ủa anh.
- Em là của anh... – Cô ấy như càng cuồng nhiệt ôm lấy tôi hơn trước - ...mãi mãi cũng chỉ thuộc về mình anh...
Lời hứa hẹn trong nháy mắt đã lấn át mọi cảm xúc. Tôi muốn đem tất cả
những gì mình có để yêu em. Yêu đến khi không còn chút hơi thở nào để
yêu thêm được nữa.
- Yên Nhi, em hãy nghe anh...Việc tối qua chỉ vì anh nhất thời không khống chế được...
- Anh đi đi, em không muốn nhìn thấy anh.
- Chuyện anh làm, nhất định sẽ nhận lỗi. Em cứ mở cửa cho anh giải thích cùng Tuyên một lát.
- Không cần kể với ảnh chuyện xấu hổ đó....Em xin anh...làm ơn hãy rời khỏi đây đi...
- Có phải em sợ Tuyên sẽ không cho mình đến gặp Yên Vũ? Yên
Nhi, em đừng sợ. Anh hứa sẽ ở trước mặt Thần Tuyên nhận hết mọi trách
nhiệm.
- Ai cần anh nhận trách nhiệm?...Bây giờ em chỉ muốn được yên tĩnh...Xin anh, đừng xuất hiện trước mặt em nữa...
Đoạn đối thoại hôm nào cứ như cơn ác mộng, liên tục tái diễn trong đầu
tôi. Thái độ khiếp sợ của em đối với Young Min, sự xa cách mỗi khi mình
tìm cách tiếp cận, những giọt nước mắt đau khổ... Tất cả đều đưa đến
cùng một kết luận : trong câu chuyện của anh Chín đã có điểm nào đó
không đúng sự thật.
Thật ra anh đã làm gì cô ấy? Ngoài miệng luôn bảo sẽ yêu thương Yên Nhi
mà có thể dùng vũ lực để cưỡng đoạt cô ấy sao? Sau đó còn hèn nhát đến
độ không dám thừa nhận? Anh lo tôi sẽ điên cuồng tìm cách cấm cản hay
loạn trí mà đem cả giang sơn nước Hàn ra phá sập?
- Yên Nhi. – Tôi thử vuốt ve gương mặt nửa mê nửa tỉnh của em – Chúng ta nói chuyện một chút.
- Chuyện gì vậy anh? – Yên Nhi mơ màng, cố nhích lại gần tôi thêm nữa – Em mệt quá.
- Chỉ một câu...một câu duy nhất thôi... – Tôi nén lòng, hôn vào trán em như một sự khích lệ - ..Em trả lời xong thì muốn ngủ bao nhiêu cũng
được.
- Câu gì?...Anh hỏi đi!
- Hôm chúng ta cùng đến Vườn Linh Hồn...em...có thấy điều gì khác lạ?
- Điều gì khác lạ là điều gì? – Cô bé khẽ làu bàu, hai tay tự động ôm lấy tôi như hờn dỗi – Anh nói chuyện khó hiểu...
- Tức là trong người có cảm giác gì đặc biệt...Chẳng hạn như chóng mặt, choáng váng hoặc...
- Người ta lúc đó chỉ cồn cào một chút...
- Cồn cào? – Hốt hoảng dùng hai tay ôm lấy gương mặt đang phụng phịu của em, tôi run run hỏi lại – Em nói trong bụng không được tốt?
- Nhưng chỉ một chút. – Yên Nhi hồn nhiên lắc đầu – Về đến nhà liền hết.
Tảng đá nặng như muốn nhấn chìm tôi xuống đại dương tuyệt vọng. Vẻ mặt
thất thần của em khi ấy lại còn được mình suy diễn thành niềm xúc động
vì nhìn thấy hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Chẳng những vậy còn tùy
tiện phán bừa chuyện cảm giác mang thai gì đó. Khiến cô bé hoàn toàn yên tâm rằng mình vẫn chưa…bị gì cả.
Sử Thần Tuyên, đến bao giờ thì sự ngu ngốc của mày mới thôi gây ra họa?
- Tuyên, em lạnh. – Cô bé tìm cách co người, rút vào ngực tôi thật sát – Anh có thể đừng buông tay được không?
- Anh sẽ không buông tay. – Lồng ngực tôi co rút lại – Không bao giờ anh buông tay khỏi em nữa.
Chỉ cần nghĩ đến việc mấy ngày qua mình bỏ mặc em trong cảm giác sợ hãi, ngang nhiên để anh Chín bước qua cửa nhà là trái tim tôi lại ứa máu.
Tại sao bản thân lại có thể ngờ nghệch đến nỗi đi tin vào lý do nhảm nhí do Young Min bịa đặt?
Khiếp sợ vì thấy anh hung hăng đánh người ư? Thật nực cười...
Tất cả chỉ là một sự phản bội. Một sự phản bội từ người anh đáng kính.
Còn Yên Nhi, cô ấy nào có lỗi? Không, em không bao giờ có
thể là người có lỗi. Em chính là nạn nhân của sự ngu ngốc và cả tin nơi
tôi. Tôi không có tư cách để trách em mà chỉ có thể tự trừng phạt mình.
- Em thích cảm giác này. – Cô bé khẽ thì thầm khi hai mắt đã gần như khép chặt – Thích cảm giác được an toàn trong tay anh.
- Yên Nhi, em hãy nghe thật kỹ... – Tôi cố tình hôn lên gương mặt đang
ngái ngủ - Kể từ giây phút này...Anh sẽ yêu thương tất cả mọi thứ thuộc
về em...
- Cái gì mà tất cả mọi thứ? – Giọng nói mơ màng mỗi lúc một trở nên thật nhỏ.
- Từ cơ thể đến tinh thần... – Tôi tê tái tìm cách giải thích thật đơn giản - ... tất cả mọi thứ...tất cả mọi thứ... Lần thứ hai tôi tỉnh dậy, vẫn thấy Hồng Phương đang ngồi ở đó. Vẻ mặt hình như rất sốt sắng. Nhận ra là tôi đã tỉnh, anh vội vàng rót ngay một ly nước. Nhưng tôi lắc đầu, không muốn nhận. Đầu óc lúc này đã gần như trống rỗng.
Tôi là ai? Mục đích tồn tại của tôi là gì? Tôi có còn là chính tôi hay chỉ như một dạng vật chất nào đó? Thật kỳ lạ vì có lúc tôi thấy mình đã chết rồi mà đôi khi vẫn tiếp tục trơ trơ ra đó. Hình như đang hít thở nhưng lại cũng hình như đang…tắt lịm. Tôi cần ai và ai có cần tôi? Tại sao phải tiếp tục sống? Tại sao người ta không để yên cho tôi chết?
- Chú Tuần hiện đang rất cần có người chăm sóc.
- Ông bị gì? – Tôi miễn cưỡng mở mắt lần nữa.
- Nhồi máu cơ tim. – Phương bình tĩnh thông báo – Nhập viện cùng lúc với em. Nhưng tới giờ vẫn chưa tỉnh.
Không nên để mình có bất cứ mối liên hệ gì với thế giới này. Không được vì ai mà phải bận tâm hoặc lưu luyến thêm nữa. Sống thêm ngày nào là tự đày ải bản thân thêm ngày đó. Tôi cần phải chết nhanh nhanh, biết đâu còn có thể gặp anh dưới Trung g