ời gian.
Đợi sau khi Thanh nhi rời đi, Diệp Lạc mới chậm rãi từ trên ghế đứng
lên, đến bên cửa sổ, nhìn màn đêm bao trùm cảnh sắc bên ngoài.
Diệp Lạc lặng yên nhìn hết thảy, đột nhiên cảm thấy nơi này đối với
nàng quá xa lạ, hết thảy mọi thứ đều tốt nhất, nhưng là, đằng sau cung
điện lộng lẫy, luôn ẩn chứa những điều tàn khốc nhất.
Tâm của Diệp Lạc không ngừng chìm xuống, Di Hương cung, hắn đến Di
Hương cung, đó là tẩm cung của Hương Linh công chúa! Di Hương cung, khóe miệng Diệp Lạc nhếch lên một nụ cười trào phúng. Nếu đã cùng nữ nhân
khác dây dưa không rõ, vì sao còn ép nàng hồi cung? Chỉ vì hắn là vua
của một nước, chỉ bởi vì nàng sinh hài tử cho hắn sao?
Đúng vậy, nàng không phủ nhận, nàng là ghen tị, nàng ghen tị với
Hương Linh công chúa, bởi vì nàng ta là Sở quốc công chúa, bởi vì thân
phận của nàng ta xứng đôi với hắn!
Hương Linh công chúa xuất hiện, khiến nàng cảm thấy bản thân mình
thật quá thảm thương, nàng rõ ràng đã quên hết quá khứ liên quan đến
hắn, thế nhưng, nàng vẫn bởi vì một tình yêu không rõ đối với hắn mà
quyết định cùng hắn hồi cung!
Ở trong lòng của hắn, nàng rốt cuộc là cái gì? So với Di Hương cung,
Tư Lạc viện thật sự là một nơi đáng châm chọc! Vốn cho rằng trong lòng
hắn có nàng, nhưng là, hiện tại lại bất ngờ phát hiện, nàng nguyên lai
bất quá chỉ là một trong số những nữ nhân của hắn!
Ba, một thanh âm rất nhỏ, cắt đứt trầm tư của Diệp Lạc, chỉ thấy cách ngoài cửa sổ không xa, một đạo thân ảnh chợt lóe lên.
Diệp Lạc đôi mi thanh tú nhíu chặt, nàng quay đầu nhìn thoáng qua Vân Lạc Tử đang ngủ say, hơi trầm ngâm một chút, sau đó thân thể nhẹ nhàng
theo cửa sổ bay ra, hướng bóng đen như ẩn như hiện đuổi theo.
cái bóng đen thân pháp cực nhanh, giống như đối với hoàng cung đặc
biệt quen thuộc, chỉ thấy hắn lúc nhanh lúc chậm, thân ảnh trong bóng
đêm khi ẩn khi hiện, phảng phất cố ý trêu ngươi Diệp Lạc.
Diệp Lạc nhìn thân ảnh kia, cắn cắn môi, lại không khỏi bội phục
người kia khinh công cao cường, cơ hồ không ai bằng, nàng từ sau khi
sinh hạ Vân Lạc Tử, võ công từng ngày chậm rãi hồi phục, chỉ có điều
người kia khinh công so với nàng thậm chí còn hơn vài phần.
Bóng đen cố ý đứng bên hồ, làm Diệp Lạc nổi lên lòng hiếu thắng, nàng không hề do dự, hướng bóng đen rất nhanh đuổi theo.
Nàng không dám kinh động thị vệ trong cung, bởi vì, nàng cảm thấy
bóng đen không có ác ý, người kia đến, dường như muốn dụ nàng đến một
nơi, hắn hoàn toàn không có ác ý, mục đích của hắn là gì, nàng thật sự
muốn biết, cho nên, nàng cũng dốc hết toàn lực đuổi theo, không nhanh
không chậm, theo phía sau hắn.
Rốt cuộc, qua một hồi lâu, người kia dừng lại ở trên một cây đại thụ, hắn quay đầu lại, đối với Diệp Lạc mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng noãn. Dưới ánh đèn mơ hồ, càng thêm lấp lánh.
Edit: Muỗi Vove
Diệp Lạc dừng lại ở một khoảng cách không xa, đợi sau khi nhìn rõ dung mạo người này, nàng không khỏi bất ngờ, khẽ thốt:
-”Là ngươi?”
Chỉ thấy người nọ bộ mặt thanh tú, khóe miệng mang theo ý cười, chính là người thời điểm Diệp Lạc và Thanh nhi lên kinh, vô tình gặp – Vô
Ảnh, bây giờ hắn không phải một thân áo trắng phiêu dật, mà khoác trên
người một bộ hắc y.
Thấy Vô Ảnh, trong mắt Diệp Lạc hiện lên một tia nghi hoặc, bất quá,
tia nghi hoặc rất nhanh bị sự cảnh giác đang dâng lên trong lòng thay
thế, nơi này là hoàng cung, Vô Ảnh tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này?
Diệp Lạc nhìn Vô Ảnh, không khỏi nghĩ tới việc ở sau Tư Lạc viện gặp
Ứng Vương gia Tử Ảnh, trong lòng càng đối với Vô Ảnh thêm vài phần đề
phòng, thế nhưng, nàng căn bản không biết, Vô Ảnh chính là Tử Ảnh, Tử
Ảnh cũng chính là Vô Ảnh.
Tử Ảnh nhìn chăm chú Diệp Lạc, sâu trong con ngươi đen hiện lên một
tia ôn nhu không dễ nhận thấy, nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên môi, ý bảo
Diệp Lạc không cần lên tiếng, sau đó đè thấp thanh âm nói:
-”Diệp Lạc cô nương, thật khéo, lại gặp được cô nương!”
Diệp Lạc khẽ tựa vào trên thân cây, liếc nhìn Tử Ảnh, thản nhiên nói:
-”Vô Ảnh công tử không phải cố ý đưa Diệp Lạc tới đây sao? Đây đúng thật rất khéo?”
Tử Ảnh mỉm cười, đôi mắt ôn nhu nhìn Diệp Lạc, nói:
-”Diệp Lạc cô nương quả nhiên thông minh, không sai, chứng thật là
tại hạ cố ý đem Diệp Lạc cô nương dẫn tới nơi này! Mong rằng cô nương
không trách tại hạ?”
Diệp Lạc mặt không đổi sắc, thản nhiên nhìn Tử Ảnh, vô cảm nói:
-”Không biết Vô Ảnh công tử đem Diệp Lạc dẫn tới nơi này là vì cái
gì? Vô Ảnh có thể ra vào hoàng cung như chốn không người, như vậy không
thể là một phàm nhân, đối với thân phận Diệp Lạc, có phải hay không từ
lâu đã biết?”
Tử Ảnh bắt gặp Diệp Lạc thần sắc lãnh đạm, tuy rằng sớm đã dự đoán
được, nhưng trong lòng mơ hồ vẫn cảm thấy đau đớn, bất quá, hắn rất
nhanh khôi phục thái độ, cười nói:
-”Diệp Lạc cô nương có thể ở tại Ly cung, chắc là phi tử mà hoàng
thượng rất sủng ái! Bất quá, làm tại hạ cảm thấy tò mò là, lấy thông
minh tài trí như Diệp Lạc cô nương, vì sao cam tâm bị nhốt trong cung?”
Lời nói của Tử Ảnh, khiến vẻ mặt Diệp Lạc thêm buồn bã, trong lòng
dâng lên một