ất là không khí, võ lâm nhiều người như vậy, người muốn uống rượu cùng ngươi, e là xếp hàng dài đến bên ngoài cửa thành, cần gì phải chọn một kẻ không có gì thú vị như ta uống với ngươi.”
Hạ Hàm Chi rót đầy một chén lớn, ngẩng đầu, uống một hơi cạn sạch. Sắc mặt y hơi đỏ, trong mắt lộ vẻ ngà ngà say.
“Hừm, mấy tên đó cũng chỉ một gương mặt như thế, có gì thú vị chứ.”
Thái Âm cười nhạt, nói: “Ồ, chẳng lẽ ta thì có hai gương mặt.”
“Khác.” Vô tình, Hạ Hàm Chi đã uống hơn nửa bình rượu, y nhắm mắt lại rồi lại chậm rãi mở ra, khẽ nói: “Khác mà.”
Một cơn gió thổi qua, khiến đêm tối nồng đậm mùi rượu. Thái Âm khẽ nói: “Ngươi say rồi.”
“Buồn cười.” Hạ Hàm Chi cười lớn, nói: “Ta mà say? Ngươi có từng thấy ta chỉ uống một bình rượu mà đã say chưa?”
Thái Âm: “Trong lòng nặng nề, tất nhiên là dễ say.”
“….” Hạ Hàm Chi cúi đầu, uống thêm vài chén rượu. Gió đêm thổi bay mấy sợi tóc, lộ ra cái cổ sạch sẽ rắn rỏi của y.
“Ngươi bây giờ lợi hại quá nhỉ.” Hạ Hàm Chi chậm rãi nâng người, sau đó lại tựa lên thân cây, mắt của y đã lộ rõ men say: “Thật rất lợi hại đó.”
Thái Âm không nói thêm gì nữa, hắn khẽ thở dài, chống bàn đá đứng lên, đi về phía Hạ Hàm Chi. Hạ Hàm Chi vẫn như không có xương, tựa lên thân cây. Thái Âm vươn tay, đỡ lấy cánh tay Hạ Hàm Chi, khẽ kéo Hạ Hàm Chi lên.
“Đã trễ rồi, ta đưa ngươi về nghỉ ngơi.”
Thái Âm cong eo, nhấc Hạ Hàm Chi lên lưng, đi về phía cửa.
Chưa bước được một bước, Hạ Hàm Chi ở trên lưng Thái Âm, đã bình thản mở miệng:
“Vì sao ngươi không hỏi?”
Thái Âm dừng chân, khẽ nói: “Hỏi cái gì?”
Hạ Hàm Chi: “Từ trước đến nay ngươi vẫn luôn muốn biết, vì sao đến tận bây giờ cũng không hỏi ta. Ngươi sợ ta lừa ngươi à.”
Thái Âm khẽ cười một tiếng: “Hạ Thu, ngươi say thật rồi.”
Hạ Hàm Chi: “Sống ở đây tốt chứ?”
Thái Âm: “Mẫn Kiếm sơn trang có địa vị rõ ràng trong võ lâm, sao ta lại sống không tốt chứ.”
Hạ Hàm Chi: “Vậy vì sao hai năm qua, ngươi không chịu bước ra khỏi cái khoảng sân này?”
Thái Âm vẫn đang vác Hạ Hàm Chi, đi từng bước từng bước xuống chân núi. Hắn vừa đi vừa suy nghĩ, chân lại vẫn bước vô cùng vững vàng.
“Ta không đi, là vì phải làm kiếm khí trấn thủ cho sơn trang, ngươi đừng nghĩ nhiều.”
“Trấn thủ kiếm khí?”
“Phải.” Thái Âm nói “Mẫn Kiếm sơn trang vốn có Liệt Dương tu luyện trăm năm, nay đổi lại là khí âm, phong thủy khó mà thích ứng ngay. Nếu ta không trấn thủ, sẽ có loạn.”
Hạ Hàm Chi: “Cần hai năm lâu vậy à?”
