Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321872

Bình chọn: 7.00/10/187 lượt.

biết có phải nàng đã bỏ vào trong đó hàng chục viên sỏi mà họ đã nhặt để xếp thành hình chiếc thuyền buồm hay ko… Hắn cười 1 mình với suy nghĩ ấy.

“Cười gì vậy?” – Nàng nghiêng đầu thắc mắc.

“À..ko… Hảo cho cái gì vào đây mà nặng quá?” – Hắn chỉ vào cái túi đang xách. Nàng che miệng cười thẹn thùng. – “Chiếc thuyền sỏi ấy mà…”

Thật khó mà tin rằng nàng lại mang nó về thật. Hắn thấy nao lòng kỳ lạ. Trao cái túi cho tên con trai đi cùng nàng, hắn gật đầu chào xã giao.

“Đây là anh Tuấn, anh chú bác với Hảo. Còn đây là Hoàng, bạn em.” – Nàng giới thiệu.

“Anh chú bác?”

“Thế tửơng tôi là bạn trai của Hảo àh??”

Hắn thấy hơi ngượng và gãi đầu… Nàng cười to – “Ko dám, ảnh có vợ chưa cưới rồi!” rồi quay sang hắn “Hảo đi nhé.”

“Ừh.”- Hắn đáp, ngó mông lung.

………

“Lại 1 con nai vàng ngơ ngác?” – Hắn giật thót khi nghe tiếng nói vang lên lanh lảnh bên cạnh.

Ngọc nháy đôi mắt đen láy với hàng mi cong vút nhìn hắn nửa quyến rũ nửa lả lơi. Hắn thiếu chút nữa đã há hốc mồm vì kinh ngạc. Bầu trời bắt đầu đổ nắng gắt gỏng với những làn gió oi bức. Giữ lại trạng thái ổn định, hắn cười nửa miệng. – “Ồ… tiểu thư xuất hiện như Hồ li tinh hén?”

Ngọc véo hắn và ngúyt dài – “Hay nhỉ?? Móc tôi à??” – rồi kéo tay hắn vòng qua tay cô ta, kéo đi thản nhiên như 1 cặp tình nhân. Hắn ko lạ với hành động này của Ngọc, bởi đã quá quen. Nhưng có chút lựng khựng, chân hắn dừng lại và cố rút tay ra. Hắn vốn nghĩ đã chấm dứt day dưa với cô tiểu thư đỏng đảnh này.

“Sao vậy?” – Cô quay lại nhìn – “Làm eo à? Tôi đã đón xe lửa lên đây 1 mình để tìm Hoàng. Tôi ko bận lòng chuyện cô bạn ấy… vì biết Hoàng cũng chỉ đùa cho vui chứ gì…”

“Không.” – Hắn giật hẳn tay ra, vuốt tóc ngược ra sau và bước lên trước – “Cô ấy khác.”

“Cái gì?” – Ngọc cười m** – “Yêu rồi à? Yêu như yêu em Linh? Hay như yêu tôi đây?? …”

Hắn chỉ liếc Ngọc bằng nửa con mắt, rồi quay lưng đi thẳng ko nói thêm lời nào. Được dăm bước, hắn nghe tiếng Ngọc la to phía sau – “Tôi ghét Hoàng!! Tôi vì Hoàng mới lên tận đây…”

Và sau đó là tiếng khóc bật lên. Hắn giật mình ko tin nổi, phải quay lại, và thấy cô nàng đang ngồi xuống ôm mặt rấm rứt. “Chuyện quái gì đây?” – Hắn rủa thầm và buộc lòng bước lùi để dỗ cô gái.

“Thôi nào. Đứng lên và nín đi.”- Hắn xuống giọng – “Tôi có làm gì Ngọc đâu mà lại thế hả?”

“Hoàng..nghĩ Ngọc.. đùa.. à?” – Ngọc nất từng lời – “Ngọc…hic hic..ức lắm… ghen lắm… có lẽ…Ngọc yêu Hoàng thật… hơn Ngọc nghĩ…”

Yêu?

Tình yêu à?

Cô gái này, cô tiểu thư kiêu kỳ đang thú nhận tình yêu dành cho hắn?

