XtGem Forum catalog
Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327604

Bình chọn: 7.00/10/760 lượt.

run rẩy. Nàng nhận ra, đây không phải là tỷ võ.

“Đại sư huynh….” Tiểu Xuân há to miệng, nhưng lại không nghe thấy mình nói gì. Nàng thử đi về phía trước một bước, lại cảm thấy đầu gối mềm nhũn, đứng cũng không vững nữa.

Khi đó, nàng cho rằng, mình sẽ ngất đi.

Nàng cho rằng….

Nhưng tất cả ý nghĩ này, đã biến mất khi nhìn thấy bóng dáng xuất hiện đằng sau tầng mây kia.

Khi nhìn thấy hắn, nàng đã không còn nghe thấy những tiếng ồn ào xung quanh nữa rồi.

Tiểu Xuân ngơ ngác nhìn bóng người kia. Nàng biết, có nhiều thứ đã thay đổi.

Thân hình của hắn vẫn cao ngất như cũ, tóc dài đen nhánh bay bay trong gió lạnh. Sự suy yếu và tái nhợt trong quá khứ đã không còn, chỉ còn lại một thân thể rắn rỏi tràn đầy sức mạnh. Gương mặt hắn cường tráng, đường nét rõ ràng, vải bịt mắt vẫn chưa kịp tháo xuống, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến sự lớn mạnh của hắn. Trên trán hắn phát ra luồng hào quang sáng lòa như hình ảnh nàng đã từng nghe được trong những truyền thuyết xa xưa.

Cả Mẫn Kiếm sơn trang đều như rung động, thứ càng rung động hơn chính là kiếm khí khắp thế gian. Gần như tất cả các thanh kiếm ở đây đều đang lắc lư kịch liệt, thân kiếm sau khi rung lên thì thoát khỏi trói buộc của vỏ kiếm, đồng loạt xông về phía chân trời.

Lúc ấy, chân trời xuất hiện vô số bảo kiếm, kiếm khí phủ khắp không trung, gió mạnh vẫn không ngừng thổi, tạo nên sự kiềm chế đối với những thanh kiếm khát máu.

Bóng người kia hơi động đậy, bảo kiếm cũng động đậy, trên không trung lập tức xuất hiện một con đường lạnh ngắt trắng toát…

Vạn kiếm lót đường, cung nghênh Kiếm chủ.

“A Thanh…. Là huynh sao….”

Đầu óc của Tiểu Xuân đã dần không rõ ràng, chỉ là một phần bản năng, thôi thúc nàng đi về phía trung tâm của những thanh kiếm kia.

“Thái Âm…. Là kiếm khí Thái Âm! Thái Âm hiện thế rồi, Thái Âm hiện thế rồi! Đoạt kiếm đi…!”

“Đoạt kiếm, đoạt kiếm đi… “

Một tiếng “đoạt kiếm”, mấy kẻ trong võ lâm khát máu. Mọi người xông về phía giữa đài tỷ võ, mà đa số mọi người chưa kịp đến gần, đều đã bị kiếm khí mãnh liệt này xé tan thành từng mảnh.

“A…!”

“A… a a…!”

Tiểu Xuân cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi văng lên mặt mình, nàng ngửi được mùi máu tanh nồng đậm. Nàng run run, từng bước từng bước, khó khăn đi về phía trước.

“Tên ngốc…” Từng giọt nước mắt tí tách rơi xuống “Huynh là tên ngốc… Ta đã nói bao nhiều lần rồi, phải cẩn thận….”

Nàng hơi lảo đảo, Tiểu Xuân bị người đằng sau chen nên ngã xuống đất. Người nọ giẫm phải vai Tiểu Xuân, xông về phía trước, đi chưa được mấy bước, đầu thân đã đứt lìa. Cái đầu bị đứt lìa kia, lăn mấy vòng đến cạnh Tiểu Xuân.

“A….” Tiểu Xuân cúi đầu, run rẩy bò dậy.

Dần dần, tất cả mọi người phát hiện, không ai có thể đến gần đài tỷ võ, bởi vì ở giữa, hai vị kiếm khách hạng nhất lúc bấy giờ, đang đứng canh giữ ở đó.

Dù là liều chết đấu nhau, họ vẫn có thể phân tán thời gian, chém đầu những kẻ muốn xông vào bên trong kiếm trận.

Kiếm Thái Âm cách mặt đất càng ngày gần, cảm giác bị áp bức cũng càng lúc càng gần.

“Ha ha ha… đại sư huynh, hắn tới rồi.”

Vệ Thanh Phong: “….”

Hạ Hàm Chi nhếch khóe môi tà khí, khẽ nói: “Thắng bại chỉ trong chớp mắt, đại sư huynh phải chú ý đó.”

Trong lúc mông lung, Tiểu Xuân cũng nhìn thấy Thái Âm đang chậm rãi chạm đất.

“A Thanh….”

Khi vừa chạm đất, Thái Âm dường như đang đưa tay hướng về phía Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân cười, nàng cam tâm tình nguyện nghĩ rằng, người trước mắt, vẫn chính là A Thanh trong trí nhớ của nàng.

Nụ cười này, dường như đã tiếp thêm cho nàng sức mạnh. Tiểu Xuân đứng thẳng người, chạy về phía bóng dáng kia.

Hai kiếm đan nhau, khó phân lực lượng, Hạ Hàm Chi bỗng nhiên giơ tay, cười nhạt.

“Đại sư huynh, nhìn bên kia kìa.”

Dứt lời, y chợt lui vài bước, Tinh Hà trong tay chém một phát… một luồng kiếm khí màu bạc cứ như gió lốc quét đến!

Vệ Thanh Phong nhìn về phía bên cạnh, con ngươi hơi co lại. Y không chút suy nghĩ, nâng kiếm vọt đến…!

Hạ Hàm Chi tung người, bước về phía kia, lại như ngừng lại một chút.

Kiếm Tinh Hà độc nhất, sao có thể dễ dàng đuổi theo như thế, mà Lục Tiểu Xuân đều đang tập trung toàn bộ tinh thần trên người Thái Âm, dưới tình cảnh như địa ngục này, nàng dường như không hề phát hiện sự chết chóc đang đến gần.

Vệ Thanh Phong rốt cuộc không nhịn được mà kêu lớn…

“Tiểu Xuân!”

Một tiếng này lại không hề khiến Tiểu Xuân bừng tỉnh, nàng vẫn ngơ ngác đi về phía Thái Âm, trong miệng vẫn đang lẩm bẩm điều gì.

Khi kiếm khí kia sắp chém về phía Tiểu Xuân, một cánh tay bỗng nhiên vươn ra, túm lấy cổ nàng, kéo nàng qua một bên.

Vệ Thanh Phong vẫn không ngừng bước, Đại Tông sư đã dùng một tay chém cho Tiểu Xuân hôn mê, ngẩng đầu kêu lớn với Vệ Thanh Phong: “Thanh Phong… Đoạt kiếm…!”

Vệ Thanh Phong kịp phản ứng, chân y lập tức di chuyển, một lần nữa xông về phía kiếm trận.

Hạ Hàm Chi đứng bên người Thái Âm, ánh mắt y nhìn về phía Vệ Thanh Phong, cùng với bọn người đứng bên dưới.

“Muộn rồi, các ngươi đều đã muộn rồi.”

Vừa dứt lời, Hạ Hàm Chi tung người, tay đặt lên lưng Thái Âm, dùng chân khí của mình không ngừng độ cho Thái Âm, để chân khí hòa hợp