Duck hunt
Thành Thời Gian

Thành Thời Gian

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326493

Bình chọn: 7.5.00/10/649 lượt.

năm, giao tình không tầm thường.”

Tôi ngẩn ra một lúc, mới phản ứng được người anh nói đến là ông chủ của công ty điện ảnh, cũng chính người mà tôi nhìn thấy đứng trước giường của mẹ.

Rõ ràng biết hỏi có chút dư thừa, nhưng tôi vẫn nói ra, dùng giọng điệu diễu cợt: “Quen biết lâu hơn cả anh à?”

“Mười mấy năm.”

Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Em để ý?”

“Điều để ý là mẹ em. Em lại không phải đứa ngốc, ai bà cũng không giấu diếm, riêng chỉ giấu người đàn ông đó,” Tôi nói, “Nếu mà đến cái ấy cũng nhìn không ra, thế thì thật phí cơm phí gạo bao nhiêu năm nay. Nhưng mà, em không định quản chuyện linh tinh, mẹ em muốn yêu ai thì yêu người ấy, cũng không cần thông qua sự đồng ý của em.”

Cố Trì Quân nghiêng đầu nhìn tôi, “Tổn thương lòng tự tôn rồi sao?”

“Đâu có.” Tôi dở khóc dở cười, “Em nào có nhu nhược thế chứ.”

Anh còn tưởng rằng tôi là đứa chưa từng tiếp xúc với xã hội, có một trái tim thủy tinh trong suốt, bị đả kích liền tan vỡ rồi lộ ra dáng vẻ bị tổn thương, điều này làm sao có thể. Nếu thực sự như vậy, thì tôi đã sớm sụp đổ từ lúc học cấp ba rồi, hoặc là, càng sớm bị cuộc sống dã ngoại gian khổ đánh bại rồi.

Vai Cố Trì Quân dãn ra, dựa vào ghế dài. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, khoảng cách không đến một ngón tay. Anh mặc áo khoác màu xám, không cài cúc, áo hơi mở rộng, có thể nhìn thấy áo len dài bên trong.

Tôi hỏi anh, “Anh rỗi rãi như vậy, không bận rộn ạ?”

“Không bận, đạo diễn ốm rồi, mọi người nhân cơ hội nghỉ ngơi. ”

Đoàn làm phim không có ngày nghỉ, mẹ tôi là đạo diễn nghiêm khắc như vậy, bình thường tuyệt sẽ không nghỉ ngơi, nhân viên cũng không được nghỉ ngơi. Huống hồ bộ phim này sẽ ra mắt vào mùa hè năm sau, bắt buộc phải quay xong trước hai tháng, vì thế nên mẹ tôi mới làm việc bạt mạng như vậy, khiến cho bản thân cũng mệt đến ngất luôn.

“Chỉ sợ sau khi mẹ em tỉnh lại, nói không chừng lại muốn quay lại phim trường.”

“Cũng có khả năng ấy. Đạo diễn Lương từ trước đến nay đều không sợ chết mà. ”

“Thực sự không dễ dàng, nếu bà gả cho người ta thì sẽ không vất vả như này, người khác không nói, chính Lâm tiên sinh em vừa mới gặp ấy, chắc cũng rất thích mẹ em.”

Cố Trì Quân hơi hơi híp mắt, mi mắt phủ một tầng bóng tối.

“Tôi quen biết nhiều đạo diễn, diễn viên như vậy, nhưng cảm thấy chỉ có mẹ em sống vì điện ảnh.”

Câu nói này một chữ cũng không vào tai tôi, kéo dài trong đầu tôi rất lâu, tỉ mỉ tiêu hóa. Tôi tin tưởng lời đánh giá của anh, anh đã nói như vậy thì thực sự chắn chắn là như vậy.

Chúng tôi nói chuyện câu được câu mất. Ánh nắng thực sự quá ấm áp, anh dịch người ngồi gần tôi, trên quần áo của anh có mùi của nắng.

“Anh quen mẹ em như thế nào?”

Bình thường tuyệt đối sẽ không nói về vấn đề này, bây giờ cũng có dũng khí nói ra rồi. Tôi nhìn ra xa, nhìn không rõ mặt anh, nghe thấy anh dùng ngữ khí sâu xa trả lời tôi, “Em rất muốn biết sao?”

“Em đọc tin tức giải trí thấy nói, là mẹ em tìm thấy anh trên đường phố.”

“Cũng không hoàn toàn như thế,” Cố Trì Quân liếc tôi một cái, “Ban đầu tôi cũng không muốn làm diễn viên.”

Tôi “gì” một tiếng, tinh thần phấn chấn nhìn anh. Có lẽ ánh mắt của tôi quá thiết tha quá hóng hớt, ánh mắt Cố Trì Quân dừng trên mặt tôi, cười nhẹ một cái.

“Tôi vốn dĩ hy vọng theo nghề biên kịch,” Giọng nói Cố Trì Quân trầm thấp, giọng nam trầm vốn đã nghe quen, không nặng không nhẹ vang lên bên tai tôi, “Lúc học đại học, tôi viết khá nhiều kịch bản, rất muốn tìm người đầu tư quay thành phim điện ảnh, nhưng rất khó. Lúc đó cả thế giới đang trong cuộc khủng hoảng kinh tế, ông chủ nào cũng đều thắt lưng buộc bụng, không có kế hoạch gì. ”

Tôi bừng tỉnh nhớ ra lần đầu tiên gặp mẹ, Cố Trì Quân cầm kịch bản đã sửa xong đến tìm bà, anh nói một đêm chỉ ngủ hai tiếng đồng hồ, phần lớn thời gian đều sửa kịch bản.

“Sau đó anh tìm đến mẹ em?”

“Tôi gặp rất nhiều khó khăn, cũng rất tuyệt vọng, thậm chí ý nghĩ tự mình bỏ tiền ra quay phim cũng nghĩ ra rồi. Mẹ em lúc đó cũng đã nổi danh, một bộ phim của chị mới đạt được giải vàng Kuwajima, cũng là nữ đạo diễn đầu tiên trong hai mươi năm trở lại đây đạt được giải thưởng này, ” Cố Trì Quân nói, “Trong lúc khủng hoảng kinh tế, nói chuyện điện ảnh thực sự quá xa xỉ, nếu như đạo diễn là chị ấy, đầu tư chắc chắn không thành vấn đề. Tôi liền nghĩ đến đi tìm chị ấy, tôi nghĩ, phụ nữ không chừng dễ nói chuyện hơn.”

Tôi cười không ra tiếng. Dựa vào diện mạo của anh, thực sự dễ dàng có được hảo cảm.

“Tôi mang theo kịch bản xuất sắc nhất của mình, đợi ở dưới khách sạn chị ấy ở bốn năm ngày, cuối cùng cũng gặp được. Khó khăn lắm mới nói rõ được lý do đến đây, chị lại hoàn toàn không xem kịch bản của tôi, chỉ nhìn chằm chằm tôi ba phút, sau đó nói một câu.”

Anh dừng lại không nói, tôi cực kì hiếu kì, kéo kéo tay áo anh.

“Là gì?”

“Chị nói, kịch bản của cậu tôi hoàn toàn không có hứng thú, nhưng bộ phim mới của tôi cần một người trẻ tuổi.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi liền đi đóng phim.”

Tôi vừa than thở vừa buồn cười, đạo diễn từ trong hàng nghìn khuôn mặt khác nhau tìm ra một khuôn mặt phù hợp