hư vậy, nghe thì dịu dàng, nhưng ngữ điệu lại rất cứng rắn.
Ngữ khí và ý tứ của anh lại cao thêm một tầng, “Tiểu Chân, tôi rất thích ở cùng một chỗ với em, bất luận là xem triển lãm hay là đánh bóng, hay là cùng nhau ăn cơm. Tôi không hy vọng em vì nguyên nhân đạo diễn Lương mà xa cách tôi. Nhưng tôi không biết, cảm giác của em đối với tôi như thế nào.”
Lần này thì tôi nghe hiểu rồi, mặt nóng bừng, tự cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Chúng tôi quen nhau lâu như vậy rồi, tôi đã biết anh nói chuyện không hề nói dối, chí ít trước mặt tôi không có tính cách nói dối.
Tôi lắc lắc đầu, “Cố tiên sinh, anh rất tốt. Em không để ý mẹ nghĩ như thế nào, em chỉ sợ anh lại xung đột với mẹ em, điều này với ai cũng không tốt.”
“Lời thật lòng?”
“Đương nhiên,” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Cố tiên sinh, anh tưởng rằng em thực sự để ý một câu nói của người mẹ từ trước đến nay chưa từng ôm em, chưa nuôi em, biến mất hơn hai mươi năm bỗng nhiên xuất hiện liền muốn can thiệp vào đời tư của em sao.”
Đương nhiên, cũng không phải hoàn toàn không để ý. Ví dụ cầm tiền của mẹ, cầm tiền của người khác tay tự nhiên sẽ ngắn. Tôi càng lo lắng một chuyện khác—chuyện này giải quyết không tốt, tôi lập tức trở thành bia đỡ đạn cho cuộc chiến giữa mẹ tôi và Cố Trì Quân.
“Thế thì được rồi. Tôi nghĩ em cũng không phải cô gái hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của mẹ,” Cố Trì Quân cười cực kì vui vẻ, đỡ lấy đầu, “Về phía đạo diễn Lương em không cần lo lắng, tôi sẽ xử lý tốt.”
Tôi rất muốn hỏi câu “Anh giải quyết thế nào”, cuối cùng nhịn được. Những điều không vui giữa anh và mẹ tôi, tôi mới không muốn đi làm bia đỡ đạn
Anh nhận được đáp án, không vướng mắc vấn đề này nữa, đứng dậy, kéo tay tôi đứng dưới ngọn đèn sáng nhất.
“Ai trang điểm cho em?”
Anh cúi đầu hỏi tôi, mắt sáng đến đáng sợ. Nếu mà không phải vì đối tượng anh đang nói chuyện là tôi, tôi chắc chắn cho rằng đây là quyến rũ.
“Em tự mình trang điểm.” Tôi ngượng ngập đáp lời.
“Tôi vừa mới cảm giác nhìn em có vẻ không đúng,” Cố Trì Quân nói, “Lông mày hơi nhạt, viền mắt lại quá đậm. ”
Tôi thực sự không biết làm thế nào để trang điểm, trước khi đến Menlo làm việc, xem một quyển hướng dẫn, sau đó mơ hồ thì làm việc. Từ trước đến nay cũng không có người nói tôi trang điểm không đẹp, tôi cũng kiên trì như vậy mấy tháng rồi.
Cố Trì Quân giơ tay. Tôi nghi hoặc nhìn anh, một giây sau liền biết được đáp án. Tôi nhìn thấy ngón tay của anh lướt qua má tôi, sau cùng dường như dừng ở khóe mắt tôi. Nhiệt độ ngón tay của anh không cao, khô ráo, nhiệt độ chắc chắn không cao bằng nhiệt độ của mặt tôi, cảm giác của tôi không chuẩn lắm.
Anh che mất ánh đèn, khoảng cách gần, khuôn mặt cũng mơ hồ.
“Nhắm mắt lại.”
Tôi nhắm mắt lại. Tim đập thình thịch như trống, sắp vọt ra ngoài mất rồi; hô hấp trở nên dồn dập, thở ra hít vào lộn xộn.
“Đừng động đậy, ngẩng đầu lên một chút.”
Anh hình như lấy một tờ giấy ăn sạch trên bàn, nhè nhẹ lau mi mắt của tôi, chầm chậm lau đi mi mắt quá đậm của tôi. Một cánh tay kia của anh cũng giơ lên, bàn tay đặt sau gáy tôi, một trước một sau cố định cổ của tôi. Sự bình tĩnh của tôi từ trước đến nay hoàn toàn biến mất, rất muốn cao ngạo lắc đầu mà nói “Em không muốn bị anh dày vò tới dày vò lui,” nhưng ngay tức khắc nghĩ đến—trời ơi, người này là Cố Trì Quân nha! Cố Trì Quân nha!
Cơ thể căn bản không nghe lời kêu gọi của tôi, ngoan ngoan không nhúc nhích, tùy ý để Cố Trì Quân chỉnh sửa trên mặt tôi. Mi mắt rất mát mẻ. Trán, cổ lại nóng bừng lên, đốt cháy hơi nóng.
Sau đó anh cuối cùng đã hài lòng rồi, ngón tay rời khỏi khóe mắt tôi, chuyển đến chỗ tóc mai.
Có thể coi là xong rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm, còn không xong thì tim của tôi nổ tung mất. Mở mắt ra, phát hiện mặt chúng tôi cách nhau không đến một ngón tay.
Khoảng cách lông mi giao nhau, hơi thở có thể ngửi thấy.
Tay của anh đặt trên mặt tôi, mím bờ môi bạc, khóe miệng nhếch lên. Khoảng khắc đó tôi tưởng rằng môi của anh định áp vào môi tôi.
Hôn tôi? Tôi bị cái ý nghĩ đẹp đẽ này đâm cho một nhát.
Trong đầu tôi sao lại có cái ý nghĩ đáng sợ này cơ chứ! Tuyệt đối có chỗ nào đó sai rồi, thời gian không đúng, địa điểm không đúng, người cũng không đúng nốt. Nghĩ thế nào cũng không thích hợp. Cố Trì Quân đóng cảnh tình cảm quá nhiều rồi, đến mức trong cuộc sống cũng không tự giác mà diễn cảnh nam chính thâm tình lừa lấy nước mắt nước mũi của các cô gái. Anh thực sự không nên đối xử với tôi như thế, quá không có nghĩa khí bạn bè rồi, tôi nghĩ, anh biết tôi là fan của anh không thể nhẹ nhàng mê hoặc được, tôi chỉ là khách xem vô tội mà thôi.
Cố Trì Quân ngưng đọng nhìn tôi, vẫn không nói gì.
Đầu của tôi bị anh dùng lực không nặng không nhẹ đỡ lấy, vẫn không nhúc nhích được. Tôi muốn nói lại không có cách nào khống chế giọng nói của mình phát ra tiếng, chỉ có thể nhìn vào mắt anh, giống như nam châm , căn bản không rời ra được.
Cửa bị mở ra, Kỷ Tiểu Nhụy và Chương Thời Ninh trở lại rồi.
Sắc mặt của Cố Trì Quân khó chịu, dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa một cái, Kỷ Tiểu Nhụy lùi về p