Pair of Vintage Old School Fru
Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327553

Bình chọn: 8.00/10/755 lượt.

miếng vải được may rất thô, nhưng khiến hắn không cách nào buông tay.

Ban nãy, Hạ Hàm Chi hỏi hắn, vì sao vẫn mang nó theo, Lý Thanh không thể trả lời.

Nhưng hắn luôn có một cảm giác, miếng vải này sẽ đưa đến cho hắn điều gì đó.

Một điều, vô cùng quan trọng, nhưng hắn đã bất cẩn lãng quên đi mất.

Hôm sau, trời vừa hửng sáng, Hạ đại trang chủ đã chạy ra sau núi, Lý Thanh bị y làm phiền vô cùng, đóng cửa không chịu ra.

Hạ Hàm Chi đứng ở cửa cười nói: “Chỉ cái cửa rách nát này mà cũng muốn ngăn ta ư, ngươi có phải quá thiếu suy nghĩ rồi không.”

Lý Thanh ngồi một mình bên vách núi, cũng không quay đầu lại, nói: “Đóng cửa là có ý nghĩa gì, nếu ngươi không ngu ngốc thì tất nhiên sẽ hiểu được hàm nghĩa của hành động này.”

Hạ Hàm Chi vờ không rõ, nói: “Là ý gì cơ?”

Lý Thanh thản nhiên nói: “Ý là ngươi là kẻ ngu ngốc.”

“Ha.” Hạ Hàm Chi đẩy cửa ra, lắc lư đi tới bên cạnh Lý Thanh, nói: “Bị ngươi bảo là kẻ ngu ngốc, ta thật muốn nhảy từ đây xuống luôn cho rồi.”

Lý Thanh: “Mời.”

Hạ Hàm Chi dõi mắt nhìn ra xa, thật giống như định nhảy xuống thật, chỉ là, nhìn một lúc, y lại rụt về.

Lý Thanh: “Đổi ý rồi à?”

Hạ Hàm Chi: “Hôm khác lại cãi tiếp, hôm nay ta đến là có chuyện quan trọng phải nói với ngươi.”

“Ồ?” Lý Thanh hừ cười một tiếng.

Hạ Hàm Chi liếc hắn một cái, nói: “Không tin à?”

Lý Thanh ngồi vững trên một tảng đá, chả thèm nhìn Hạ Hàm Chi, nói: “Lần trước ngươi bảo có việc, gọi ta rời khỏi núi, kết quả chỉ là đến một khách sạn tồi tàn ngủ ba ngày. Không biết Hạ đại trang chủ hôm nay lại có chuyện gì quan trọng?”

Chuyện cũ bị khơi lại, Hạ Hàm Chi cũng chỉ ung dung cười một tiếng, nói: “Không đùa với ngươi, hôm nay quả thật có việc.”

Lý Thanh rốt cuộc nghiêng mặt qua, nhìn về phía Hạ Hàm Chi, nói: “Chuyện gì?”

Hạ Hàm Chi nói: “Đại hội luận kiếm năm nay, chúng ta đổi chỗ khác được không?”

Lý Thanh nghi ngờ nói: “Đổi chỗ?”

Hạ Hàm Chi nói: “Đúng vậy. Ngươi nghĩ đi, nhiều năm rồi, đại hội luận kiếm đều tổ chức ở Mẫn Kiếm sơn trang, chả có chút mới mẻ nào, vô vị hết sức. Đại hội năm nay ta muốn đổi một nơi khác.”

Lý Thanh khẽ cau mày, nói: “Ngươi đã nói với lão trang chủ chưa?”

“Không sao.” Hạ Hàm Chi nói “Ông ấy sau khi truyền vị trí này cho ta thì không còn hỏi han gì đến chuyện của sơn trang rồi.”

Lý Thanh nói: “Vậy thì tùy ngươi đi.”

Hạ Hàm Chi dùng ngón tay chọt chọt sau lưng Lý Thanh, nói: “Ngươi thấy sao?”

Lý Thanh: “Ta đã nói là tùy ngươi rồi mà.”

