80s toys - Atari. I still have
Sống Riêng Không Đơn Giản

Sống Riêng Không Đơn Giản

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322945

Bình chọn: 7.00/10/294 lượt.

, nhưng so với

chung đụng và tiếp xúc chân thật, vẫn còn kém một mảng lớn, cho nên

thỉnh thoảng cô vẫn cảm thấy cô đơn.

Bất quá suy nghĩ lại, anh cũng đang cô đơn đợi cô đấy thôi?

Huống chi, ngoại trừ thích ứng với sự thay đổi khi ở riêng, anh còn

phải chiếu cố cha già, học tập quản lý công ty, so với cô, nhất định còn gian nan hơn nhiều lắm.

Cũng vì vậy, cho dù cô rất nhớ rất nhớ anh, cũng phải nhịn không nói

ra miệng, tránh gia tăng gánh nặng trong lòng anh. Cũng chỉ có chiếu cố

mình thật tốt, không để cho anh lo lắng, mới là thật sự giúp anh.

Nhìn tấm gương của cha Phùng Cương Diễm, khiến cho Thi Tuấn Vi nhớ

lại cha mẹ của mình, mặc dù thân thể của bọn họ cũng thực cứng cáp, mỗi

ngày đều đi đi lại lại, nhưng một khi lớn tuổi, cơ năng thân thể sẽ

thoái hóa, lúc nào đó sẽ xảy ra vấn đề cũng không biết chừng ... Cho nên yêu cần kịp thời, hiếu cũng cần kịp thời.

Thừa dịp được nghỉ phép mấy ngày, Phùng Cương Diễm lại đến chi nhánh

hãng trong nội địa thị sát, cô trở về Cao Hùng một chuyến, thăm cha mẹ

đã nhiều tháng không gặp.

"Con a, tại sao lại ốm tong teo như vậy? Có ăn cơm bình thường

không?" Trong phòng bếp mùi thơm bốn phía, mẹ Tuấn Vi vừa chặt gà luộc,

vừa nhắc đi nhắc lại.

"Dạ! Đại khái là khí trời tương đối nóng, cho nên khẩu vị không tốt lắm." Thi Tuấn Vi ở bên cạnh xào rau thuận miệng trả lời.

Thật ra thì gầy đi và khí trời nào có cái quan hệ gì, cô là vì ốm tương tư, cho nên không muốn ăn, dĩ nhiên là gầy đi chút.

"Đã sang mùa thu, Đài Bắc còn có nóng sao?" Mẹ Thi Tuấn Vi chất vấn.

"Lát nữa con ăn nhiều thêm một chén cơm được chưa?" Thi Tuấn Vi cười hì hì lấy lòng.

" Mỗi một bữa ăn ở nhà đều phải ăn nhiều một chén cơm." Mẹ Thi Tuấn

Vi trực tiếp ra lệnh. Lúc này Tuấn Vi trở về vào buổi tối thứ sáu, định

đợi đến buổi chiều chủ nhật mới đi, cho nên bà sẽ lên kế hoạch thật tốt, ba bữa cơm cộng thêm bữa khuya cùng điểm tâm, nấu mấy thử bổ dưỡng để

tẩm bổ cho con gái một chút.

"Vậy không có vấn đề gì." Cô thuận theo đáp lại sự quan tâm của mẹ,

dù sao phận là con cái đi tha hương, có ai không tưởng niệm mùi vị của

mẹ? Cô lại nghĩ đến vấn đề mình vẫn quan tâm mấy ngày gần đây."Đúng rồi, mẹ, thân thể của ba mẹ vẫn khỏe chứ?"

"Trừ bệnh phong thấp cũ của mẹ ra, không có vấn đề gì lớn, thế nào?

Tại sao đột nhiên lại hỏi như thế?" Mẹ Tuấn Vi dừng động tác, nghiêng

đầu hỏi ngược lạị.