Có nên tin?

Nếu thế, thì đã sao?

Hắn chỉ có 1 con tim…và nó, đã thuộc về nàng từ hôm qua rồi.

“Xin lỗi…Ngọc đứng dậy đi.” – Hắn vỗ về và nâng cô dậy. “Chúng ta đi ăn cái gì đó, ok?!” Nha Trang có nhiều quán café hộp kiểu cách chẳng kém Sài Gòn là mấy. Hắn đưa Ngọc tới 1 trong số đó, và gọi 2 ly trà sữa. Ngọc chớp đôi mắt còn ngấn lệ nhìn hắn – “Sao ko hỏi ý Ngọc?”

Hắn chỉ cười, quay mặt ra ngòai cửa sổ, nhìn những người dân Nha Trang đi bộ buổi sáng trở về, cả những khách du lịch đi tắm biển sớm. Có lẽ giờ nàng đã ở trên xe…

“Hoàng có vẻ lạ quá.” – Ngọc buông 1 câu bình phẩm kèm cái thở dài. Trông cô nàng chẳng còn vẻ nào của 1 tiểu thư kiêu kì ngày nào nữa. Hắn vuốt mặt và hỏi – “Lạ chỗ nào?”

“Có lẽ… trong ánh mắt Hoàng, Ngọc nhìn thấy…tình yêu.”

Hắn im lặng, khoanh tay và lại quay ra đường, né tránh 1 sự thực sắp bị lột trần. Bây giờ, hễ ai nhắc tới tình yêu là hắn cứ đau nhói, nhưng lại là 1 nỗi đau rất đỗi ngọt ngào.

…..

Họ ngồi đó thêm khoảng 30 phút thì hắn gọi tính tiền. Vừa đứng dậy, hắn choáng váng đến ko thể trụ nổi, khụy xuống bàn. Ngọc hoảng hồn chồm sang… Hắn ngất đi.

Tỉnh lại, hắn thấy mình nằm trong bệnh viện, một mùi ê te xộc lên nồng nặc. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, hắn đã nghe tiếng Ngọc.

“Hoàng làm sao lại ra như vầy hả”

“Chuyện gì thế? sao Ngọc lại khóc? Sao tôi ở đây?”

Cô bạn ko nói thêm gì, chỉ tiếp tục gục mặt xuống giường tấm tức… Đầu hắn vẫn còn xoay… Hắn cố bước xuống giường, nhưng vị bác sĩ đã kịp xuất hiện để ngăn lại.

“Cậu hãy nghỉ ngơi đi. Tôi có thể gặp người nhà của cậu ko?” – Bác sĩ ôn tồn hỏi nhẹ. Ngọc ngẩng lên, kéo tay ông bác sĩ ra ngoài, thì thầm – “Bác sĩ khoan hãy nói…”

Hắn linh cảm có cái gì đó ko tốt đang xảy ra.

Hắn điện cho anh Cường.

Mười lăm phút sau, anh Cường tới. Hắn bảo anh Cường cứ nhận là anh trai, và yêu cầu anh đi tìm bác sĩ. Mặc dù còn ngỡ ngàng về mọi chuyện, song, anh ấy cũng nghe theo hắn.

Có lẽ con người ta thường ko tin vào định mệnh cho đến 1 ngày mà họ phải đối mặt với trò chơi của số phận. Với cá tính của Hoàng, cả anh Cường lẫn Ngọc đều biết ko thể giấu hắn.

Cậu có máu bầm trong não. Có lẽ do bị chấn thương lúc nào đó, ko để ý kiểm tra kỹ, để lâu làm tụ máu… Bác sĩ nói, nếu tiếp tục có thể máu bầm sẽ loang ra làm tổn thương trí nhớ…Và sẽ làm cậu đột ngột ngất bất kể lúc nào.

Hắn có chết ko?

Tạm thời ko ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng về lâu dài thì rất khó nói.

Tổn thương trí nhớ có nghĩa là…?

Mất đi dần những ký ức.

Mất trí nhớ?

Cũng có thể là như vậy.

Làm sao chữa


Pair of Vintage Old School Fru