nói Đông Tuyết
không ở Giáng Tuyết hiên, “ào” một tiếng đứng lên từ trong nước, vội
vàng bước khỏi bồn tắm.
Vị Thiếu Quân nhìn thấy cảnh này dĩ nhiên rất vui, nhưng vẫn lấy xuống chiếc khăn đang treo trên bình phòng khoác lên ngươi Hách Liên Dung, ôm trọn nàng vào trong lòng, “Sao vậy?”
“Đông Tuyết không ở trong phủ!” Hách Liên Dung cầm lấy khăn che lại thân mình, tránh khỏi vòng tay Vị Thiếu Quân
đi đến trước tủ quần áo lấy ra một bộ xiêm y sạch sẽ, lau qua người rồi
mặc xiêm y vào, vừa mặc vừa nói với hắn về chuyện của Trần Bình Phàm,
“Ta sáng nay còn cùng Đông Tuyết nói tới chuyện này, mưa lớn như vậy,
muội ấy có thể đi đâu chứ?”
Vị Thiếu Quân không gấp như vậy, kéo Hách Liên Dung ngồi xuống bên giường, “Muội ấy trừ bỏ đi tới chỗ trân di bên kia, còn có thể di đâu đâu?”
Lời này tuy có lý, Hách Liên Dung vẫn
nhịn không được lo lắng, “Ta nghĩ đi xem chỗ trân di, nếu muội ấy đến
đêm mà vẫn không trở lại, để cho người ta phát hiện thì rất phiền toái.”
“Ta đi xem sao, nàng chờ ở nhà.” Vị Thiếu Quân cúi đâu trộm hôn, “Yên tâm, không sao đâu.”
“Ừ.” Hách Liên Dung vỗi vã đứng lên,
“Thấy Đông Tuyết thì chàng khuyên muội ấy, nói là… nói là buổi sáng ta
không tốt, không nên nói như vậy.”
“Không có gì mà nên hay không nên.” Vị
Thiếu Quân mặc ngoại y vào, “Tính tình của muội ấy đến ta nhìn còn sốt
ruột, nếu muội ấy có quyết tâm đến nói rõ ràng với Trần Bình Phàm, ta
phải tới chỗ Vệ Vô Hạ thương lượng việc miễn cho Đông Tuyết tham gia
tuyển tú, trực tiếp để bọn họ bàn chuyện hôn sự.”
Nhắc tới Vệ Vô Hạ, Hách Liên Dung liền
nhớ lại chuyện ban sáng, không khỏi có chút lo lắng nói: “Chuyện cửa
hàng mới chuẩn bị thế nào rồi? Tính khi nào khai trương?”
“Ta hy vọng sớm một chút, chỉ là hôm nay
có người bán cho Vị Tất Tri một món đồ trân phẩm, đang thương lượng giá, ta phải chờ việc này giải quyết xong mới có thể đi suy xét chuyện đó.”
Thiếu Quân hiếm khi nói với ngữ khí thận trọng như vậy khiến cho Hách Liên Dung thấy thật là tốt, “Thực quý sao?”
“Đúng vậy, hơn nữa chào giá không hề
thấp, Vị Tất Tri nếu mua được nó, về sau trong một hai tháng xoay vòng
không thành vấn đề, nhưng thứ này khả ngộ bất khả cầu (chỉ có thể tình
cờ gặp chứ không thể cố công tìm kiếm, ý chỉ thứ rất khó gặp được, mà
nếu gặp dược thì cũng dựa vào may mắn), Thiếu Dương hẳn rất luyến tiếc.
Có nó rồi, thực lực Vị Tất Tri sẽ nâng cao thêm một bậc, ta còn muỗn lúc khai trương cửa hàng mới hỏi Vị Tất Tri một vài món đồ cổ bày trong mặt tiền cửa hàng nữa.”
“Tóm lại việc này vẫn nên nói sớm với
Thiếu Dương thì hơn, đừng để chuyện xảy ra trước mắt rồi mới nói, khiến
hắn không thể chấp nhận.”
“Yên tâm đi.” Vị Thiếu Quân cười nắm tay nàng, “Có người cùng nói chuyện phiếm, cảm giác này tốt thật đấy.”
“Mau đi đi, trở về thì tán gẫu đến chán với chàng.”
“Được đó, quay về tán ngẫu trên giường đến chán mới thôi.”
Tay Vị Thiếu Quân tiến đến khoảng trống
trước ngực Hách Liên Dung, tinh nghịch xoa xoa vài cái mới ra khỏi
phòng. Hách Liên Dung hơi chút giận dỗi nhìn theo bóng hắn ra khỏi sân,
lại gọi Bích Liễu đến, “Nàng tỉnh chưa?”
Bích Liễu lắc đầu, “Đã sai người đi gọi nhị tiểu thư trở về, thiếu nãi nãi có cần qua đó nữa không ạ?”
“Không đi, cứ tưởng tưởng đến việc nàng
bị dính mưa mà ngất xỉu, ta liền cảm thấy thực quá nực cười!” Hách Liên
Dung biết nói vậy thực không tốt, nhưng mà khúc nhạc đệm ngày hôm này
quả thực đã làm cho nàng cảm thấy khó chịu, coi như nàng trông gà hóa
cuốc đi, nếu tương lai mà chứng minh được nàng đã hiểu lầm Mộ Dung Phiêu Phiêu, nàng sẽ xin lỗi.
Ngoài cửa sổ, mưa to vẫn rơi cho đấn gần
giờ tý mới ngừng lại, Hách Liên Dung sai người đi đun nước nóng, để tiện cho Vị Thiếu Quân trở về sẽ tẩy đi một thân ướt mưa, nhưng cho đến tận
khi mưa tanh, Vị Thiếu Quân cũng chưa trở về.
Rốt cuộc sao vậy chứ? Là hắn không tìm
thấy Vị Đông Tuyết? Hay là đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi? Dù là
tình huống nào cũng khiến cho Hách Liên Dung khó mà ngồi yên, ngay lúc
nàng muốn mặc thêm quần áo đi ra ngoài nhìn xem, thời điểm không thể ra
phủ, đang đứng ở trước cửa viện chờ hắn, Vị Thiếu Quân rốt cuộc đã trở
lại.
“Tìm được Đông Tuyết chưa?” Hách Liên Dung thấy bóng hắn lập tức đi lên hỏi.
Vị Thiếu Quân ngáp một cái, “Tìm được rồi, quay về nghỉ ngơi.”
Hách Liên Dung thở phào, kéo Vị Thiếu Quân trở lại phòng, thay hắn cởi ngoại y, “Sao lại đi lâu như vậy?”
“Đừng nói nữa.” Vị Thiếu Quân vò tóc,
ngồi xuống, “Trần Bình Phàm sáng nay từ chỗ chúng ta rời đi, buổi chiều
lại tới bồi tội với Trân di, đương nhiên, vẫn là nói hắn hủy hoại danh
tiết người ta, cho nên phải thu lại hồng thiếp cầu thân.” Vị Thiếu Quân
nói tới đây thì bĩu môi, đối với Trần Bình Phàm không hiểu biết rất
không biết nói gì, “Trân di vừa nghe liền tức giận, đánh đuổi hắn ra
khỏi cửa, may mà lúc ấy trời mưa, không có ai nhìn thấy, lại để Đông
Tuyết bắt gặp.”
“A….” Hách Liên Dung khẽ nhếch môi, đến
bước này, những chuyện xảy ra tiếp theo cũng không khó đoán, nàng đang
cảm thấy kinh ngạc về duyên phận thần kỳ, “Sau đó, chân tướ