Old school Easter eggs.
Thiếu Nữ Dệt Mộng

Thiếu Nữ Dệt Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323183

Bình chọn: 9.5.00/10/318 lượt.

ưng nhớ tới Mai tiểu thư từng nói vay tiền không nhất định phải ra

mặt, cũng có thể dùng Phương Vũ Tĩnh, dù sao cô cũng sớm muộn sẽ là vợ

hắn, chồng mượn tiền vợ là thiên kinh địa nghĩa, dĩ nhiên là không cần

thiết so đo, thế là. . . . . .

"Anh ở đây làm gì?" Nghiêng mắt

nhìn thấy Vũ Chiêu Ngọc khắp nơi tìm tòi, lật đông lật tây, hắn không

vui, giận tái mặt, "Ngươi cũng biết tự tiện xông vào nhà dân là chuyện

phạm pháp. Tôi nói rồi, nơi này không có Phương Vũ Tĩnh, dù có lục soát

cũng vô ích. Nếu như không dừng tay, đừng trách tôi không khách khí."

Phương Đại Phúc nhìn khắp nơi bị lật đổ, quay người hỏi Vũ Chiêu Ngọc, "Như thế nào?"

Vũ Chiêu Ngọc lắc đầu, ánh mắt lơ đãng nhìn thấy dưới ghế sa lon có ánh

sáng lóe lên, quen thuộc. . . . . . Anh vội vàng đẩy ghế sa lon, cúi

người nhặt vật phát ánh sáng lóng lánh kia, quả nhiên là khuyên tai làm

bằng ngọc trai của Vũ Tĩnh, toàn thế giới không tìm được cái thứ hai.

"Đây là từ đâu tới?" Khuôn mặt tuấn mỹ của Vũ Chiêu Ngọc nguội lạnh, giờ

phút này anh dường như là Atula từ địa ngục tới. Lòng bàn tay ngửa ra

khuyên tai lằm bằng ngọc trai khéo léo tinh xảo, người biết chỉ cần nhìn một cái cũng biết nó không hề rẻ.

"Này. . . . . . Tôi mua có được không?" Lưu Tân hất tay Phương Đại Phúc ra, "Các người rốt cuộc tới đây làm gì?"

"Ngươi mua? !" Vũ Chiêu Ngọc tiến tới gần hắn, lạnh lùng cười một tiếng.

Lưu Tân chợt cảm thấy thấy lạnh cả sống lưng, "Tôi. . . . . . Tôi quên mất, ở dưới ghế sa lon lâu như vậy làm sao tôi biết, khuyên tai này tùy ý

cũng có thể mua. . . . . ."

"Đây là của tôi đưa Vũ Tĩnh! Toàn thế giới chỉ có một cái!" Vũ Chiêu Ngọc nghiêm nghị nhìn hắn chằm chằm,

"Nếu như ngươi không nói thật, đừng trách tôi vô lễ." Anh kéo mấy đốt

ngón tay rắc rắc vang dội.

"Tôi. . . . . . Tôi không biết. . . . . ." "Phanh" ! Một quyền đánh trúng cằm hắn, cắt đứt câu nói, hắn đau mà

ôm lấy cằm, "Ngươi. . . . . . Ngươi, bác trai."

"Uổng phí ngươi

là người trí thức, chuyện như vậy ngươi cũng làm được, ta thật sự nhìn

lầm ngươi." Phương Đại Phúc hối tiếc không thôi, vừa nghĩ tới mình liều

chết ép Vũ Tĩnh gả cho tên mặt người dạ thú này, thậm chí ép con gái đi, ông liền thẹn với Vũ Tĩnh và Vũ Khiết.

"Lưu Tân, tôi cầu xin cậu xin thương xót? Đem Vũ Tĩnh trả lại cho tôi đi!" Ngô Thu Muội than thở

khóc lóc, cầu xin thương xót, hai tay đặt trước ngực, khẩn cầu xin, "Cậu muốn cái gì tôi cũng sẽ đưa, cậu cần tiền phải không! Đại Phúc."

