i nhất định lại đem hắn chỗ tốt, mới có thể giúp hắn khi nâng thuyết khách.” Thượng Quan tiểu Mai cắn
môi, “Vậy còn ngươi? Từ trước kia hắn đau nhất đích chính là ngươi, hoặc giả người hắn thích là ngươi. . . . . . Dù sao hai chúng ta tỷ muội
ngày thường giống nhau như đúc.” Nàng nói, mà trong lời nói là chua chát, lại dẫn theo gai. Thượng Quan Tiểu Điệp tức giận dậm
chân, “Làm sao ngươi có thể như vậy, hắn thích ai cũng không biết? Mặc
dù ta và ngươi ngày thường giống nhau như đúc, nhưng ta lại không giống
ngươi không có đầu óc như vật, quật cường một chút cũng không hiểu được dàn xếp!” ”Ngươi đây là đang hiềm khí cùng ta khi tỷ muội sao?” Nàng tính khí cũng nổi lên, nhìn chằm chằm Tam muội. ”Khi còn bé mỗi người cũng sẽ đem ta
và ngươi nhận lầm, nhưng là Hạ ca ca từ trước kia liền một cái liền nhận ra ta và ngươi, ngươi còn có thể nói người trong lòng Hạ ca ca là ta
sao?” Thượng Quan Tiểu Điệp phồng má đáp. ”Kia. . . . . . Ngươi không phải là thích hắn sao?” Thượng Quan tiểu Mai thấp giọng hỏi . ”Ta chỉ đem hắn làm thành đại ca đối đãi.” Thượng Quan Tiểu Điệp than thở, nhẫn nại giải thích. ”Nhưng là. . . . . .” Thượng Quan tiểu Mai muốn phản bác, mắt lại nhìn sang đại tỷ, chỉ thấy nàng không kêu
một tiếng, kính tự uống trà. Lại nữa. Đại tỷ luôn là bộ dạng này khí định thần nhàn , phảng phất cùng nàng một chút liên quan cũng không có. Nhưng sau một khắc, Thượng Quan tiểu nguyệt để chén trà xuống. ”Hôn lễ làm theo cử hành.” Thượng Quan tiểu nguyệt không có như các nàng trẻ con tranh cãi, mà trực tiếp tuyên bố không để cho người khác phản đối. ”Cái gì hôn lễ?” Thượng Quan Tiểu Điệp còn chưa hiểu tình huống, nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi. ”Ta sẽ không gả cho Hạ nhĩ trúc !” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan tiểu Mai đỏ lên, vẫn còn tính khí tiểu hài tử từ chối. ”Ta chưa nói ngươi nhất định phải gả cho Hạ nhĩ trúc.” Trong cặp mắt đẹp của Thượng Quan Tiểu Nguyệt ánh lên sự giảo hoạt. ”Là sao?” Thượng Quan tiểu Mai cảm giác được đại tỷ lại muốn lừa nàng. ”Đừng cho là ta không biết ngươi cùng
Hạ nhĩ trúc làm chuyện gì.” Thượng Quan tiểu nguyệt lạnh lùng nhìn Quan
Tiểu Mai, “Chuyện như vậy đã sớm truyền khắp trong ngoài hai phủ rồi,
ngay cả cha mẹ cũng biết còn hỏi ngươi cùng Hạ nhĩ trúc hôn lễ khi nào
cử hành.” Thượng Quan tiểu Mai chột dạ cúi đầu, không dám đáp lời.“Chuyện cho tới bây giờ, gạo cũng đã
nấu thành cơm, ngươi không muốn gả, tỷ ta dù có thế nào đương nhiên cũng phải nghĩ cách lừa gạt được trưởng bối.” Thượng Quan tiểu nguyệt giọng
nói không nóng không lạnh, giải thích, “Cho nên ta quyết định để cho
Tiểu Điệp thay mặt gả, trở thành thê tử Hạ nhĩ trúc.”
“Cái gì? !” Hai tỷ muội sinh đôi không dám tin trừng hướng đại tỷ.
“Đại tỷ, ngươi đừng. . . . . . Cái gì
cũng có thể thử trừ truyện này a!” Thượng Quan Tiểu Điệp vẻ mặt đưa đám. Làm gì cần phải biến nàng thành tân nương cần gả đây?
“Muốn trách, thì trách tỷ ngươi đi!”
Thượng Quan tiểu nguyệt môi anh đào nhất câu, cười làm cho người ta rợn
cả tóc gáy, “Nàng không lấy chồng, tương lai sẽ khiến quan phủ chỉ điểm, bại hoại gia phong. Các ngươi chỉ ủy khuất một chút, trao đổi thân
phận, dù sao Hạ nhĩ trúc đối với hai tỷ muội các ngươi cũng không tệ. . . . . . Ngược lại tiện nghi Hạ nhĩ trúc rồi! Sính lễ cần phải kêu hắn đưa nhiều một chút. . . . . .”
Nàng lại bắt đầu tính toán, sính lễ rốt cuộc bao nhiêu mới có lời, căn bản đều không để ý đến tâm tình của hai muội muội.
“Ta không muốn. . . . . .” Thượng Quan Tiểu Điệp gấp đến độ chạy vòng vòng một chỗ.
“Hừ!” Thượng Quan tiểu Mai giả bộ tĩnh táo từ biệt, “Đại tỷ, ngươi đừng tưởng rằng như vậy mà có thể đe dọa ta.”
“A!” Thượng Quan tiểu nguyệt vẫn như cũ duy trì nụ cười trên mặt, “Ta từ trước đến giờ nói là làm.”
Đáng sợ! Thượng Quan tiểu Mai không muốn chống lại cặp mắt gian thương kia của đại tỷ.
Nàng cho là đại tỷ chẳng qua là hù dọa
nàng, muốn bức bách nàng gả cho cho Hạ nhĩ trúc, nàng không thể nào thật sẽ hy sinh Tam muội đi!
Sẽ không !
Hơn nữa. . . . . .Người mà Hạ nhĩ trúc thích không phải là Tiểu Điệp, mà là nàng, không phải sao?
Thượng Quan Tiểu Mai tràn đầy tự tin, cho là hôn lễ lần này, không thể nào cử hành thành công.
Tiếng khóc của Thượng Quan Tiểu Điệp, truyền khắp cả phủ.
“Ô. . . . . . Ô oa oa. . . . . .”
Thượng Quan Tiểu Điệp một thanh nước mắt, một thanh nước mũi, khỏi
bệnh thanh âm khóc càng lớn, “Ta không muốn gả cho Hạ ca ca nữa!”
Nàng suy nghĩ như thế nào a? Chỉ là vì một chậu”Ngủ hỏa liên” , liền phải bồi thường cả cuộc đời mình.
Đại tỷ thật giống như ác ma, thật đem thân phận nàng cùng nhị tỷ đổi.
Bắt đầu từ hôm nay, nàng là Thượng Quan tiểu Mai, mà nhị tỷ là Thượng Quan Tiểu Điệp.
Mà nhị tỷ của nàng, sắp chết đến nơi mà vẫn còn không chịu chấp nhận.
Dù nàng có khóc như thế nào, cũng không có biện pháp để cho đại tỷ hủy bỏ kế hoạch, bởi vì cha mẹ hai bên cũng
đã chở về, sẽ chờ bọn họ bái đường.
Thượng Quan tiểu Mai cố ý giả bộ rất trấn định, dù sao nàng cảm thấy bọn họ nhất định sẽ không thành thân được.
“Nhị cô nương.” Tổng quản đi tới trướ