hư vậy? Thậm chí, trên người tuy chỉ một kiện y phục đơn giản, cũng không giấu nổi khí chất cao quý sang trọng, cư nhiên ngay cả một công
chúa chân chính như nàng cũng cảm thấy thua kém! Nghĩ tới đây, Hương
Linh công chúa đối với Diệp Lạc thêm vài phần căm ghét đố kị.
Bất quá tuy nàng đầy một bụng căm ghét, nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười dịu dàng nói:
-”Chánh phi nương nương khách khí!”
Nói xong Hương Linh công chúa như vô y nhìn Diệp Lạc liếc mắt một cái, lại nói:
-”Hiện tại, chánh phi nương nương là người đứng đầu hậu cung Tây
Lương quốc, bổn cung đến bái kiến chánh phi nương nương cũng là điều nên làm! Có lẽ, không bao lâu nữa, bổn cung sẽ cùng chánh phi nương nương
trở thành tỷ muội không biết chừng!”
Tỷ muội? Trong lòng Diệp Lạc thoáng trầm xuống, nhưng là nàng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, nói:
-”Công chúa đừng chê cười, công chúa thân là kim chi ngọc diệp, như thế nào có thể trở thành tỷ muội với bổn cung?”
Hương Linh công chúa nhìn thoáng qua biểu tình bình tĩnh của Diệp Lạc, cười nói:
-”Chánh phi nương nương là không rõ ý tứ của bổn cung hay cố tình
không hiểu? Dạ ca là hoàng thượng, tuy rằng Dạ ca cho đến bây giờ trong
hậu cung chỉ có môt người là chánh phi nương nương, thế nhưng, Dạ ca
thân là vua của một nước, về sau cũng sẽ có cả tam cung lục viện. Hơn
nữa, bổn cung lần trước từng nghe nói, Tây Lương quốc thời gian trước đã bắt đầu tuyển tú, chỉ là bởi vì sau nổi lên chiến loạn, cho nên mới
dừng lại, hiện tại chiến loạn đã dần được bình ổn, như vậy việc chọn tú
hiển nhiên nên tiếp tục rồi?”
Nói tới đây, Hương Linh công chúa dừng một chút, lại cười nói:
-”Việc tuyển tú, không phải là chuyện mà chánh phi nương nương nên
trông coi sao? Chánh phi nương nương như thế nào có thể không biết tình
hình?”
Lời của Hương Linh công chúa, giống như một đạo sấm sét, nặng nề đánh vào trong lòng Diệp Lạc, nàng chỉ biết là nàng thương hắn, vì hài tử,
nàng theo hắn hồi cung, nhưng là, nàng lại quên mất hắn là vua của một
nước.
Tuyển tú? Nguyên lai, thân là phi tần trong cung, thật là một chuyện
đáng buồn, mẫu thân tuy rằng đáng thương, nhìn trượng phu của mình thú
người khác, trong lòng chua xót, chỉ có thể trốn tránh, mà nàng, nếu trở thành hoàng hậu của hắn, lại phải đích thân chọn tú cho người mình yêu, đem nữ nhân khác đẩy vào trong lòng người đàn ông của mình!
Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Lạc đau đớn càng mãnh liệt, mẫu thân
bởi vì quá yêu phụ thân, cả đời đều vì tình mà khổ sở, người là một nữ
nhân kiêu ngạo như vậy, cuối cùng cô đơn thê lương mà chết, thời điểm
trước khi ra đi, đối với phụ thân vẫn nhớ mãi không quên!
Chuyện này đối với nàng là một đả kích rất lớn, trước khi mẫu thân
qua đời, nàng đã lập lời thề sẽ không sống như mẫu thân, thế nhưng, hiện tại nàng so với mẫu thân càng thê thảm hơn, phụ thân tuy là kẻ bạc
tình, nhưng cả đời cũng chỉ cưới ba nữ nhân, mà nàng, lại hồ đồ đi yêu
một chân chính hoàng đế!
Diệp Lạc chìm đắm trong suy nghĩ, đã muốn quên trả lời Hương Linh
công chúa, nàng cũng không có để ý, trong mắt Hương Linh công chúa chợt
lóe lên một tia không có hảo ý.
Hương Linh công chúa thấy Diệp Lạc không nói lời nào, hơn nữa sắc mặt có điểm tái nhợt, khóe miệng không khỏi gợi lên một nụ cười đắc ý, nhẹ
nhàng lấy tay gõ bàn trà, khiến cho Diệp Lạc chú ý, cười nói:
-”Chánh phi nương nương giống như không quá cao hứng, chẳng lẽ chánh phi là vì việc tuyển tú mà thương tâm sao?”
Diệp Lạc phục hồi tinh thần, biểu tình trên mặt sớm đã trở nên bình
tĩnh, nàng liếc mắt nhìn Hương Linh công chúa, cũng không trả lời câu
hỏi của nàng ta, mà chỉ thản nhiên nói:
-”Hương Linh công chúa, nếu có lời gì cứ việc nói thẳng! Nếu công
chúa muốn hỏi bổn cung việc chọn tú, xin thứ cho bổn cung không thể trả
lời! Bởi vì bổn cung hôm nay mới hồi cung, có nhiều chuyện thực sự không biết!”
Nhìn biểu tình bình tĩnh của Diệp Lạc, Hương Linh công chúa hơi nhíu mày, bất quá nàng nháy mắt cười tươi như hoa:
-”Chánh phi nương nương, người là đang trốn tránh sao?”
Nói tới đây, Hương Linh công chúa cố ý thờ dài một hơi, xa xôi nói:
-”Chánh phi nương nương, bổn cung khuyên ngươi vẫn nên thông suốt một chút, đế vương xưa nay luôn là kẻ bạc tình, huống chi, Dạ ca lại là một nam nhân xuất sắc như thế, nếu như chánh phi nương nương không muốn
chịu nhiều thương tâm, vẫn là nên buông tay, chấp nhận hết thảy đi
thôi!”
Lời của Hương Linh công chúa, giống như lưỡi đao sắc bén, xuyên thẳng đến tim Diệp Lạc, nàng chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn không chịu được, thân thể run lên nhè nhẹ, cố nén kích động trong lòng, thản nhiên nói:
-”Đa tạ ý tốt của công chúa, sắc trời đã không còn sớm, công chúa vẫn nên hồi cung đi thôi, thứ lỗi cho bổn cung không thể phụng bồi!”
Nói xong, Diệp Lạc từ trên ghế đứng lên, bước chân có chút run run đi vào trong phòng ngủ.
Nhìn bóng lưng có phần chênh vênh của Diệp Lạc, Hương Linh công chúa
trên mặt nụ cười càng mở rộng, nàng đứng lên, đối Diệp Lạc lớn tiếng
nói:
-”Chánh phi nương nương trong lòng ghen tị như thế, làm sao có thể trở thành nhấ