Polly po-cket
Thành Thời Gian

Thành Thời Gian

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326032

Bình chọn: 10.00/10/603 lượt.

thùng giấy, khiến căn phòng vốn dĩ không rộng lại càng hẹp đi. Tôi nhìn qua một cái, trên hộp vẫn còn nhãn mác của công ty chuyển nhà.

“Chỗ ở trước kia của tôi một tháng trước biến thành tòa nhà nguy hiểm, tôi nhất thời tìm không được chỗ ở, chị An Ninh liền nói nhà của chị ấy còn một phòng trống, chị ấy có thể để phòng trống cho tôi thuê, ” Cậu ta giải thích.

“Con người Lý tiểu thư không tồi.” Tôi nói.

Cậu ta gật gật đầu, giọng nói có chút giống than thở, “Là thế này, chỉ là--” Sau đó im lặng.

Không mở hộp, đương nhiên là chuẩn bị sẵn sàng dự định chuyển đi bất cứ lúc nào. Đây là chuyện giữa cậu ta và Lý An Ninh, tôi cũng không có lập trường có thể phát biểu ý kiến. Cười cười, chuyển dời ánh mắt, ánh mắt nhìn đến hộp đàn gỗ hình bầu dục màu đen nằm trên đỉnh thùng, bất giác ngẩn người:

“Đây là…”

“Ghi-ta điện.”

“Của cậu?”

“…ừ.”

Tôi vui vẻ: “Cậu biết chơi ghi-ta à?”

Thẩm Khâm Ngôn cắn cắn môi, “Biết một chút.”

Cậu ta ít lời, nhưng tính cách trầm ổn, lại khiêm tốn, nói biết một chút không chừng trình độ cũng không tồi, tôi lập tức cảm khái: “Ừ, lúc nào có thể nghe thử thì tốt quá. ”

Thẩm Khâm Ngôn nghiêng đầu nhìn tôi, giọng nói thấp một chút, “Chơi không hay, nhưng nếu cô thực sự muốn nghe, đừng cười chê đấy.”

Tôi khí phách hào hùng giơ tay vỗ vai cậu ta, “Đương nhiên sẽ không cười đâu, nhưng mà tôi nhớ rồi đấy nhá”

Phòng khách và phòng ăn liền một chỗ, tôi ngồi trong phòng khách, nhìn Lý An Ninh mang ra hai món ăn một món canh, khả năng nấu nướng của chị ta tương đối không tồi, thực sự là đầy đủ cả sắc lẫn hương. Thẩm Khâm Ngôn muốn giúp bày bát đĩa, bị chị ra đuổi ra, “Bình thường cũng không cần cậu giúp, bây giờ mới giúp cái gì, cậu cũng bệnh rồi, ngồi xuống đi.”

Nhìn vào thực sự giống chị gái dạy bảo em trai, tôi nghiêng đầu cười trộm.

Thẩm Khâm Ngôn hơi có chút khó xử, nghĩ một lát rồi mới hỏi tôi: “Cô đã ăn chưa? Cùng ăn với chúng tôi đi.”

“Ăn rồi” Tôi nói dối mặt không biến sắc tim không đập.

“Thật à?” Cậu ta nhìn tôi.

“Là hai người ăn muộn quá mà.”

“Chị An Ninh tan làm buổi trưa về nhà nấu cơm, vì thế thời gian tương đối muộn.”

Tôi không ngạc nhiên mà gật đầu. Áo khoác và túi của chị ta vứt tùy ý trên sô-pha, mang theo dấu hiệu vội vàng.

“Thế thì thật vất vả,” Tôi cảm khái nhìn Lý An Ninh, “Có chủ nhà tốt như vậy, thật có phúc.”