Hạ Hàm Chi bất mãn nói: “Đã bảo là chuyện quan trọng rồi, ta nói này Kiếm Tôn đại nhân, ngươi tốt xấu gì cũng có một gương mặt đẹp, làm ơn xoay cái đầu sang nói chuyện với ta đi.”

Lý Thanh không chịu nổi thở dài, xoay người lại. Hạ Hàm Chi hài lòng gật gật đầu, nói: “Cho ta chút ý kiến đi.”

Lý Thanh: “Bảo một tên quần chúng chẳng liên quan như ta cho ý kiến làm chi?”

Hạ Hàm Chi lắc đầu nói: “Không không, năm nay ngươi phải đi cùng ta, ngươi phải tham gia.”

Hạ Hàm Chi vừa dứt lời, sắc mặt Lý Thanh rốt cuộc cũng hơi thay đổi, hắn trầm ngâm hồi lâu, sau đó khẽ nói: “Hạ Thu, hai năm nay, mỗi lần ngươi say rượu đều có mấy ý nghĩ kì lạ, ta cũng không truy cứu xem tâm bệnh của ngươi là gì, ngươi cũng đừng liên lụy đến ta.”

Hạ Hàm Chi khựng lại một chút, sau đó giơ tay đè lên ngực, vô cùng đau đớn nói: “Ôi trời, lời này của ngươi, quả thật là hệt như một thanh kiếm sắc đâm thẳng vào lòng, ôi thật đau.”

Lý Thanh: “….”

Hạ Hàm Chi tiếp tục nói: “Ngươi thích thanh tịnh, mỗi tháng ta cũng chỉ đến tìm ngươi mấy lần, không ngờ lại chọc giận ngươi, có lúc ta thật không biết giúp ngươi thức tỉnh là đúng hay sai nữa, aizz….”

Hạ Hàm Chi cằn nhằn dài dòng gần nửa ngày, Lý Thanh rốt cuộc không thể nhịn được nữa.

“Hạ Thu!”

“….” Lý Thanh cáu kỉnh, đá cát xung quanh đều rung động, Hạ Hàm Chi vội thu miệng lại, nói: “Bình tĩnh.”

Lý Thanh cau chặt mày, nói: “Ngươi dù gì cũng là người đứng đầu một sơn trang, nói chuyện sao cứ dài dòng liên miên, không chững chạc chút nào.”

Hạ Hàm Chi nói: “Nói dài dòng lòng vòng như thế cũng chưa chắc là nói dối đâu.”

Lý Thanh cười lạnh: “Ồ? Vậy chẳng lẽ ban nãy ngươi đang nói thật à?”

Hạ Hàm Chi thờ ơ nói: “Trong mấy câu vừa rồi, có một câu là sự thật.”

“Đủ rồi.” Lý Thanh không muốn nói nhảm nữa, quay lưng, muốn đuổi người: “Nếu đã nói xong, ngươi có thể đi.”

Hạ Hàm Chi đứng sau lưng hắn, nói: “Ngươi đồng ý?”

Lý Thanh khẽ nói: “Ừ.”

“Hơ, đồng ý dễ như vậy, thật khiến ta kinh ngạc đó.”

Lý Thanh thản nhiên nói: “Trước đây, đại hội luận kiếm đều tổ chức ở sơn trang, ta cũng không phải quá lo lắng, nhưng nếu lần này ngươi muốn tổ chức ở nơi khác, ta đi theo bảo vệ bên người ngươi cũng là chuyện phải làm.”

Hạ Hàm Chi thầm hiểu, cười nói: “Ta rất cảm động.”

Lý Thanh: “Cảm động thì đi nhanh đi.”

Hạ Hàm Chi xoay người bỏ đi, lúc đi đến cửa, y nghiêng đầu lại hỏi một câu…

“Ngươi không tò mò ta sẽ chọn nơi nào à?”

Lý Thanh vẫn ngồi trước vách núi, vững chãi như núi.

“Tất cả đều tùy ngươi đi.”

Hạ Hàm Chi nhìn bóng lưng Lý Thanh, nhìn một lúc lâu. Lý Thanh cũng biết Hạ Hàm Chi vẫn còn ở sau lưng, nhưng y lại không lên tiế