iệc giảm mệt mỏi, cô có thể
ngâm mình một lúc, có yêu cầu gì thì gọi cho tôi."
"Tắm thảo dược? Là
Tiêu Lỗi yêu cầu các cô chuẩn bị?" Lâm Yến Vũ nghi ngờ hỏi. Nhân viên cần
vụ gật đầu: "Buổi sáng gọi điện thoại đến, chúng tôi bắt đầu chuẩn
bị."
Hừ, ngay lập tức đoán
được anh sớm có dự tính trước. Lâm Yến Vũ không suy nghĩ nhiều nữa, thoải mái
dễ chịu ngâm mình tắm rửa, tìm một bộ áo ngủ nhung tơ màu đen kiểu dáng đơn
giản mặc lên người. Chất liệu tơ tằm cùng lông cừu kéo sợi nhỏ, vô cùng vừa
vặn.
Nhân viên cần vụ gõ cửa
tiến vào, nói với cô, cơm tối một lát nữa mới có thể chuẩn bị xong, hỏi cô có
muốn đến phòng mát xa bên cạnh trước để xoa bóp lưng hay không. "Cô Lâm,
xoa bóp lưng vừa có thể giảm bớt mệt mỏi, vừa có thể giúp cô an giấc vào buổi
tối." Nhân viên cần vụ là một cô gái ngoài 20 tuổi, lúc cười lên có hai
cái răng khểnh rất đáng yêu. Lâm Yến Vũ không biết tên cô, trong lòng gọi cô là
cô gái hổ.
"Được rồi."
Lâm Yến Vũ đi đến phòng mát xa bên cạnh, cởi áo ngủ, nằm lên trên giường, nhìn
cô gái hổ lấy các sản phẩm chăm sóc da từ trong tủ ra sử dụng, nhẹ nhàng nhắm
mắt lại. Trong phòng quá ấm áp và thoải mái, làm cho cô rất muốn ngủ.
Mềm mại ôn tồn thoa đều
tinh dầu hoa hồng lên tay để mát xa, tay nghề của cô gái hổ rất tốt, theo lực
đẩy từ lòng bàn tay cô, Lâm Yến Vũ cảm giác được nhiệt lượng từ lưng tỏa ra
toàn bộ cơ thể, thích hợp dễ chịu không thể tả.
"Làn da của cô Lâm
thật đàn hồi." Cô gái hổ mang theo chút ý cười khen tặng, động tác tay
phát ra ngày càng mềm nhẹ. Tiêu Lỗi mang đến người đẹp này vừa nhìn thấy thì
lạnh lùng nhưng ngược lại bộ dạng và cư xử lại tốt, ở trong lòng cô gái hổ đều
đã đo lường được một phen khi cùng cô nói chuyện.
"Tinh dầu trà có
chức năng kháng khuẩn và tái tạo, đặc biệt hiệu quả đối với làn da bị tổn
thương do cháy nắng, tinh chất huân y thảo (oải hương) và hoa hồng thì giúp
khép miệng vết thương và làm mờ dần các sắc tố lắng lại của vết sẹo." Cô
gái hổ sớm chú ý tới hai vết sẹo rõ rệt trên lưng chỗ gần mông của Lâm Yến Vũ,
rất chừng mực nói với cô tinh dầu có thể cải thiện sắc tố da lắng đọng lại.
Lâm Yến Vũ vẫn không
nói gì, nghe vậy, nhịn không được hỏi: "Thật sao?" Cô gái hổ ừ một
tiếng: "Đúng vậy, hiệu quả của tinh dầu đã sớm được công nhận rộng rãi,
nếu cô Lâm không tin, có thể kiên trì làm thử một tháng để xem hiệu quả."
Ậy. Làm sao mình ở lại
đây một tháng được, trong lòng Lâm Yến Vũ nói, mắt nhắm lại.
