oán.” Ôn mỹ Phách liếc về phía ngoài phòng làm việc, Hiểu Ân đang cúi đầu vắt óc suy nghĩ làm sao kiếm được ba trăm vạn trong vòng một tháng, phát hiện bộ dáng khi cô không tức giận rất dịu dàng đáng yêu, chỉ tiếc cô vừa nhìn anh là nóng hừng hực, giống như muốn đâm chết anh.
Nhưng mà, đó cũng là anh hy vọng không phải sao? Anh hy vọng cô ghét anh nha! “Nếu cô ấy có thể vì cô nhi viện Mary mà trong một tháng kiếm được ba trăm vạn, cho cô ấy một phần thưởng cũng là việc nên làm.”
“Nhưng, ngộ nhỡ công ty tổn thất phải làm sao?”
“Tôi đã không để ý, cậu còn lo cái gì?” Ôn mỹ Phách cười hỏi.
“Nhưng ——” Lương Cảnh Thư còn có lời muốn nói.
“Cảnh Thư, cậu cũng thấy mấy năm nay tôi thay đổi chứ? Thật ra tôi luôn suy nghĩ vấn đề này.” Anh nhẹ nhàng cắt đứt lời nói của Lương Cảnh Thư, mắt hiện ý cười.
“Tổng giám đốc, tôi không hiểu ý ngài.”
“Bây giờ tôi rất khác trước đây, năm năm trước tôi không thể chấp nhận sự việc, hôm nay tôi lại có thể không chút do dự làm, thậm chí không cảm thấy áy náy, đõ cũng không phải điều tốt, Cảnh Thư.”
“Tổng giám đốc chỉ nghĩ muốn phá bỏ cô nhi viện Mary sao? Đây là chuyện thực tế, tôi tin chắc tổng giám đốc cũng không đồng ý.” Lương Cảnh Thư cau mày.
“Cũng không phải chỉ có chuyện cô nhi viện Mary, còn chuyện mấy bác nữa, cậu thật sự cho là tôi không thay đổi sao? Vẫn cho rằng tôi là một người trong mắt chỉ có lợi ích thôi sao?” Ôn Mỹ Phách cười như không cười nhíu mày.
“Tôi chỉ có thể nói……” Lương Cảnh Thư hít sau một hơi, ánh mắt kiên định, “Nếu như tổng giám đốc biến thành ác ma, tôi cũng sẽ cùng ngài xuống địa ngục!”
“Chậc chậc! Cảnh Thư, cậu nên suy nghĩ mình đang nói cái gì? Giới tính của tôi không có lệch lạc nha, tôi thanh minh trước, tôi thích phụ nữ đó!” Mặt Ôn Mỹ Phách lộ vẻ cổ quái nhìn anh.
“A! Tôi không có ý này……….” Ôn mỹ Phách trả lời khiến Lương Cảnh Thư lung túng đỏ mặt, “Tôi cũng thích phụ nữ, tôi đối với tổng giám đốc không phải ——”
“Tôi biết, cậu trung thành! Tôi chỉ nói đùa một chút, cậu đừng tưởng thật.” Ông Mỹ Phách mỉm cười khoát tay, “Cậu có thấy, loại ánh áng trên người Đường Hiểu Ân, cùng hắc ám trong lòng tôi rất đối lập.” Cho nên mỗi lần vừa thấy cô, anh sẽ cảm thấy trong lòng có cái gì đó xôn xao.
Vì vậy anh luôn không hiểu tại sao muốn chọc cô, thích nhìn cô tức giận đến mức giơ chân.
“Xác thực từ nhỏ Hiểu Ân đã là một cô gái chính nghĩa, nhưng cũng không chứng tỏ tổng giám đốc ngài là người xấu.” Lương Cảnh Thư vội vàng giải thích.
“Toàn thế giới cho rằng tôi là người tốt, cũng chỉ có cậu.” Ôn mỹ Phách đùa cợt nhíu mày.
“Tổng giám đốc ——”
“Đừng vội, nghe tôi nói hết,” anh chau mày ý bảo anh (Lương Cảnh Thư) câm miệng. “Đường Hiểu Ân khiến tôi nhớ tới ban đầu mình mới tiếp nhận tập đoàn Hán Hoàng thật chính trực cùng ngu đần, bây giờ nhớ tới thật khiến người ta hoài niệm, cho nên tôi mới đề ra giao dịch này, mặc dù nhìn lại là buôn bán lỗ vốn, nhưng cô ấy muốn làm được cũng khá khó.”
Đây là loại tâm tình rất phức tạp, phức tạp đến mức ngay cả anh cũng cảm thấy mình có chút bệnh hoạn. Một mặt anh rất thích tinh thần trọng nghĩa khí của Đường Hiểu Ân, có lẽ đây cũng là lí do đầu tiên tại anh đối với cô có cảm thấy kinh ngạc, nhưng mặt khác ——
Anh hận không thể hung hăng xoá sạch sự ngu ngốc này của cô, bởi vì việc này làm anh cảm nhận sâu sắc mình thật xấu xa.
Anh muốn lúc nào cô cũng vấp phải trắc trở để hiểu được tình người ấm lạnh, sau khi bị thương khắp người, còn có thể bênh vự kẻ yếu như vậy hay không?
Nếu như có, liền chứng tỏ anh thua thảm bại, anh cam nguyện buông tha mảnh đất cô nhi viện Mary; nếu không có, chứng tỏ đây là tính người, anh cũng không hề tổn thất.
Nhưng trong lòng, anh vừa hy vọng Đường Hiểu Ân có thể làm được yêu cầu của anh, đừng làm anh thất vọng, uổng phí điều kiện đãi ngộ của anh.
Loại tâm tư này thật là quá phức tạp đi?
“Cảnh Thư, cậu cảm thấy người cuối cùng chiến thắng cuộc giao dịch này là ai?” Ánh mắt Ôn Mỹ Phách nhìn Đường Hiểu Ân đứng ngoài cửa, nụ cười bên mội thật rực rỡ, rực rỡ đến —
Có chút gian trá.
Làm thế nào để trong vòng một tháng kiếm được ba trăm vạn đây? Đường Hiểu Ân rất nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.
Mượn tiền thì không thể được, ngoại trừ quy định của Ôn gian thương, vay tiền cũng không phải tác phong làm việc của cô, chuyện như vậy dựa vào mình mới có ý nghĩa, anh Cảnh Thư từ trước đến nay rất thông minh cũng không thể giúp cô nghĩ cách.
Ngồi trước bàn làm việc hơn nửa đêm, sống lưng Đường Hiểu Ân vừa cứng vừa đau, sổ ghi chép trước mắt trống rỗng, ngược lại cán bút trong tay sắp bị cô cắn nát rồi, loại cảm giác này giống như học sinh cuối kì thi để bài trắng, ép cô sắp phát điên.
Nhất định phải có cách trong vòng một tháng kiếm được ba trăm vạn, nhưng đầu óc đần độn của cô không nghĩ được, đổi lại là anh Cảnh Thư thì gấp đôi ba trăm vạn cũng không có vấn đề. Cô thấy thật tốt khi anh Cảnh Thư bị Ôn gian thương hạ lệnh cấm chế, bằng không cô cũng không cần đối với giấy trắng ngẩn người.
Trái với Đường Hiểu Ân đang căng thẳng thần kinh, lúc này Ôn Mỹ Phách ngồi trong phòng