rất không chân thật, cô bị mê hoặc, khát vọng thực sự có một ngày như vậy.
“Tai nạn lớn như thế mà anh cũng không chết thì đương nhiên là em có thể nhìn thấy lúc đó.”
Cô nâng môi cười yếu ớt.
Có một số việc không phải chỉ nói là được, chỉ có thời gian mới có thể chứng minh tất cả.
“A! Bữa sáng muốn nguội rồi, em đợi chút, anh sẽ bưng tới.” Giúp cô ăn no là trách nhiệm của anh.
“Không cần, em... ” Cô vốn định xuống lầu ăn, không cần anh phải đi lên đi xuống, đem thức ăn lên đây nhưng cô vừa mới mở miệng thì người đàn ông cười như ánh mặt trời kia đã chạy đi.
Cô thật hạnh phúc.
Có một người yêu cô như vậy, cô còn muốn gì nữa chứ.
“Đến đây đến đây, cái này là nước chanh, có thể dưỡng da, tăng sức lực kết hợp với sandwich kẹp gà nướng, sẽ làm em khỏe khoắn cả ngày.” Cùng ăn sáng với cô luôn là thời gian đẹp nhất.
“Đề Á, anh làm như đang nuôi heo à!” Cao Bảo Nhi nhìn bữa sáng trước mặt, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Cô căn bản là ăn không hết, mỗi lần đều rất miễn cưỡng ăn hết.
Khó trách bụng cô to lên, tuy rằng không mập nhưng thân hình cô đã thay đổi, quần áo trong tủ sắp không mặc vừa rồi.
“Đến đây, heo cục cưng, mở cái miệng đáng yêu ra, nuốt thức ăn xuống bụng.” Mạt Đề Á gắp một miếng gà, để gần miệng cô.
“Anh đó! Đừng đùa nữa, em cũng không phải là con nít... ” Cao Bảo Nhi ngoài miệng thì trách cứ nhưng trong lòng thì rất vui.
Cao Bảo Nhi vốn dĩ ăn không nhanh bằng Mạt Đề Á, nhưng hôm nay cô lại phá lệ ăn hết trước anh, ăn xong cô vẫn cảm thấy đói, lấy chén súp trên bàn ăn tiếp.
Hành động bất thường của cô làm người đàn ông bên cạnh choáng váng, cũng làm anh cảm thấy bất an.
Cô hình như càng ngày càng ăn nhiều, ngay cả bàn ăn mà anh chuẩn bị, cô đều ăn hết.
Mọi chuyện đều có nguyên nhân, chuyện này rất không bình thường .
“Cái miệng nhỏ ăn từ từ thôi, mắc công nghẹn, húp miếng canh đi.” Mạt Đề Á bật cười lau cái miệng đang ăn rất hăng hái của cô.
“Em rất đói bụng... ” Cô nhận chén canh của anh, mùi hải sản bốc lên, cô bỗng nhiên che miệng.
“Sao vậy? No rồi sao?” Cũng nên no rồi, cô ăn gấp hai lần bình thường.
Cô che miệng che mũi, nhịn cơn buồn nôn xuống: “Canh này có phải hỏng rồi không? Em... cảm thấy không thoải mái... ”
“Không thoải mái... ” Nhưng ngay cả một miếng cô cũng không có ăn mà.
Sắc mặt Cao Bảo Nhi tái nhợt, trán đổ mồ hôi lạnh, Mạt Đề Á hoảng hốt, anh mua toàn nguyên liệu mới để nấu ăn, sao lại có vấn đề chứ.
“Em... em không được... Em muốn nôn... ” Cô bỗng nhiên đứng dậy, chạy vội tới phòng tắm, đem bữa sáng phun hết vào bồn cầu.
Sau khi ói xong cô vẫn cảm thấy dạ dày mình quặn lại xông thẳng lên cổ họng, cô lại nôn tiếp.
Nôn hết mọi thứ trong bụng ra, cô lại nôn khan, dịch dạ dày trào ra làm cổ họng cô bỏng rát, hơi đau.
Càng đáng thương hơn là, cô càng cảm thấy đói bụng, muốn ăn gì đó nhưng thức ăn vừa đến miệng cô lại lập tức đứng dậy, hướng về phòng tắm mà chạy.
“Em đợi một chút, anh đưa em đến bệnh viện.” Mạt Đề Á thấy cô đỡ hơn một chút liền không chần chờ, ôm cô chạy ra ngoài.
Đau bụng vào cấp cứu là chuyện bình thường nhưng lại bị bác sĩ đuổi ra ngoài, mới là chuyện khó tin chứ.
“Khoa phụ sản?”
“Không tới khoa phụ sản mà tới đây tìm bác sĩ ngoại khoa làm gì?” Y tá ở phòng cấp cứu nhìn anh một cách “kỳ quái”
Rõ ràng là dạ dày có vấn đề, tại sao lại chuyển sang khoa phụ sản? Mạt Đề Á suy nghĩ nát óc cũng không ra đáp án.
Nhưng một tiếng sau anh đã biết tại sao.
“Cái gì, cô ấy có thai?”
Tăng kg, thèm ăn, ngủ nhiều, đầu óc choáng váng, buồn nôn… Đều là những biểu hiện của phụ nữ mang thai.
Phụ nữ có thai kị nhất là ăn thức ăn nguội, cũng không được làm việc nặng, dễ kích động, không được chịu đả kích quá lớn, phải kiểm tra thai định kỳ… Còn phải đổi giày cao gót thành dép, để tránh không giữ vững được trọng tâm mà ngã xuống.
Một bác sĩ phụ khoa trung niên vừa siêu âm ba chiều chỉ vào chấm đen nhỏ trên màn hình vừa nói những điều cần thiết để bảo vệ an toàn cho mẹ và thai nhi.
“Tại sao cô ấy lại có thai?”
Vì sao, cái này phải hỏi anh mới đúng chứ!
Đây là vấn đề ngốc ngếch được nói ra từ một người ba ngốc ngếch. Anh nói câu đó làm rất nhiều người bật cười. Cao Bảo Nhi không chỉ muốn đạp đầu anh xuống mà cô còn cảm thấy rất mất mặt.
Mạt Đề Á rất nhanh chóng hiểu ra là mình đã nói một câu ngốc ngếch thế nào. Nhưng anh cảm thấy rất vui vì mình đã được làm ba, cho nên anh cười ngây ngô, cái miệng cũng chưa bao giờ khép lại.
Anh đã được làm ba, anh đã được làm ba, làm ba…
Khoan! Chờ một chút, hình như có một việc mà anh quên làm?
A! Anh nhớ ra rồi, chính là...
Mạt Đề Á cẩn thận đỡ Cao Bảo Nhi đứng lên, sau đó quỳ một chân xuống.
“Bảo bối, gả cho anh đi! Anh sẽ dùng cả đời để yêu em, cho em một gia đình hạnh phúc, có anh, có em, có con của chúng ta.”
Anh đang rất vui vẻ nên bất chấp đây là chỗ nào, lớn tiếng cầu hôn cô. Mọi người ở đây, cho dù là nam hay nữ đều bị hành động của anh làm cảm động, thậm chí có một phụ nữ mang thai còn vụng trộm lau nước mắt, hâm mộ Cao Bảo Nhi vì có được một người đàn ông tốt yêu cô đến thế.
