vừa đáng tin cậy, sự lịch sự không chê vào đâu được còn mang theo sự cường ngạnh không thể xúc phạm. Bầu không khí Thẩm Khâm Ngôn trong công việc tuyệt đối chuyên nghiệp khiến người ta hâm mộ. Nếu như không phải vì đối tượng bị công kích là tôi, tôi nghĩ tôi nhất định sẽ càng thêm tán thưởng hành động của cậu ta.
Người phụ nữ kia nói to: “Cô ta làm bẩn quần áo của tôi.”
Tôi muốn làm rõ, nhưng Thẩm Khâm Ngôn kéo tay tôi khiến tôi chỉ biết đứng im, nói với người phụ nữ kia, “Chúng tôi sẽ mang đi giặt khô, xin quý khách tự trọng.”
Vừa nói cậu ta vừa dọn dẹp đơn giản bàn ăn bị tôi làm cho lộn xộn, liếc tôi một cái. Tôi biết ơn cậu ta vô cùng, quỳ xuống nhặt những đồ bị rơi xuống đất.
Vừa mới đứng lên, liền bị Hàn Mỹ vội vàng đi tới ấn cổ tôi, bắt tôi xin lỗi người đàn bà kia, tôi thấy mình một chút cũng không sai, ngẩng cầu không chịu, trước mặt rất nhiều khách hàng Hàn Mỹ cũng không thể làm gì tôi, cô ta để Thẩm Khâm Ngôn xử lý tình hình, mặt đanh lại kéo tôi đi tới phòng nghỉ của nhân viên.
“Thái độ của cô như vậy là sao! Khách hàng khó tính cô nhịn một chút, làm sao có thể hất đồ lên người khách như vậy được!”
Tôi cố gắng giải thích, “Tôi không làm gì sai cả, chỉ là tay trơn đĩa mới rơi xuống thôi. Nếu có chế độ, tôi xin tình nguyện chịu phạt.”
Nhưng mà Hàn Mỹ thế nào cũng nghe không lọt tại, lại còn bén nhọn sát phạt tôi. Tôi ban đầu còn cắn môi nhẫn nhịn, cho đến khi cô ta chợt nói: “Cái bộ mặt không biết phục tùng này của cô định cho ai xem! Đừng tưởng rằng cô có ô dù thì tôi không dám làm gì cô!”
Tôi mù mịt: “Cái gì cơ?”
Hàn Mỹ cười lạnh, “Cô làm thế nào mà đến được Menlo?”
Hóa ra cô ta nói đến Lâm Tấn Tu. Chuyện này thực sự tôi không có chỗ để mà làm rõ, chỉ có cười khổ nghe cô ta nói—ngoại trừ chửi mắng ra, còn trừ lương của tôi để đền bù tổn hại cho nhà hàng, ai bảo tôi làm vỡ bộ bát đĩa sứ đắt tiền cơ chứ.
Tôi thất vọng, cứ tưởng rằng chỉ cần chăm chỉ làm việc, nhưng mà không ngờ lại bị rơi vào hoàn cảnh này, tuy nói rằng đứng trong nhà của người khác thì không thể không cúi đầu, nhưng mà bị xúc phạm đến mức này, chỉ có thể hiên ngang mà dời đi thôi.
“Đủ rồi.” Tôi nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy giám đốc mở cửa bước vào.
“Việc ngày hôm nay để sau khi tan làm xử lý tiếp,” Giám đốc nói vô cùng đơn giản, phất tay, “Hứa Chân, cô về nhà trước đi.”
Tôi bị câu nói này đuổi ra khỏi phòng. Ra khỏi phòng nhìn thấy Thẩm Khâm Ngôn đang dựa vào hành lang, hơi hơi cúi đầu. Tiếng bước chân của tôi làm kinh động đến cậu ta, cậu ta ngẩng đầu, trong đôi mắt sáng ánh lên tia nhìn nhẹ nhõm.
Lòng tôi khẽ động.
“Là cậu gọi giám đốc đến à?”
Thẩm Khâm Ngôn đánh giá tôi, dường như đang xác định xem tay chân tôi có còn hoàn chỉnh không , có bình an hay không.
“Mấy chuyện ngày hôm nay, rất cảm ơn cậu,” Tôi cảm động đến mức như muốn ôm chầm lấy câu ta một cái. Đã chịu nhiều oan ức, nhìn thấy một người ủng hộ mình, liền hận không thể uống máu ăn thề kết thành bạn tốt.
Thẩm Khâm Ngôn cuối cùng cũng nói chuyện, “Có những lúc sẽ gặp phải khách hàng không biết lý lẽ.”
Tôi có cảm giác thấu hiểu, “Cậu cũng gặp qua rồi à?”
Cậu ta im lặng, đó chính mặt mặc nhận rồi. Tôi cũng cảm thấy bản thân thật ngốc, Thẩm Khâm Ngôn vào đời mấy năm rồi, gặp qua nhất định nhiều hơn tôi, kinh nghiệm cũng phong phú hơn nhiều.
Cậu ta dừng lại một lát: “Sau này còn gặp loại khách này, liền trực tiếp gọi giám đốc.”
“Tôi nhớ rồi,” Tôi thở ra một hơi, có chút trống rỗng mà dựa lưng vào tường.
Thẩm Khâm Ngôn không nói gì, đưa tay vỗ nhẹ vào vai tôi.
Tôi trước mặt cậu ta cũng không có gì có thể giấu diếm nữa rồi, “Nếu mà không phải giám đốc tới, tôi đại khái đã trở mặt với Hàn Mỹ rồi, quá khổ quá oan ức, không ngừng đấu tranh giữa giết người và nhẫn nhịn không giết. ”
“Nhịn một chút thì sẽ qua thôi mà,” Có khoảng khắc cậu ta nhìn có vẻ còn buồn hơn cả tôi, “Nhiều khi chính là như thế đấy, bất luận trong cuộc sống bình lặng đến đâu, đều có thể gặp phải đủ loại ác ý, còn có những chuyện khiến con người ta hận không thể chết ngay tức khắc.”
Giả dụ trong lòng mỗi người đều có một hồ nước, tôi dường như có thể nhìn thấy câu nói đó giống như một giọt nước rơi vào trái tim tôi, nổi lên gợn sóng “chân trời đều là những người lưu lạc”.
Cậu ta ngoảnh đầu nhìn vào mắt tôi: “Gì thế?”
Tôi cười rộ lên, “Hiếm lắm mới nghe thấy cậu nói nhiều thêm mấy câu.”
Ánh mắt sáng của cậu ta như có ánh sáng lướt qua, nhưng mà chỉ là chuyện trong nháy mắt. Một giây sau cậu ta xoạt một cái dừng lại ánh mắt, quay đầu nhìn về phía cuối hành lang, nói nhẹ “Cô về trước đi.”
“Không, lâm trận chạy thoát thân không phải tính cách của tôi.”
Khóe miệng cậu ta nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mĩ.
Ngày hôm đó lúc tôi cùng Thẩm Khâm Ngôn rời khỏi Menlo, tôi lấy lại tinh thần, hoàn toàn đá bay ý định từ chức. Lúc về trên tàu điện ngầm, tôi đã nghĩ thông suốt, càng hiểu rõ thêm sự gian khổ và vất vả của nghề bồi bàn, ngay lập tức quyết định tương lai sẽ móc nối sự tăng trưởng kinh tế quốc dân và ngành phục vụ để làm đề tài nghiên cứu. Đây cũng là chuyện tốt nhất c
