Thí Chủ Mau Tỉnh Lại

Thí Chủ Mau Tỉnh Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328852

Bình chọn: 7.5.00/10/885 lượt.

cung bí sử

**một nhân vật trong tiểu thuyết của Cổ Long, là tác giả chuyên viết về binh khí.

Hi Âm gãi gãi cằm, dù bận nhưng vẫn ung dung nói: "Chuyện này cũng có thể".

Cứ như vậy, bỗng một tiếng khóc dài thê lương xé toạc không gian truyền đến, làm thân thể của tôi và Hi Âm chấn động. Chỉ nghe Đỗ Băng Băng gào lên: "Hồ Nguyên Sinh, nếu ta có chết, cũng nhất quyết phải kéo huynh và ả hồ ly kia chịu tội!"

***

Hôm nay cũng rất kì quái, cỏ tuyết vi trong thành Lan Lăng cạn kiệt, tôi và Hi Âm chạy đi đến các hiệu thuốc bắc lớn nhỏ mà cũng không nhìn thấy một gốc cây cỏ tuyết vi. Tuyết vi cũng không phải là thảo dược cứu mạng, chẳng qua chỉ là thuốc bổ cho phụ nữ dưỡng da, sao lại bán hết trong một ngày được chứ?

Vẻ mặt Hi Âm điềm tĩnh, không nhanh không chậm nói: "Đỗ Băng Băng hành động rất nhanh".

"Quả thật là cô ta giở trò quỷ?"

"Nhìn tình huống trước mắt, ngoại trừ Đỗ Băng Băng không nghĩ ra được người thứ hai". Dáng vẻ hắn cười yếu ớt, chậm rãi nói: "Đầu tiên, thành Lan Lăng chính là thủ phủ của Giang Nam, mức độ phồn hoa có thể sánh ngang kinh thành, hiệu thuốc bắc trong thành nếu không có 100 tiệm thì cũng có 50 tiệm , người có bản lĩnh thu mua hết cỏ tuyết vi rất ít. Tiếp đó, rõ ràng hôm qua ta vừa nói vết ban của Chu Phi Tuyết cần dùng cỏ tuyết vi, hôm nay lại không mua được, ắt hẳn người này đã biết trước, chỉ có thể là người của Hồ phủ".

Tôi ngầm đồng ý, nói: "Quả thật không đạt được mục đích thì thề không bỏ qua, nếu nói cô ta không hãm hại Chu Phi Tuyết ta cũng không tin".

Không biết làm thế nào, hai người chúng tôi phải tự mình đi tìm cỏ tuyết vi.

Tôi hỏi: "Làm sao tìm được cỏ tuyết vi?"

Hi Âm nói: "Cỏ tuyết vi thích nơi ẩm ướt, bình thường có nhiều ở ven đầm nước, là một loại dược thảo khá bình thường. Ngoài thành Lan Lăng có một hồ nước tên là Thiên Mục, ta nghĩ nơi đó có thể tìm ra. Chẳng qua đường đi xa xôi, nếu đi bộ chỉ e đến khi trời tối cũng không đến được, không bằng chúng ta cưỡi ngựa đi đi".

Tôi đi tới đi lui một lúc, rối rắm nói: "Ta không biết cưỡi ngựa..."

Hắn nói: "Ta biết là được".

Cưỡi một con ngựa chung với Hi Âm, một hồi đâm ra quen thuộc.

Lần trước ở Cẩm Thành, vì tránh né những tên áo đen đuổi giết, Hi Âm bất đắc dĩ cùng tôi cưỡi chung một con ngựa chạy trốn, con ngựa này không có cơ hội trả lại, mà phóng sinh luôn.

Nếu nói lần trước là vì trốn chạy, thì lần này là vì trị bệnh cứu người, tôi càng thêm yên tâm thoải mái. Dù sao tôi cũng trải qua hoạn nạn chung với Hi Âm, thân mật cũng thân mật rồi, ôm cũng ôm rồi, nếu tôi lại ra vẻ gượng ép thì có vẻ như không phóng khoáng cho lắm.

