u tươi tràn ra nàng nhưng lại có vô cùng khoái ý, nàng đã chết tất cả cũng coi như đã xong! Nàng ta mơ tưởng đoạt đi bất cứ cái gì ha
ha!
Nàng thấy sự kinh hoảng trong mắt hắn, hắn đang sợ hãi người đàn bà
kia chết đi sao? Nàng tự tay giết chết Diệp Lạc, đó cũng chính là lời
tuyên chiến của nàng, là đòn phủ đầu cho sự phản bội của hắn, nếu hắn
yêu nàng ta hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ chiếm được!
Ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống khiến thân ảnh nàng kéo dài, biểu tình nàng dại ra lảo đảo từng bước, một cơn gió thổi qua làm mái tóc vốn đã
hỗn độn càng thêm bay tán loạn, nước mắt chảy dài trên gương mặt tái
nhợt vô thần, tất cả là một nỗi hối hận cùng không cam lòng.
Nàng vô thức đi đến bên hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng nàng đột nhiên
nhớ đến đây là nơi mà nàng lần đầu tiên nhìn thấy hắn, hôm đó bầu trời
cũng trong xanh như thế này, từng cơn gió nhẹ thổi qua một thân áo bào
của hắn, nàng vẫn nhớ rõ như in nụ cười của hắn khi bước về phía nàng.
Trong khoảnh khắc cả người hắn cơ hồ cùng đóa sen màu hồng nhạt dung
hòa vào một chỗ, nàng mỉm cười nhìn hắn chợt phát hiện trong mắt hắn có
một chút kinh diễm.
Nàng chợt phát hiện nguyên lai mình đã yêu hắn ngay lần đầu tiên ấy,
tình yêu của nàng đã vì thân phận của hắn mà biến hóa, quyền lực quả
thật là một liều thuốc độc!
Quyền lực làm nàng tự tay giết chết tình yêu của mình, cừu hận cùng
ghen tị đem nàng đẩy đi thật xa, giờ phút này nàng bỗng nhiên phát giác
chính mình thật là ngu ngốc, chỉ vì những thứ hư vô mộng ảo mà tự tay
chôn vùi tình yêu của mình cũng đẩy người mình yêu nhất vào vòng tay kẻ khác.
Nếu, nếu có thể quay lại, nàng sẽ không oán hận bất luận kẻ nào cũng không vọng tưởng những thứ mãi mãi không có được, nàng sẽ chỉ yêu hắn
chỉ thương hắn! Nhưng là hiện tại hết thảy đều đã quá muộn rồi.
Hắn đã yêu người khác, hắn không hề yêu nàng, có lẽ hắn cho tới bây
giờ vốn không có yêu nàng, chính khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Lạc trong
lòng hắn đã không còn có nàng nữa rồi!
Cõi lòng đau đớn làm sắc mặt tái nhợt của Diệp Linh càng trở nên hơn
trắng bệch, hai mắt nàng vô thần nhìn ngọn gió lay động trên mặt hồ, lệ
vẫn vô thức chảy xuống.
Trong đầu nàng như vẫn truyền đến giọng nói ôn hòa của hắn: Linh Nhi
ngươi cùng trẫm đã không thể quay về như trước được nữa rồi, ngươi cần
gì phải chấp nhất như vậy? Ngươi hẳn là đã sớm biết người trẫm yêu không phải người mà là Lạc nhi, trừ bỏ nàng trẫm sẽ không thể yêu thêm một ai khác!
Nàng sớm đã biết, không phải sao? Trừ bỏ nàng ta hắn sẽ không yêu bất luận kẻ nào, hắn sẽ không yêu nàng, nàng có muốn quay về như trước cũng không được!
Hắn quá tàn nhẫn, thật sự quá tàn nhẫn, hắn vì sao ngay cả hi vọng
cuối cùng cũng không cho nàng? Quản chi là lừa gạt, chỉ cần hắn nói hắn
từng yêu nàng, trong lòng của nàng cũng sẽ không giống hiện tại thống
khổ như vậy, hắn tại sao lại phải tàn nhẫn như thế? Hắn tại sao đột
nhiên xuất hiện thức tỉnh tâm trí nàng? Nếu hắn không thương nàng như
vậy nàng nguyện ý vĩnh viễn phát điên, như vậy ít nhất nàng không nhớ
hết thảy những thống khổ trong quá khữ, nàng có thể lừa dối bản thân
minh, sống trong một thế giới vọng tưởng.
Thế nhưng hắn xuất hiện làm xáo trộn hết thảy những ảo tưởng của
nàng, tâm trí nàng nháy mắt thanh tỉnh, nàng nhớ lại tất cả bảo gồm
những kỷ niệm ngọt ngào cũng như thống khổ đã từng trải qua, nàng không
thể thừa nhận chính mình thất bại, nàng không thể chấp nhận kết quả như
vậy.
Thần trí của nàng quả thực đã thanh tỉnh, thanh tỉnh đến mức nàng cảm thấy tim mình như đang đổ máu, thanh tỉnh đến nỗi một sự kiện đều xuất
hiện rõ ràng trong đầu nàng.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên để khuôn mặt mình đắm chìm trong ánh mặt
trời ấm áp, cảm thụ cảm giác yên bình, nàng nhắm hai mắt lại, nàng thậm
chí có thể cảm giác được ánh mặt trời có thể xuyên thấu qua cơ thể, khóe miệng lộ ra một nụ cười trước nay chưa từng có.
Diệp Linh một thân y phục đỏ chót đứng lặng yên trong gió, vườn hoa
không một bóng người, ánh sáng chiếu lên người nàng giống như nhiễm đầy
máu tươi.
Trong lúc hoảng hốt nàng giống như nhìn thấy hắn y phục tung bay mỉm cười hướng nàng chậm rãi đi tới, trong mắt chứa đầy ôn nhu.
Nhìn thấy nụ cười của hắn lòng nàng tràn đầy vui mừng muốn ngay lập tức chạy đến bên hắn.
Trên mặt nàng nở một nụ cười hạnh phúc, thân thể nàng trong không
trung như một bức tranh diễm lệ nhẹ nhàng tung xuống, chỉ nghe ùm một
tiếng mặt hồ biến động, màu đỏ dần dần nhập vào một với dòng nước xanh
rất nhanh liền mất đi bóng dáng.
Nước trong hồ khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có, gió thổi nhẹ làm nụ hoa khẽ lay động.
//Dù Diệp Linh có đáng ghét đến cỡ nào cũng không bì được với Hương
Linh, hơn nữa những gì Diệp Linh phải trả giá cũng đủ rồi, không phải
sao? Chỉ cần để Diệp Linh sống ở Diệp phủ, thời gian nguôi ngoai thì bắt đầu làm lại từ đầu. Đằng này vừa nhận ra lỗi lầm của mình, ân hận về
hết thảy lại để Diệp Linh chết như thế, cũng mẹ kế quá rồi//
Ám toán
Edit : Muỗi Vove
Màn đêm buông xuống.
Ở một nơi hẻo lánh trong kinh thành, tr