ong một cái sân cũ nát, một
nam nhân vận y phục màu trắng dung nhan tuấn mỹ lẳng lặng yên ngồi trên
ghế tử đàn, trên bàn đặt một chén trà nóng, hương trà vương vất trong
không khi.
Bạch y nam tử hai hàng lông mày nhíu chặt phảng phất như có vô vàn tâm sự, ánh mắt hướng ra bên ngoài nhìn đến xuất thần.
Một bóng người màu đen vô thanh vô tức bay xuống sau đó rất nhanh vào trong sân.
Hắc y nhân nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt bạch y nam tử.
Nhìn thấy hắc y nhân đột nhiên xuất hiện bạch y nam tử cũng không lấy gì làm ngạc nhiên, hắn chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn hắc y nhân, cao
giọng hỏi :
-‘‘Thế nào?’’
Hắc y nhân biết bạch y nam tử tâm trạng không tốt, thân thể không
khỏi run lên nhè nhẹ, hắn cúi đầu xuống không dám chống lại ánh mắt của
bạch y nam tử nói :
-‘‘Công tử, Sở Hoàng đã được Tử Dạ đưa về hoàng cung rồi! Thuộc hạ
nhận được tin tức địa điểm hai người gặp nhau là ở Diệp phủ, hơn nữa còn được Tử Dạ trực tiếp đi đón! Công tử. . . . .’’
Nói tới đây hắc y nhân hơi chần chờ một chút, lại nói :
-‘‘Công tử, thuộc hạ cảm thấy chúng ta giống như đã trúng bẫy của Tử Dạ. . . . . . . .’’
Trên mặt bạch y nam tử hơi run rẩy một chút, đôi mày kiếm càng thêm nhíu chăt, hắn ngắt lời hắc y nhân, trầm giọng nói :
-‘‘Bẫy? Đây là có chuyện gì?’’
Hắc y nhân cúi đầu xuống nói :
-‘‘Thuộc hạ phát hiện chuyện Sở hoàng trên đường đi bị cướp Tử Dạ
giống như đã nắm rõ trong lòng bàn tay, công tử không thấy có điểm kỳ
quái sao? Vì sao sau khi đoàn người Sở Hoàng bị chặn lại, Tử Dạ cũng
không phái người đi tìm kiếm mà lại trực tiếp dẫn theo một đội tinh binh đến Diệp phủ? Cho nên thuộc hạ hoài nghi đây căn bản là một cái bẫy mà
Tử Dạ đã bố trí sẵn!’’
//Bây giờ thì rõ rồi nhé, Tử Ảnh đúng là vẫn có lòng cướp ngôi vua,
chỉ là bị Dạ ca tương kế tựu kế một mũi tên bắn hai con chim thôi//
Nghe xong những lời này của hắc y nhân bạch y nam tử qua một hồi lâu
vẫn không có nửa điểm phản ứng, hắn chỉ lạnh lùng nhếch lên một nụ cười
lạnh, liếc mắt nhìn hắc y nhân nói :
-‘‘Sự tình chưa chắc là như thế! Hừ, mặc dù có thể như ngươi nói đây
có lẽ là một âm mưu nhưng đây không hẳn là cái bẫy hắn đặt ra, mà là có
người ở giúp hắn đó thôi!’’
Nói xong trong mắt bạch y nam tử xẹt qua một tia mất mát không dễ
nhận thấy, hắn lặng yên nhìn về phía bầu trời đen nhánh, hai tròng mắt
mơ hồ lộ ra một tia thống khổ.
Hắc y nhân không chú ý tới biểu tình của bạch y nam tử, hắn nghe xong lời này không hiểu nói :
-‘‘Ý của công tử là đám người ở trong rừng đem Sở Hoàng cứu đi, bọn họ không phải là người của Tử Dạ sao?’’
Bạch y nam tử vẫn thản nhìn nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, qua một lúc lâu mới nói :
-‘‘Nàng đi cứu Sở Hoàng chứng thật là vì Tử Dạ nhưng cũng là do nàng
tự nguyện, chỉ sợ trong đó còn một nguyên nhân nào khác! Nàng đúng là
vẫn không bỏ xuống được không phải sao?’’
Nói xong những lời cuối cùng thanh âm hắn ngày càng nhỏ, mơ hồ như tự nói với chính mình.
Hắc y nhân không biết những suy nghĩ trong lòng bạch y nam tử, cho
nên hắn đối với những câu nói này cảm thấy kỳ quái vạn phần, nhịn không
được hỏi :
-‘‘Công tử, người biết những người này?’’
Bạch y nam tử thu hồi ánh mắt, hắn liếc nhìn hắc y nhân một cái cũng
không có trả lời mà chậm rãi nâng chén trà bạch ngọc nhẹ nhàng vuốt
vuốt, hai tròng mắt dưới ánh nến tản mát ra quang mang khiến người ta
nhìn không thấu.
Hắc y nhân thấy bạch y nam tử không trả lời cũng không dám hỏi gì
nhiều, chỉ lặng yên đứng ở một bên, không biết vì sao hắn đột nhiên cảm
giác được trên người công tử bao phủ một tầng khí tức bi thương nhìn
không tới sờ không được.
Qua thật lâu sau bạch y nam tử mới trầm giọng nói :
-‘‘Nếu Sở Hoàng đã muốn rơi vào tay Tử Dạ, như vậy lợi dụng Sở Hoàng
áp chế Tử Dạ, con đường này cũng đã không thể thực hiện được, hừ xem ra Tử Dạ hắn muốn đấu với bản công tử đến cùng, ngay cả hôn lễ của hắn và
Hương Linh công chúa căn bản chính là một âm mưu, mục đích của hắn làm
như vậy chẳng qua vì muốn dẫn dụ Sở hoàng đến Tây Lương quốc thôi! Hắn
cùng với bản công tử ý tưởng giống nhau, khống chế Sở Hoàng lợi dụng
binh lực Sở quốc! Chính là hắn cũng quá xem thường bản công tử rồi, cho
dù hắn có khống chế được Sở Hoàng thì có thể làm được gì? Nếu bản công
tử đem tin tức Sở Hoàng bị nhốt ở Tây Lương quốc truyền đến hoàng cung
Sở quốc, không biết thái tử Sở quốc sẽ như thế nào? Ha ha!’’
Nói xong bạch y nam tử cất tiếng cười to.
//Ta nói quá nham hiểm//
Tiếng cười âm lãnh của bạch y nam tử làm hắc y nhân run nhè nhẹ. Hắn cúi thấp đầu không dám nói lời nào.
Qua một hồi lâu bạch y nam tử mới ngưng tiếng cười, hắn quay đầu hướng hắc y nhân phân phó :
‘‘Ngươi sáng mai liền dẫn theo vài người đến Sở quốc đem tin tức này
tiết lộ cho Sở quốc thái tử biết, giao cho hắn một phong thơ. Mặt khác
đem mật hàm này đưa đến tận tay đám phản quân đóng trong thành! Rõ
chưa?’’
Nói xong bạch y nam từ lấy từ trong ngực áo ra hai phong thư tùy tay giao cho hắc y nhân.
Hắc y nhân biểu tình cung kính tiếp nhận mật hàm cẩn thận bỏ vào
trong ngực, sau đó giống như l