Lý An Ninh bày biện bát đũa, “Con trai trẻ tuổi đều tùy tiện, chẳng để ý cái gì, cũng không biết chăm sóc bản thân, tôi không chăm sóc thì làm sao được. ”

Người khác có lẽ không biết chăm sóc bản thân, nhưng Thẩm Khâm Ngôn tuyệt đối không thuộc loại đó. Trên thế giới này quan hệ giữa chủ nhà và người thuê nhà không chừng có trăm nghìn loại, nhưng không thể tránh được hai chữ lợi ích; Nhưng hai người trước mặt tôi đây, quan hệ thực sự khó nói, đặc biệt Thẩm Khâm Ngôn lại là một chàng trai trẻ vô cùng đẹp trai.

Người ta sắp sửa chuẩn bị ăn cơm, tôi bên cạnh nhìn mà không ăn, cục diện này có chút hoang đường, tôi dứt khoát ra về, không cần thiết khiến bản thân phải đi vào cục diện khó xử.

Thẩm Khâm Ngôn có chút ngạc nhiên, “Cô vừa đến sao đã lại đi rồi?”

“Tôi chỉ là đến thăm cậu, mà cậu lại không sao là được rồi.”

Cậu ta còn muốn đứng dậy tiễn tôi, tôi lắc lắc đầu, ấn cậu ta xuống ghế, gật đầu với Lý An Ninh, nói mấy câu tạm biệt rồi rời đi. Vẻ mặt của chị ta lạnh nhạt, hoàn toàn không có ý giữ lại. Tôi nghĩ đại khái Thẩm Khâm Ngôn còn khó xử hơn tôi, bởi vì nửa tiếng sau tôi đang trên tàu điện ngầm thì nhận được cuộc điện thoại vội vàng của cậu ta. Vừa bắt đầu cậu ta đã trực tiếp hỏi tôi: “Chị căn bản vẫn chưa ăn trưa đúng không?”

“Sao thế?” Trong lòng tôi thầm nói, nhìn tôi có vẻ đói thế sao?

Cậu ta nói: “Tôi sẽ chuyển đi.”

Loại câu nói dứt khoát như này, thực khiến tôi có chút không biết ủng hộ thế nào, chỉ đành nói: “Tìm phòng là chuyện lớn, cậu suy nghĩ kĩ đi rồi hãy nói.”

“Giữa chúng tôi cái gì cũng không có, ở nhờ khiến tôi rất khó xử,” Cậu ta dừng một lát, nói: “Tôi với chị An Ninh quen nhau trong đoàn kịch những người có chung sở thích. Lúc đó tôi không biết…”

Giọng nói của cậu ta bỗng nhiên chấm dứt, tôi không truy hỏi, hứng thú quan tâm đến chủ đề khác, “Đoàn kịch? Đoàn kịch gì?”

Cậu ta dường như không nói lên lời, ngữ khí hơi dừng một chút, sau cùng nói: “Tôi với mấy người bạn tổ chức một đoàn kịch nhỏ.”

“Hay thế,” Tôi cười, “Bọn cậu đã diễn những vở kịch gì rồi?”

“Trước mắt, chỉ có hai vở kịch tự viết kịch bản thôi.”

Tôi bất giác có cảm giác kính phục, “Không tồi không tồi.”

“Cũng tạm được.” Cậu ta lại không hưng phấn như tôi, giọng nói còn mang chút cay đắng, “Còn có rất nhiều vấn đề.”

“Vạn sự khởi đầu nan mà, từ từ sẽ tốt thôi, cậu thực sự quá đỉnh rồi ấy!”

Giọng nói của Thẩm Khâm Ngôn hơi cao lên một chút, “Không phải là chuyện đáng nể gì cả. Hơn nữa, cũng không phải là công lao của một mình tôi, cả đoàn hợp tác cùng nhau mà.”

“Ai nói thế! Cực kỳ đỉnh,” Tôi cực kỳ hưng phấn mà khen ngợi cậu ta, “Tôi trước đây cứ tưởng rằng cậu chỉ là yêu thích biểu diễn, không ngờ cậu vì yêu thích b