Bắc
Kinh đầu hạ hơi lạnh, lúc 4-5 giờ sáng, ánh trăng còn tại chân trời, đại viện
nhà họ Tiêu tấp nập xe ra vào.
Hôm
nay là cúng thất đầu của ông Tiêu, cán bộ tổng cục lâu năm sáng sớm đã mang
theo nhân viên đến nhà an ủi, đồng thời báo cho thân bằng quyến thuộc, lễ truy
điệu cùng an tang tại nghĩa trang Cách Mạng Bát Bảo Sơn tất cả đều đã được an
bài thỏa đáng.
Ông
Tiêu là thượng tướng 55 năm, chức vị cao nhất từng là Bộ phó Bộ Quốc Phòng, về
hưu đã nhiều năm, sớm không màng thế sự, nhưng Đảng không vì nguyên nhân này mà
quên ông.
Nay,
từ Trung Ương đến địa phương, lãnh đạo lớn nhỏ không biết đến đây bao nhiêu, lí
do đều giống nhau đơn giản là để cho người nhà nén bi thương, Đảng cùng Quốc
gia không quên Tiêu lão tướng quân đã vì quốc gia cống hiến. Ngày đó nếu không
có ông chiến đấu sinh tử hăng hái thì làm sao có đất nước cho hậu bối của ngày
nay, nên Chính Phủ nhất định dùng hết khả năng để xử lý tốt hậu sự của Tiêu lão
tướng quân.
Nhưng
đạo lý “Người vừa đi trà liền lạnh” thì ai không biết. Tám mươi năm trước, một
vị đại nhân vật đang nắm quyền có hiềm khích với Nhà họ Tiêu nên phái con trai
trưởng Tiêu Tử Hoa đến quân khu Thẩm Dương, cả nhà điều ra khỏi Bắc Kinh; cho
đến kia vị đại nhân vật kia chết đi, thế lực của Nhà họ Tiêu mới lại dần dần
được khôi phục. Đến đời Tiêu Lỗi, tuy khó được huy hoàng như xưa, nhưng chung
quy cũng tạo ra được chút thành tích.
Tiêu
Lỗi ở trong phòng hơi buồn, nên ra hoa viên hút 1 điếu thuốc, thuận tiện nhìn
xem sắc trời. Dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa nhỏ đến mưa vừa, xem ra mưa
sẽ đến rất nhanh, trong không khí có thể cảm giác được mưa bụi ẩm ướt. Tiêu Lỗi
gọi điện xong, trở về phòng thay quần áo, đưa ông nội đoạn đường cuối cùng.
Thân là cháu đích tôn, anh còn nhiều việc cần phải làm.
Chín giờ, lục tục có xe
hơi cao cấp tiến vào bãi đỗ xe công cộng của nghĩa trang. Tổ nhân viên làm việc
ở hiện trường lễ tang bận tối mày tối mặt, vốn dĩ đây chính là trường hợp đại
nhân vật tập hợp mà trời lại đổ mưa âm u, khiến hiện trường cho chút loạn,
nhưng nhân viên công tác ở đây đều được huấn luyện tốt, nên rất nhanh sắp xếp
chỗ để xe, không để chậm trễ mỗi một vị khách.
Đại sảnh lễ tang đầy
vòng hoa, ở cửa có chuyên gia phụ trách phát bông hoa trắng cài áo cho khách
đến phúng viếng. Lúc đầu còn có chút tiếng động xôn xao nhưng đến khi lãnh đạo
Trung Ương đến thì hiện trường thì nhất thời trang nghiêm. Trong đại sảnh, trừ
bỏ nhạc tang lễ, cũng chỉ có thể nghe được tiếng chụp ảnh của các phóng viên.
Người
đến viếng cúi đầu 3 cái, chính là để an ủi người nhà. Tiêu Lỗi cùng cha là Tiêu
Tử Hoa đại diện Nhà họ Tiêu đứng bên cạnh bắt tay với từng người. Ước chừng
trong nhiều giờ sau khi mọi người rời đi thì Tiêu Lỗi mới có cơ hội thẳng lưng.
Ông Tiêu ra đi thanh
thản, không phải chịu khổ sở gì. Đã trải qua chiến tranh triền miên, dù là lúc
đang hấp hối cũng không chút sợ hãi mà còn đốc thúc con cháu tiến lên, không
được để tổ tiên mất mặt. Nay ông nằm trong quan tài xung quanh là vạn bụi hoa,
thân bao trùm cờ Đảng, khóe miệng còn giống như lộ vẻ cười.
Trong
tang lễ xảy ra chút vấn đề về việc đặt Cờ đảng hay quân kỳ ở trên gây tranh
cãi, cuối cùng Tiêu Lỗi chọn cờ Đảng. Anh có nghe ông nội nói qua, đầu tiên là
Đảng viên, tiếp theo mới là quân nhân, quân kỳ vĩnh viễn phải đi theo sau cờ
Đảng. Đứa cháu này khi ông nội còn sống rất hiểu ông, bởi vậy mọi người nghe
anh nói như vậy, cũng liền nhất trí ý kiến này.
Vì
sao lại nghe anh? Vì mọi người đều biết rằng, Tiêu Lỗi tuy rằng tuổi trẻ, nhưng
là người nổi tiếng trong Đảng, đúng là trò giỏi hơn thầy, Tiêu Tử Hoa tuy rằng
là phó Tư Lệnh quân khu Bắc Kinh, nhưng kỳ thật đã sớm lui về ở ẩn, người chủ
trì đại cục ở nhà họ Tiêu là Tiêu Lỗi.
Trong mưa, nghĩa trang
thoạt nhìn vắng vẻ, Tiêu Lỗi tiễn một vị lãnh đạo ra xe, gật đầu ra hiệu cho
tài xế lái xe đi làm nước bắn lên tung tóe.
Trong lúc vô ý, anh
ngẩng đầu nhìn, thoạt thấy một thân ảnh màu đen, anh cả kinh thiếu chút nữa
đứng thẳng không được. Lại nhoáng lên một cái, bóng dáng kia biến mất, nhưng mà
trong lòng anh kích động không thôi.
Làm
sao có thể là cô? Tại đây, trước mắt làm sao có thể xuất hiện bóng dáng của cô?
Tâm Tiêu Lỗi co rút đau đớn kịch liệt, có lẽ là trong mấy ngày qua quá bận rộn
cho lễ tang, ưu tư cùng mệt nhọc quá độ, thế cho nên xuất hiện ảo giác.
Tuyệt
đối không có khả năng là cô, mình nhất định là hoa mắt, đem thân hình tương tự
nghĩ lầm là cô. Nhưng là vì sao, trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái, như
là nhất định bóng dáng kia không phải chính mình nhìn lầm, mà là cô thật sự
xuất hiện ở trước mắt anh.
"Anh... Cha
gọi anh đấy, anh em họ Diệp đến, đúng rồi, còn có vài vị họ Trình nữa."
Tiếng của Tiêu Miểu từ sau vang lên. Tiêu Lỗi lúc này mới lấy lại tinh thần, đi
về hướng đại sảnh tang lễ.
Trong nháy mắt, anh lại
thấy bóng dáng quen thuộc màu đen kia. Lần này anh tuyệt không nhìn lầm, đó là
cô gái mặc váy dài màu đen mà anh cả đời không quên được.
Diệp Mộ Tình!
Người đã c