Phong, em là Nhã Ngưng, em đã
trở về! Ba năm trước, em là bất đắc dĩ mới rời đi, em yêu anh, anh cũng biết
điều này mà. Thần Phong, anh cũng vẫn yêu em đúng không. Chúng ta bắt đầu lại
một lần nữa được không? Em thật sự không thể không có anh! Tối hôm nay chín
giờ, em sẽ đợi anh tại khách sạn quốc tế, em yêu anh!”
Chỉ Ngưng đứng trước cửa thư phòng, nghe xong đoạn tin nhắn này, may mắn cô tựa
ở trên cửa, bằng không, cô không xác định mình có ngã xuống hay không. Nguyên
lai, mình chỉ là một kẻ thế thân mà thôi, nghe người phụ nữ kia nói tên của cô
ta, tên của cô ta cũng có chữ Ngưng, có lẽ hắn cũng gọi người phụ nữ kia là
Ngưng Nhi đi! Bằng không làm sao thời điểm vừa thấy cô đã có thể kêu cô là
Ngưng Nhi? Hiện tại, hẳn là lúc cô nên rời đi thôi. Tay Chỉ Ngưng nhẹ nhàng
vuốt bụng của mình, “Cục cưng, thực xin lỗi, hiện tại mẹ phải mang con rời đi,
tuy thời điểm cục cưng sinh ra không có cha, nhưng mẹ nhất định sẽ yêu thương
con gấp bội.” Nếu như không có đứa bé này, Chỉ Ngưng hẳn là sống không nổi nữa?
Chỉ Ngưng trở lại phòng, đơn giản thu dọn vài bộ quần áo mình thường mặc. Những
gì Hoàng Phủ Thần Phong tặng cho cô, toàn bộ đều lưu lại trên bàn trang điểm,
kể cả bộ trang sức hắn tặng cô hôm sinh nhật, tất cả những gì thuộc về Hoàng
Phủ Thần Phong cô đều không mang đi, ngoại trừ đứa bé này. Cuối cùng, ánh mắt
Chỉ Ngưng dừng lại trên giường, nơi bọn họ từng vô số lần triền miên, cũng đã
là quá khứ.
Chỉ Ngưng ngồi trước bàn trang điểm, viết thư cho Hoàng Phủ Thần Phong.
Dưới lầu, người hầu không biết Chỉ Ngưng rời đi, bọn họ cho rằng Chỉ Ngưng cùng
Hoàng Phủ Thần Phong đi du lịch cho nên không nói gì hết.
Hai giờ sau khi Chỉ Ngưng rời đi, chị Lý liền trở lại, chị vừa vào cửa liền hỏi
người hầu: “Chỉ Ngưng tiểu thư đã trở lại chưa?”
“Tiểu thư đã trở lại, nhưng lại vừa đi.”
“Đi? Đi đâu?”
“Không biết, chúng tôi cho rằng tiểu thư cùng thiếu gia đi chơi, cho nên chúng
tôi không hỏi.”
Chị Lý chạy đến phòng ngủ của Hoàng Phủ Thần Phong, không thấy người nhưng lại
nhìn thấy một phong thư, chị Lý đều hiểu hết thảy. Chị cầm thư, kêu lái xe đưa
mình đến công ty Hoàng Phủ Thần Phong.
Trước kia, chị Lý tới công ty, thư ký liền lập tức cho chị tiến vào. Nhưng hôm
nay, thư ký liều mạng ngăn chị Lý lại, không cho chị đi vào. Điều này càng làm
cho chị Lý xác định thiếu gia bên trong đang làm cái gì rồi! Chị Lý dùng hết
sức mình đem thư ký đẩy qua một bên, đẩy cửa vào. Chị nhìn thấy thiếu gia quần
áo không chỉnh tề ngồi trên salon, bên cạnh là một người phụ nữ đang mặc quần
áo.
“Chị Lý, chị có vẻ càng ngày càng không có lễ phép.” Hoàng Phủ Thần Phong miễn
cưỡng nhìn chị Lý.
Chị Lý đem thư của Chỉ Ngưng đưa cho Hoàng Phủ Thần Phong, nén nước mắt nói:
“Chỉ Ngưng tiểu thư rời đi rồi, đây là thư cô ấy để lại cho cậu.
“Cái gì? Cô ấy rời đi? Vì sao chị không giữ cô ấy lại? Vì sao để cho cô ấy rời
đi?” Hoàng Phủ Thần Phong đẩy người phụ nữ đang tựa trên người hắn ra, một tay
giật lấy thư, mở ra.
“Lúc ấy tôi không có ở nhà, tôi đi ra ngoài. Thiếu gia, tôi muốn nói cho cậu
biết, những ngày cậu không ở nhà, cậu biết Chỉ Ngưng như thế nào không? Cô ấy
mỗi tối cơ hồ đều không ngủ, mỗi ngày ngồi trong phòng ôm gối của cậu khóc, tôi
thật sự rất lo lắng một mình cô ấy ở bên ngoài phải làm sao? Hiện tại, thân thể
cô ấy yếu như vậy, vạn nhất Lý tẩu không nói tiếp nữa.
“Chị Lý, chị về trước đi! Tôi biết rõ tôi nên làm thế nào.” Chị Lý đi rồi, ánh
mắt Hoàng Phủ Thần Phong vẫn không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào thư Chỉ Ngưng
để lại cho hắn: Phong, cám ơn ạm đã chăm sóc em thời gian qua, cám ơn anh đã
từng cho em hạnh phúc ngắn ngủi, cám ơn anh từng yêu em. Em yêu anh, nhưng một
tuần trước, anh lại vứt bỏ tình yêu của em, cũng cho em hiểu rõ mình có bao
nhiêu ngu ngốc, ngốc đến nỗi không biết mình nguyên lai là một kẻ thế thân.
Ngày đó, những lời ạm nói làm lòng em đau nhói. Em không muốn tự làm cho mình
đau đớn, cho nên, em lựa chọn từ bỏ. Em sẽ hảo hảo quý trọng lễ vật anh để lại
cho em, cám ơn anh để lại cho em hết thảy. Hiện tại, nên là lúc em rời đi. Có
lẽ, chúng ta sẽ còn cơ hội gặp lại. Em hi vọng, thời điểm chúng ta gặp lại
nhau, anh đã kết hôn rồi, Hoàng Phủ Thần Phong, anh nhất định phải hạnh phúc!
Em chúc phúc cho anh.
Hoàng Phủ Thần Phong xem xong thư liền ngã trên ghế salon, phụ nữ đáng chết! Rõ
ràng cứ như vậy rời đi, còn nói cái gì muốn hắn kết hôn? Ai nói cho em biết em
là thế thân? Xem anh tìm em trở về. Hoàng Phủ Thần Phong tức giận vò nát bức
thư trong tay, sau khi nói với thư ký xong liền lao ra khỏi công ty. Hắn muốn
trở về biệt thự, hắn không tin Chỉ Ngưng cứ như vậy rời đi.
Hoàng Phủ Thần chạy một mạch đến phòng ngủ, nhưng không nhìn thấy người hắn
tưởng niệm hơn một tuần lễ. Hắn đi đến phòng thay đồ của Chỉ Ngưng mở tủ quần
áo ra, thiếu mất quần áo bình thường Chỉ Ngưng hay mặc cùng túi du lịch, chạy
tiếp đến bàn trang điểm, mở ra hộp thủy tinh đựng trang sức hắn đặc biệt làm
riêng cho cô. Hắn không nghĩ tới, những trang sức hắn đưa cho cô, một thứ cô