“….” Thái Âm yên lặng một lúc, chậm rãi nói “Ta vốn cũng chẳng có chuyện gì để làm.”
Đi đến dưới chân núi, Hạ Hàm Chi bảo Thái Âm để y xuống.
“Đứng còn đứng không vững, ta thả ngươi xuống thì ngươi về thế nào hả?”
Hạ Hàm Chi nhíu ngươi: “Ta tự có cách.”
Thái Âm cười khẽ, nói: “Yên tâm, ta sẽ rất cẩn thận, không ai thấy Hạ trang chủ say đến không biết đường về đâu.”
“…” Hạ Hàm Chi bị sặc đến đầu óc hoang mang, hồi lâu sau mới nghẹn ra một câu: “Ngươi như trước đây có vẻ tốt hơn.”
Khi y nói ra mấy lời này, Thái Âm khẽ dừng chân, Hạ Hàm Chi vốn đã say đến trời đất quay cuồng, nhưng y vẫn rõ ràng cảm nhận được Thái Âm dừng lại.
“Lý Thanh.” Không biết vì sao, Hạ Hàm Chi đột nhiên gọi cái tên này.
Thái Âm yên lặng một lúc, nói: “Đó là tên trước đây của ta ư?”
Hạ Hàm Chi: “Hình như ngươi chẳng kinh ngạc chút nào ấy.”
“Ừm.” Thái Âm chậm rãi đi về phía trước, nói: “Trước kia lúc ngươi say, cũng từng nhắc đến cái tên này với ta.”
Lần này, cả hai người đều im lặng.
Hạ Hàm Chi nhắm hai mắt lại, để mình trầm mê trong men rượu.
Có khi việc gọi một cái tên, cũng có thể biểu đạt nhiều ý nghĩa, không chỉ là một cách xưng hô.
Gió thổi thật khẽ, thứ này, lẽ ra phải là một chuyện cũ nên được chôn giấu thật sâu.
Khi Hạ Hàm Chi chuẩn bị vào phòng ngủ nghỉ ngơi, Hạ Hàm Chi nhìn Lý Thanh, hỏi thêm câu cuối cùng.
“Hai năm trước, làm thế nào ngươi tìm được gian phòng này?”
Lý Thanh nói: “Ta cũng không biết, khi đó thần trí của ta không còn rõ ràng, mơ hồ cảm thấy mình nên đi gian phòng này.” Hắn dừng một chút, như đang nhớ lại cảm giác khi ấy “Có lẽ, ta muốn tìm cái gì đó.”
Hạ Hàm Chi: “Cuối cùng ngươi chẳng tìm được, cô đơn cầm miếng vải bịt mắt này ra về.”
Lý Thanh: “Phải.”
Hạ Hàm Chi cười nhạo, nói: “Hai năm rồi, miếng vải đó vẫn không rời khỏi người ngươi, cho dù không bịt mắt, ngươi vẫn muốn mang theo trên người, vì sao chứ?”
Lý Thanh xoay người, ra đến cửa, thản nhiên nói: “Ta cũng không biết.”
Hạ Hàm Chi biết, hắn không nói dối.
“Ta đi trước, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Hạ Hàm Chi cũng không nói nữa, vung tay lên, nhắm mắt bắt đầu ngủ.
Lý Thanh ra đến cửa, khẽ nhún chân, thân hình cao lớn như một con ưng, biến mất trong nháy mắt.
Trở lại cái sân nhỏ cạnh vách núi, Lý Thanh lại đứng chỗ vách đá. Hắn có thể cảm nhận được ánh sáng của mặt trăng, cũng có thể cảm nhận được hơi thở của núi rừng. Gió thổi bay mấy sợi tóc của hắn, mất sợi tóc bị tấm vải kia buộc lấy cũng bay không ngừng.
Một lúc sau, Lý Thanh giơ tay, tháo miếng vải kia xuống, giữ trong tay.
Trong hai năm qua, hắn đã nhìn tấm vải này vô số lần. Hắn có thể cảm nhận được đường chỉ trên đó,