Phương Đại Phúc lập tức bảo người làm mang vali xách tay lên, đang muốn mở ——

"Không cần!" Giọng nói thanh thúy uyển chuyển vang lên, làm cho tất cả mọi người ngừng lại.

Đứng tại cửa lớn là Phương Vũ Tĩnh, đáy mắt mỉm cười cùng cảm động, thấy Vũ

Chiêu Ngọc và cha mẹ rất quan tâm cô. Không nghĩ tới cha sẽ vì cô. . . . . . Mới vừa rồi cô đã nghe cũng như đã nhìn thấy.

"Vũ Tĩnh! Em

không sao chứ?" Trái tim Vũ Chiêu Ngọc treo lơ lửng như được thả xuống.

Cái đầu thông minh của anh cuối cùng cũng hoạt động, nhớ lại những

chuyện xảy ra hình như không đúng lắm, hơn nữa tiểu U làm việc này,

chẳng lẽ. . . . . .

"Tĩnh nhi!" Ngô Thu Muội ôm lấy con gái, khóc không thành tiếng.

Lưu Tân kinh hãi trợn tròn hai mắt, tay không ngừng phát run khi thấy

Phương Vũ Tĩnh, "Cô. . . . . . Cô không phải là bị tôi nhốt ở ngôi nhà

bỏ hoang. . . . . ." "Bốp" ! Kế tiếp lại là một quyền của Vũ Chiêu Ngọc, sức lực mãnh liệt, làm cho hắn còn chưa dứt lời liền té xỉu trên đất.

"Tĩnh. . . . . . Tĩnh nhi!" Phương Đại Phúc nuốt một ngụm nước bọt, không được tự nhiên vò vò tóc, không quen nói lời quan tâm thân mật, ngập ngừng,

"Cha. . . . . . Cha biết là cha sai lầm rồi, Con. . . . . .Con có thể

tha thứ cho cha hay không?"

Lệ nóng đảo trong hốc mắt, Phương Vũ

Tĩnh biết cha theo chủ nghĩa đàn ông, có thể khép nép nói ra những lời

này, sẽ không dễ dàng, cô không nhịn được cong khóe miệng lên, trong

lòng vui sướng.

"Cha!" Cô không kìm lòng nổi mà nhào tới ôm cha,

"Thật xin lỗi! Khiến cha lo lắng." Nước mắt như những hạt trân châu

không ngừng rơi xuống gò má.

Phương Đại Phúc cũng cảm động, khóe

mắt ướt át, vừa vỗ vỗ an ủi con gái vừa giả bộ như không có chuyện gì

xảy ra, vội vàng lau nước mắt, nhỏ giọng an ủi: "Không có việc gì là

tốt, sau này đừng chạy loạn nữa, có chuyện thì nói ra, đừng để trong

lòng. Cha mẹ không phải là người không hiểu lý lẽ, biết không?" Mặc dù

vui mừng nhưng ông vẫn không quên bày ra uy nghi của người cha.

"Con biết." Phương Vũ Tĩnh ngửa khuôn mặt nhỏ bé lên, bất ngờ thấy trên gò

má của cha hơi hơi đỏ, cô không nhịn được mà cười nhẹ.

Vũ Chiêu Ngọc cũng vui vẻ thay cô, "Vũ Tĩnh!" Cầm đôi khuyên tai đưa đến, "Đừng quên người chồng này chứ!!."

"Chờ một chút!" Phương Đại Phúc kéo con gái qua, bàn tay duỗi thẳng ngăn anh tiến lên, "Tôi có nói muốn gả con gái cho cậu khi nào?"

"Cha!" Phương Vũ Tĩnh nhíu lông mày đen nhìn cha cuộn ống tay áo lên, giống như là muốn đánh nhau.

"Đây là chuyện lớn cả đời của con, lúc này cha sẽ cẩn thận thay con chọn lựa người chồng thật tốt" Phương Đại Phúc đem con gái đẩy về phía