bước vào nhà bếp dọn món tiếp. Món ăn dọn xong xuôi, Tây mới bước từ buồng tắm ra, ánh mắt Quốc như dõi tìm một ánh mắt từ phía Tây nhưng Tây vẫn như không nhìn thấy Quốc, bước thẳng vào phòng ngủ. Tây tụt phắt hai chiếc giày ra rồi nằm lăn trên giường trong phòng ngủ.
Quốc bước vào theo, khẽ nói: “Dưới quê gọi điện lên báo là mọi chuyện đã được giải quyết khá thuận lợi, xe cũng được thả rồi. Không bị phạt. Họ nói hôm nào đó sẽ mời vợ chồng mình ăn cơm.”
“Không cần phiền thế!”
Quốc nói tiếp như thể không chấp: “Nếu em mệt thì nằm nghỉ chút đi, đắp chăn lên cẩn thận kẻo lạnh!” rồi kéo chăn đắp lên người Tây. Nhưng chiếc chăn bị Tây hất mạnh ra văng vào chiếc khung ảnh phía tường ở đầu giường. Đó là khung treo ảnh cưới của hai vợ chồng. Chiếc ảnh rơi xuống, choang, vỡ tan. Quốc chỉ thở dài rồi lặng lẽ ra lấy chổi vào quét dọn. Bất cẩn, Quốc để mảnh kính cứa đứt tay, máu chảy rất nhiều. Quốc cố tình kêu “ây ya” thật lớn để Tây phải chú ý. Nhưng không ngờ Tây chẳng buồn động đậy, quay người vào trong và nằm yên mặc kệ. Quốc có vẻ không nhịn nổi nữa nên lên tiếng càu nhàu: “Tây à, em làm giúp gia đình anh có chút chuyện mà phải thế sao? Có đáng không?”
Nghe vậy, Tây ngồi bật dậy: “Quốc! Anh còn dám nói với em mấy câu này sao? Em hỏi anh, anh bảo chủ xe với mấy người đi nhờ là họ hàng đúng không?... Kết quả thì sao, đến đó em phải giải thích rằng họ không kinh doanh, không vì lợi nhuận, đó là người nhà đi nhờ. Người ta nói rằng, người ta và chúng ta hai bên khai không khớp, không tin anh đi mà hỏi! Hoá ra chủ xe và mấy người đó chẳng có quan hệ gì hết, rõ ràng là ông ta chở người trái phép! Trước mặt Lưu Khải Đoạn và Giản Giai em xấu hổ không chịu được, chỉ còn nước chui xuống đất thôi, vậy mà vẫn phải bước vào, là loại người gì không biết? Không chỉ nói dối, lại còn lừa gạt!... Quốc, anh yêu cầu em giúp sao không nói thật với em hả? Lừa em đã đành, đây còn lừa cả Khải Đoạn và Giản Giai nữa là sao?”
Quốc im lặng. Thực ra Quốc đã sớm biế