"Cô Lâm, lát nữa
nên thử một chút tinh dầu Xô thơm (3) xem sao? Loại tinh dầu này không những có
tác dụng nâng ngực, còn có thể thúc đẩy tuần hoàn máu ở ngực, làm cho bộ ngực
nở nang hơn." Giọng nói dễ nghe của cô gái hổ lại vang lên ở bên tai Lâm
Yến Vũ.
"Không cần, cám
ơn." Lâm Yến Vũ từ chối. Cô không có thói quen để một người xa lạ vuốt ve
bộ ngực của cô. Cô gái hổ cười cười, không nói nữa.
Mát xa nhẹ nhàng làm
cho Lâm Yến Vũ buồn ngủ, cô cũng không chú ý đến bàn tay khẽ vuốt trên lưng trở
nên có chút thô ráp, đến khi cảm giác được có người hôn lên lưng mình, cô mới
đột ngột mở mắt ra.
Bừng tỉnh xoay người
lại, Lâm Yến Vũ bất ngờ nhìn thấy Tiêu Lỗi đang trên giường, thân người cúi
xuống cách cô rất gần, tay anh vẫn còn đặt trên lưng trần của cô, vẻ mặt như
cười như không thoạt nhìn có chút xấu xa.
"Anh vào đây khi
nào thế?" Khóe mắt Lâm Yến Vũ chăm chú, lấy áo ngủ bên cạnh giường che lên
người. Tiêu Lỗi nhún vai: "Anh vào đã lâu, em không cảm giác được
sao?"
Lúc này Lâm Yến Vũ mới
tỉnh ngộ, mát xa tinh dầu cái gì, đều là anh cố ý sắp xếp, anh chính là muốn
thấy cảnh tượng hương diễm này, nhân lúc cô đang ngủ mới tiến vào.
Quay người đi, Lâm Yến
Vũ mặc áo ngủ, lại bị Tiêu Lỗi ôm lấy thắt lưng, chỉ nghe anh trêu đùa bên tai
ở cô nói: "Thật đáng yêu, thơm quá, bảo bối, để anh mát xa tinh dầu Xô
thơm cho em nhé." Tay anh cũng không thành thật, làm càn sờ tới sờ lui
ngực cô.
Lâm Yến Vũ không cảm
kích, lấy tay anh ra: "Anh thích thì cứ thử đi." Cô bước xuống
giường, chạy về phòng trước anh một bước. Đóng chặt cửa lại, anh gõ cửa, không
mở cửa nên rời đi.
Sau khi chuẩn bị xong
cơm tối, nhân viên cần vụ gõ cửa mời Lâm Yến Vũ xuống lầu dùng cơm, cô mới từ
trong phòng đi ra. Tóc đã được sấy khô, không còn ẩm ướt nữa.
Trong phòng ăn, Tiêu
Lỗi cũng đã thay quần áo, ngồi bên cạnh bàn ăn, khi Lâm Yến Vũ vào, thấy anh
đang đưa một miếng thịt nướng vào trong miệng.
"Thịt bê nướng rất
ngon, lại đây ngồi xuống cùng ăn nào." Tiêu Lỗi đón tiếp cô. Lâm Yến Vũ
ngồi vào đối diện, nhìn thức ăn phong phú đầy trên bàn, nhưng lại không muốn ăn
gì, chỉ ăn một chén canh nấm cùng một đĩa salad trứng cá muối.
Trứng cá tầm biển tốt
nhất nước Nga, ăn vào rất ngon, Tiêu Lỗi ra hiệu với nhân viên cần vụ rót cho
Lâm Yến Vũ một ly sâm banh, Lâm Yến Vũ tiếp nhận nhấp một ngụm, chất lỏng mát
lạnh từ miệng chảy vào trong dạ dày, cảm giác thấm mát khiến cơ thể khoan
khoái. Giương mắt nhìn vào ánh mắt của Tiêu Lỗi đang nhìn chăm chú vào mình,
Lâm Yến Vũ trừng mắt liếc anh một cái, hạ mi mắt xuống.
Ban đêm, Tiêu