Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325694

Bình chọn: 7.5.00/10/569 lượt.

hu là một quý tộc nghèo khổ, chúng ta vẫn thích và yêu thầy.”

* * *

Tôi không thèm để ý, gục đầu vào trên bàn nhắm mắt dưỡng nhan sắc, Lăng Linh chọc chọc vào người tôi: “Ngồi dậy đi, tới giờ học rồi.”

Tôi ngẩng đầu lên, đúng lúc Chu Dật đang tươi cười bước vào phòng với cái vẻ đẹp trai rạng ngời, khiến lòng tôi sợ hãi. Một người đàn ông trưởng thành có dáng vẻ như vậy cũng không có gì quan trọng, nhưng điều đáng nói ở đây là nó đến từ một thầy giáo. Tôi cảm thấy hơi quặc. Tôi e rằng, dáng vẻ này sẽ ảnh hưởng đến chất lượng dạy học cho chúng tôi.

Nói thật ra tôi chưa từng thấy qua một người thầy giáo trẻ tuổi đầy sức thu hút như thế. Tôi huých khuỷu tay của Lăng Linh hỏi: “Ông ta có nói mình bao nhiêu tuổi không?”

“Cậu hỏi thầy Chu hả? Có, thầy nói năm nay thầy 24 tuổi.”

Đã vậy còn quá trẻ nữa, chỉ hơn chúng tôi có vài tuổi.

Tôi rất hoài nghi trình độ dạy học của anh ta. Toàn thể đội ngũ giáo viên của trường Nhất Trung được công nhận là những giáo viên có tiếng đứng đầu cả nước. Một giáo viên trẻ như vậy, không lẽ do trường đặc biệt tuyển vào, lại còn dạy năm thứ ba?

Thấy Lăng Linh không thèm quan tâm mình, chỉ lo chăm chú nhìn Chu Dật, tôi cảm thấy rất giận. Tôi cũng không thích người nào chỉ dựa vào vẻ bề ngoài để kiếm cơm, đây là một nguyên tắc sống khác nữa của tôi.

Có lẽ do không khí trong phòng học không thoáng, Chu Dật cởi áo khoác ngoài vắt lên ghế, chỉ mặc một áo sơ mi dài tay và quần bò nhìn rất trẻ trung. Nếu không biết anh ta là thầy giáo, còn tưởng là một học sinh như chúng tôi.

Mũi của anh ta thẳng tắp, làm như không để ý gì, mở quyển sách giáo khoa.

“Các em hãy mở mục bảy của cuốn Luận Ngữ, tôi sẽ đọc qua một lần. Sau đó mời các em giải thích ý nghĩa trong đó.” Anh ta hơi vuốt cằm, đi từ bảng xuống vòng vòng qua các dãy ghế.

“Khổng Tử viết: Giàu và sang, người ta ai cũng muốn, nhưng chẳng phải đạo mà giàu sang thì người quân tử cũng chẳng thèm. Nghèo và hèn, người ta ai cũng ghét, nhưng nếu chẳng phải lỗi đạo mà phải nghèo hèn thì người quân tử chẳng bỏ. Người quân tử mà từ bỏ đức nhân thì sao gọi là quân tử? Người quân tử dù trong một bữa ăn cũng không làm trái đạo làm người, dù trong lúc vội vàng cũng làm theo đạo làm người.”

Tôi vừa nghe hết đoạn văn mà đầu óc như lạc vào cơn mộng. Đầu thì choáng váng, tai cũng ù luôn. Tôi bất đắc dĩ quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Linh như đang thưởng thức một món ngon, lắng nghe một cách say mê. Tôi vỗ đầu cô nàng một cái, tên nhãi này mới tỉnh hồn.

“Đạm Đạm, cậu không nhận thấy giọng của thầy Chu rất thích hợp đọc cổ văn sao? Giọng nói trầm ấm lại chứa sự trầm tĩnh. Trong trầm tĩnh lại mang theo âm luưa, khiến người nghe như chìm đắm vào thế giới ấy, không cách nào thoát ra được.”

Tôi cau mày hoảng sợ: “Cô nương, tại sao trước kia tôi không phát hiện cô thích văn chương như thế, rốt cuộc cô là ai đây?”

Lăng Linh lộ ra vẻ thẹn thùng, nhưng không đợi cô nàng lên tiếng, đã có người nhanh hơn một bước.

Sau khi Chu Dật dạo xong một vòng đã trở lại trên bục giảng, tay phải cầm một viên phấn dài nhỏ màu trắng viết nhẹ nhàng trên bảng: “Chu Đạm Đạm, hãy giải thích cho mọi người biết câu thầy vừa đọc có nghĩa gì?”

Tôi? Tại sao lại là tôi chứ?

Trong lòng tôi giống như một cuộn len bị rối bời, đầu óc trống rỗng. Vì sao vậy? Thầy giáo dạy Ngữ Văn trước đây không bao giờ gọi tôi giải thích những vấn đề này. Huống chi, cho dù có hỏi thì cũng đã có những học sinh xuất sắc khác trả lời rồi. Không đến lượt một đứa luôn ngồi trong góc phòng như tôi.

Nhìn thấy tôi ngơ ngác, ý cười trên môi Chu Dật càng sâu hơn: “Trò Chu Đạm Đạm muốn ngồi tại chỗ trả lời cũng được. Tuy nhiên, thời gian rất quý báu nhé.”

Anh ta… nhất định là cố ý mà.

Tôi nghiến răng, không thèm tốn hơi thừa lời, cố lấy trấn tĩnh. Nếu anh ta nói tôi có thể ngồi trả lời, thì tôi nhất định sẽ không đứng lên.

Mở trang sách anh ta vừa đọc qua, tôi có cảm giác thật khó thở, giống như vừa nhìn thấy sao Hỏa.

Nhìn vẻ bối rối của tôi, anh ta tỏ ra là người biết điều, nói: “Có nói sai cũng không việc gì. Dù sao tôi cũng chưa dạy qua, em có thể thử giải thích theo ý mình, chỗ nào sai thầy sẽ giúp em sửa lại.”

Nói vậy cũng như làm khó tôi rồi. Trong lòng tôi cười lớn một tiếng, ngồi yên trên ghế, hắng giọng, rồi giả bộ làm ra vẻ trang nghiêm nói: “Ý đoạn văn này nói rằng: Giàu sang là ham muốn của mọi người, vì có rất nhiều người không có cách để có được nó nên trở nên đau khổ. Nghèo hèn cũng có ý nghĩa tương tự, ai cũng cảm thấy chán ghét cái nghèo, nhưng không có cách nào vứt bỏ nó, nên càng bi ai. Còn người tài… người tài… là cái quái gì… em không biết…”

“Ha ha ha…” Tôi thẹn quá hóa giận, bất ngờ làm trò cười cho cả

Tuy nhiên, trong số đó không có Chu Dật. Anh ta dùng thứ ánh mắt đe dọa khiến người ta sợ hãi nhìn tôi, gằn từng tiếng: “Chu Đạm Đạm, ra đứng ở phía sau cho tôi.”

Lại bắt đứng? Vì sao bắt tôi đứng? Tôi bất mãn ngẩng đầu lên: “Là thầy bảo em nói, còn hứa nếu em nói sai thầy sẽ giúp em sửa lại. Hiện giờ em không giải thích được, thầy muốn phạt em đứng là sao, làm như vậy hợp lí khôn


XtGem Forum catalog