Thật Gỉa Vị Hôn Thê

Thật Gỉa Vị Hôn Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323185

Bình chọn: 10.00/10/318 lượt.

tuyệt vọng như thế.

Mạnh, một cỗ đau nhức gắt gao nhói ở trong ngực nàng, làm nàng đau thật sự

không thở nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch dọa người, còn không kịp mở miệng nói chuyện, trước mắt một chút hắc ám hướng nàng lao thẳng tới mà đến, ở trước lúc mất đi ý thức, mơ hồ nghe được tiếng kêu khóc của Thu

Vũ .

“Tiểu thư!”

“…… Về việc chữa bệnh từ thiện lần này cần phải dùng một lượng lớn dược liệu, trong y quán cũng cần phải nhập thêm hàng, khả năng không đủ trợ giúp lần chữa bệnh từ thiện lần này. Ta đã phái người đi Minh Nguyệt sơn trang, lấy danh nghĩa của tam thiếu gia hướng trang chủ giúp đỡ, đại khái mấy ngày nay dược liệu sẽ đến đây.”

Khương Bá mắt dò xét thân hình to cao của Đông Phương Ngạo đang ngồi sau thư án ,trên khuôn mặt tuấn tú là sự âm trầm. Tầm mắt liếc qua bốn phía đều là mảnh vụn của những chiếc ghế ,cùng với mảnh vỡ của bình hoa, xem ra bên trong thư phòng trừ bỏ chiếc ghế hắc đàn mà nhị thiếu gia đang ngồi, còn lại tất cả ghế dựa đều bị hắn phá nát. Trên gương mặt béo tròn toát ra nụ cười khổ, nếu sớm biết rằng nơi này xảy ra chuyện, hắn cũng sẽ không chọn thời khắc này mà tiến vào thư phòng tìm nhị thiếu gia.

“Ta đã biết. Không có việc gì nữa, ngươi trước lui xuống đi. Sau khi đi ra phân phó không cho phép bất luận kẻ nào đến thư phòng làm phiền ta.”

Đông Phương Ngạo khuôn mặt tuấn tú đen tối khó dò, mười ngón thon dài chắp lại để trên mặt bàn, cả người tản mát ra một cỗ hơi thở lạnh lẽo, người thông minh tuyệt đối không dám lúc này trêu chọc hắn, hơn nữa Khương Bá lại là người nhìn hắn lớn lên từ nhỏ .

“Dạ, ta đã biết.”

Khương Bá thân mình mập mạp lui lại mấy bước, động tác nhanh chóng cuống quít rời đi, còn không quên cẩn thận đóng cửa thư phòng lại . Sau khi đi cách thư phòng một đoạn ngắn khoảng cách, thế này mới dám thở ra một ngụm khí dài , bàn tay nhẹ vỗ về ngực, bình phục hơi thở.

Đã bao nhiêu lâu rồi không thấy bộ dáng này của nhị thiếu gia ? Xem ra hắn lúc này định là tức giận không nhẹ, rốt cuộc hắn cùng Tào cô nương trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì?

Khi hắn đang lo lắng nghĩ nên hay không nên đi hỏi Tào Tử Vận, một thân ảnh nhỏ nhắn kích động chính là đang nghênh diện hướng bên này đi tới.

“Khương tổng quản! Xin hỏi nhị thiếu gia có phải hay không đang ở trong thư phòng ? Ta có việc gấp muốn tìm hắn!”

Thu Vũ thở hồng hộc. Sau khi tiểu thư hôn mê, nàng liền sốt ruột đi chung quanh tìm Đông Phương Ngạo, một lòng thầm nghĩ nhanh chóng đem lời nói của bà cốt chuyển đạt cho hắn biết, chỉ sợ chậm, hết thảy sẽ không kịp.

“Nhị thiếu gia là ở bên trong, nhưng hắn có phân phó không muốn thấy bất luận kẻ nào, huống hồ nhị thiếu gia hiện tại đang nổi nóng, ta khuyên ngươi vẫn là ngày khác lại đến sẽ tốt hơn.”

Khương Bá hảo tâm cảnh cáo nàng, quay đầu nhìn hai cánh cửa thư phòng khép chặt , đem nàng kéo đến một bên , nhỏ giọng thấp hỏi:

“Nhị thiếu gia hay không cùng Tào cô nương cãi nhau, bằng không nhị thiếu gia làm sao có thể tức giận thành như vậy?”

“Này…… Khương tổng quản, việc này thực nghiêm trọng, ta phải chạy nhanh nhìn thấy nhị thiếu gia mới được!”

Thu Vũ nóng vội bất chấp hắn hỏi thăm, sau khi thoát khỏi hắn, mắt thấy chỉ kém một bước nữa sẽ đến hai cánh cửa thư phòng khép chặt phía trước .

Thân hình mập mạp nhanh hơn chặn đường đi của nàng , trên gương mặt béo tròn mày nhíu chặt lại.

“Thực thật có lỗi, nói cái gì cũng không thể cho ngươi đi vào, ngươi vẫn là mau trở về cùng tiểu thư nhà ngươi đi.”

Nếu để cho nàng xông đi vào, chỉ sợ mạng nhỏ này của nàng sẽ bị lửa giận của nhị thiếu gia liên lụy. E sợ sẽ xảy tai nạn chết người, hắn là tuyệt đối không thể để cho nàng đi vào.

“Vấn đề là chuyện này chính là có liên quan đến tiểu thư nhà ta, cho nên ta mới có thể vội vã muốn gặp nhị thiếu gia nha!”

Thu Vũ mắt thấy không thể đi vào, cố ý hướng bên trong hô to, muốn cho Đông Phương Ngạo nghe được, nguyện ý đi ra thấy nàng một mặt.

“Ngươi không muốn sống chăng?! Còn dám tại đây hô to!”

Khương bá đau đầu lắc mạnh, gặp khuyên can bất thành, tính tự tay đem nàng mang đi, ngay tại khi hắn muốn ra ngoài , bên trong thư phòng truyền ra thanh âm trầm thấp .

“Khương Bá, để cho nàng tiến vào.”

Thu Vũ nghe vậy, vội vàng đi lên phía trước mở ra cửa gỗ được điêu khắc tinh xảo của thư phòng , ba bước cũng thành hai bước đi vào.

Nguyên bản Thu Vũ có một bụng lời muốn nói, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Đông Phương Ngạo cùng bốn phía trước mắt là cảnh đồ vật tan nát, đương trường sợ tới mức đem những lời muốn nói nuốt đi vào, bắt đầu hối hận đã không nghe lời khuyên bảo của Khương tổng quản, chọn phía sau tiến vào, sợ hãi nhịn không được thân mình run run .

“Ngươi không phải nói ra suy nghĩ của mình sao?! Còn không mau nói!”

Đông Phương Ngạo xoay mình rống to, hắn hiện tại cũng không có tính nhẫn nại để mà xem bộ dáng nàng ở trước mặt hắn phát run.

Thu Vũ bị tiếng hô của hắn làm cho sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, nhưng nhớ tới chuyện của tiểu thư, thế này mới cố lấy dũng khí, lắp bắp mở miệng:

“Hôm nay, ta cùng ti


Polly po-cket