của thầy chính là: Về nhà đem những câu này và ý nghĩa của nó sao chép năm mươi lần. Thầy tin em nhất định sẽ đọc thuộc lòng, ngày mai mang nộp lên cho thầy.”
Gì chứ? Vừa rồi tôi đã bị cái dáng vẻ người tốt ấy lừa rồi! Tên Chu Dật này căn bản chính là một kẻ biến thái
Đản Đản đẫm máu
Tôi bị Chu Dật chọc cho tức giận muốn hộc
máu. Khi về tới nhà nhớ lại càng cảm thấy khó chịu hơn. Vì thế, thừa dịp lúc
trong nhà bốn bề vắng lặng, tôi ra tay trút giận lên con gà trống đang ngon giấc
ngoài kia, đuổi nó chạy khắp nơi chà đạp một phen. Con gà há mồm kêu quang quác
tỏ vẻ bất mãn tới cực độ trước hành động này. Nhìn dáng vẻ bất bình của nó, cơn
bực tức của tôi tạm thời giảm đi phân nửa.
Đặt cái túi xách mềm nhũn có in hình huy
hiệu của trường lên bàn ăn, tôi trở vào phòng lấy tờ giấy mà Chu Dật đưa, ngồi
yên lặng nhìn nó cả nửa ngày.
Trên tờ giấy trắng tinh như tuyết có viết
mấy dòng chữ cứng cáp bằng mực đen, còn tỏa ra một mùi hương nhàn nhạt.
Nét chữ này chả phù hợp với cái gã tên
Chu Dật xảo quyệt đến tột độ kia. Mọi người đều nói nhìn nét chữ đoán được tính
cách con người. Tôi đặc biệt may mắn khi nhìn thấy dáng vẻ của anh ta trước nét
chữ này. Nếu không, có lẽ tôi đã bị nó che mắt đánh lừa rồi. Tôi nghĩ thầm
trong lòng.
Lúc tôi đang nằm trên giường suy nghĩ
miên man, có nên chép lại năm mươi câu Luận ngữ kia hay không, thì chợt có tiếng
điện thoại vang lên. Thấy tên Đinh Trạch hiện lên màn hình, mắt tôi bỗng sáng lấp
lánh, nhịp tim cũng tăng gia tốc.
“Alô.”
Tiếng nói của người tôi ngày đêm tưởng
nhớ từ đầu dây bên kia truyền đến: “Đạm Đạm, cuối tuần này cậu rảnh không?”
Có có có, một trăm một vạn lần có! Cho dù
không, tôi cũng sẽ nói với anh là có mà.
Tôi gật đầu lia lịa, đồng thời tính toán
trong đầu: “Có có, cậu có chuyện gì sao?
“Thật ra cũng không có chuyện gì, tối
nay chúng ta đi ra ngoài dùng cơm đi. Mình mới phát hiện ra một nhà hàng nấu đồ
ăn ngon lắm.”
Tôi hào hứng nắm chặt ‘con dế’ nhỏ bé
đáng yêu trong tay, giống như nhìn thấy có con bướm đang bay lượn xung quanh
tôi. Tâm trí bắt đầu mơ mộng đến cảnh tượng tôi cùng Đinh Trạch ăn tối một cách
ngọt ngào bên nhau, không gian ấm cúng chỉ tồn tại hai người.
“Được, không thành vấn đề. Đến lúc đó
mình gọi điện thoại cho cậu nhé.”
Nghe giọng nói dịu dàng khi nhận lời đi
ăn tối của Đinh Trạch, tôi có cảm giác như đang đắm chìm trong sự say mê ngọt
ngào của hương vị kẹo đường.
Tiếng cười của Đinh Trạch trong điện thoại
vọng lại, sau đó hỏi tôi: “Sao hôm nay không đứng ở hành lang hay chạy lòng
vòng quanh trường, mà rảnh quá vậy?”
Tôi lúc này mới chợt nhớ tới một hiện thực
đau lòng, gối đầu trên chân, nói: “Lớp của mình vừa có một thầy giáo mới kiêm
chủ nhiệm lớp. Phiền chết được! Tính tình ông ấy rất cổ quái, có nhiều quy định,
còn cố ý làm khó dễ mình. Mình đâu phải không giải thích được ý của câu đầu
tiên trong đoạn văn hôm nay, vậy mà ông ấy nỡ nào bắt mình chép phạt tới năm
mươi lần, quả thật biết cách hành xác người ta mà!”
“Ha ha, mình có nghe mấy nữ sinh nói về
thầy giáo mới của lớp cậu, những lời đó quả thật không sai. Đạm Đạm, cậu nên cẩn
thận đừng coi thường ông ấy đấy.”
“Mình làm sao có gan coi thường thầy
giáo. Mình sợ ông ấy còn không kịp, bắt chép năm mươi lần đó, không phải đùa
đâu! Nhiều phát khiếp.”
Đinh Trạch trầm ngâm: “Đạm Đạm, cậu nên
chép phạt đi, coi như giúp bản thân mình. Tính tình của cậu quá nóng nảy, mai mốt
nếu không có việc gì thì đừng chống đối thầy giáo nữa, biết không? Ông ta có thể
dạy được ở đây, cũng chẳng phải thứ tầm thường đâu.”
Tôi coi lời của Đinh Trạch là đúng nhất
trên đời này. Vì cậu ấy, cho dù có chép phạt trăm lần cũng chẳng nhằm nhò gì.
“Ừ, mình sẽ chép, ngày mai đem nộp làm
cho ông ta cứng họng luôn.”
Về cái lai lịch ‘bất hảo’ của Chu Dật,
đã bị tôi thêm mắm dặm muối, đồn thổi lên tận chín tầng mây.
* * *
Sáng sớm hôm sau, trải qua một đêm gần
như thức trắng để hăng hái chiến đấu, tôi đã đánh mất toàn bộ khí lực, nên phải
chọn một bộ váy liền áo để che dấu sự căng thẳng này. Rồi ôm theo năm mươi bản
Luận ngữ nặng trịch đi đến lớ
Lăng Linh vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt của
cô ấy so với chuông đồng còn lớn hơn: “Ôi, Chu Đạm Đạm! Cậu bị trúng tà hay sao
hôm nay lại ăn mặc như vậy? Không nhớ hôm nay có tiết thể dục hả?”
Bước chân tôi như bị kiềm hãm lại, tôi
thật sự quên mất.
Tôi giống như một bà cụ từ từ đi tới chỗ
ngồi của mình. Mông vừa chạm ghế, cả người đã mềm nhũn ra.
Đặng Tiệp ngồi bên cạnh cười tôi: “Tại
sao hôm nay nhìn có vẻ ‘héo’ quá vậy? Ngày hôm qua vận động quá sức hay đánh
nhau với ai à?”
Tôi ghé đầu vào bàn, quay lại liếc hắn một
cái: “Xí, vừa nhìn thấy cái miệng chó của cậu lên tiếng, thì tôi đã liên tưởng
đến món rượu ngâm thịt chó mà bà ngoại tôi hay làm. Với ánh mắt và dáng vẻ người
không giống người, kiếp trước cậu có họ hàng với chó à?”
Đặng Tiệp bị những lời của tôi làm nghẹn
họng. Một tên ba hoa chích chòe như hắn chưa bao giờ là đối thủ của tôi. Vì vậy,
hắn chỉ phớt lờ, thế là xong!
Tôi làm ra vẻ đáng thư