Tôi nghĩ như vậy, không do dự vươn tay về phía Hi Âm. Hắn đột nhiên phát lực, tôi chỉ cảm thấy trống không, liền vững vàng đường đường chính chính ngồi trên lưng ngựa.

Hi Âm ôm tôi vào lòng, giục ngựa chạy. Không lâu sau, một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai, mang theo ba phần ý cười: "Tiểu Mai, vừa rồi nàng nghĩ gì vậy?"

"Không, không có gì". Tôi nói.

"Không nghĩ gì cả sao?". Hắn cố ý hạ giọng, kề tai nói nhỏ: "Vậy tại sao nàng nhìn chằm chằm vào tay ta? Có gì đẹp sao?"

Tôi ngẩn người, nhớ lại vừa rồi khi tôi đang suy nghĩ, ánh mắt gắt gao nhìn về phía tay Hi Âm đang vươn lại.

Tôi giãy người cất cao giọng, nghiêm mặt nói: "...À...nhìn đẹp lắm". Đây là lời nói thật, ngón tay Hi Âm thon dài trắng nõn, khớp xương thẳng, phảng phất như ngọc dũa nên. Chỉ có một chỗ có một vết chai mỏng, không biết có phải do luyện kiếm lâu ngày mà có không.

"Phải không? Vậy thì tặng cho nàng".

Hả? Suy nghĩ của thánh tăng phóng khoáng quá, đầu óc tôi nhất thời có chút chậm hiểu. Vừa rồi hắn mới nói muốn tặng tay hắn cho tôi sao?

"Lời này có nghĩa gì?". Tôi hơi quay đầu, khó khăn liếc hắn một cái, phát hiện ra hắn cười tủm tỉm nhìn tôi. Hai má tự dưng nóng lên, vội vàng quay đầu lại.

"Dù sao ta cũng phải hoàn tục, sau này cơ thể ta là của nàng, huống chi chỉ hai bàn tay?". Hắn ngừng một lát, ý cười sâu hơn nữa, nói: "Nàng nói có phải không?"

Tôi nuốt nước bọt một cái, lời này sao nghe có cảm giác có ý tứ sâu xa, yêu tăng sẽ không tự cho tôi cái gì chứ? Cũng không phải lần đầu hắn làm chuyện này, mỗi lần như vậy tôi đều ngây ngốc mắc bẫy hắn, còn bị đỏ mặt tía tai. Vừa nghĩ vừa tưởng tượng, tối hôm qua yêu tăng bị tôi tùy tiện sàm sỡ, trong lòng liền bình tĩnh lại, bèn hít sâu một hơi, nói: "Đúng, thánh tăng nói đúng, ta nhớ kĩ câu này. tay của người thuộc về ta, toàn bộ cơ thể người là của ta".

Hi Âm ngồi phía sau ra vẻ sửng sốt, chợt một tiếng cười được nén trong lòng hắn bật ra, không nói gì nữa.

Đây là, ý tứ, gì chứ...

Tôi không khỏi có chút kì quái, mới vừa rồi tôi nói gì sai sao?

***

Hoàng hôn buông xuống, cuối cùng chúng tôi cũng đi đến hồ Thiên Mục.

Non sông tươi đẹp mở rộng trong trẻo trước mắt. Cụm núi vòng quanh hồ, núi xanh thăm thẳm, cảnh sắc đẹp không sao tả được. Bờ hồ uốn lượn quanh co, ánh mặt trời chiều tà chiếu trên mặt hồ, người đánh cá chèo thuyền lướt qua, sóng nước lăn tăn, tầng tầng gợn sóng vàng nổi lên.

Tôi bị cảnh đẹp trước mắt cuốn hút, lòng sảng kh


XtGem Forum catalog