"Không có gì, chỉ là cha của bạn con đột nhiên ngã bệnh, con lo lắng

cho hai người... " Cô để dĩa rau xào xanh biếc lên bàn, sau đó làm nũng

liếc về phía mẹ."Mẹ và ba nhất định phải cẩn thận bảo trọng thân thể,

luôn qua tâm chú ý tình hình sức khỏe của mình, có vấn đề phải lập tức

đi bác sĩ a!"

Mẹ Tuấn Vi nhìn cô, được con gái quan tâm khiến bà vui mừng nở nụ cười.

"Con không cần lo lắng cho ba mẹ, ngược lại, con đừng để cho chúng ta lo lắng mới đúng!" Mẹ Tuấn Vi thừa cơ nhắc đi nhắc lại.

"Con nào có?" Thi Tuấn Vi thấy quái lạ.

"Còn nói không?" Mẹ Tuấn Vi lành lạnh liếc cô một cái."Con gái bác Lý cũng làm mẹ rồi, con thì sao, cũng hai mươi chín tuổi rồi còn không ai

thèm lấy!"

Trời ạ, lại là con gái của bác Lý!

Thật đáng ghét, cô ta làm chi kết hôn sớm như vậy, sinh em bé sớm như vậy? Hại cô nhiều lần bị lấy ra so sánh, Thi Tuấn Vi không nhịn được âm thầm trợn trừng mắt.

"Con không có không ai thèm lấy mà? Hơn nữa con hiện tại là hai mươi

tám tuổi, không phải là hai mươi chín, mỗi lần mẹ lại nói con già đi một tuổi!" Cô kích động kháng nghị.

"Hai mươi tám tuổi, hai mươi chín tuổi cũng như nhau thôi, bốn bỏ năm lên cũng coi là ba mươi tuổi!" Mẹ Tuấn Vi bĩu môi, bày dĩa bà luộc đã

chặt ra bàn, bưng đến phòng ăn.

"Trời ơi! Càng nói lại càng già!" Cô theo đuôi ở phía sau, không chịu nổi oa oa kêu lên.

"Đó là sự thật a, bây giờ mới biết tuổi mình không nhỏ nữa sao?!" Mẹ Tuấn Vi bổ thêm một đao nữa.

Thi Tuấn Vi trúng chiêu, thiếu chút nữa ngã xuống đất không dậy nổi.

"Có thể ăn cơm rồi à!" Ba Tuấn Vi nghe thấy mùi thơm bay ra, lại nhìn thấy hai mẹ con đã bưng thức ăn ra, liền tự động đi lấy bát đũa xới

cơm.

"Ai, bạn già, không phải lần trước ông nói lão Vương muốn giới thiệu

con trai của chị hắn cho Tuấn Vi nhà chúng ta sao?" Mẹ Tuấn Vi hỏi.

"A, đúng đúng đúng, tôi phải đi gọi điện thoại." Được nhắc nhở, ba

Tuấn Vi lập tức buông bát đũa, hành động mười phần nhanh nhẹn vội vàng

đi liên lạc bạn cũ.

"Ba ba, khoan đã, gọi điện thoại làm chi?" Thi Tuấn Vi liền vội vàng kéo cha lại, mờ mịt hỏi.

"Hẹn hò a!" Ba Tuấn Vi trả lời như chuyện đương nhiên ."Thừa dịp con ở nhà, để ba xem có thể hẹn bữa ăn tối hôm nay hoặc là bữa trưa ngày mai

hay không."

"Cái gì? !" Thi Tuấn Vi sửng sốt, trong giây lát, giống như bị điện

giật vội vàng kích động cự tuyệt."Không được không được! Con không muốn

hẹn hò!"

"Tại sao không được? Con không có bạn trai, nên quen biết chút bạn bè khác phái, như vậy mới có cơ hội a!" Mẹ Tuấn Vi cau mày liếc nhìn con

gái đang cự tuyệt mãnh liệt.

"Bởi vì... Bởi vì con đã có bạn trai!" Dưới tình thế cấp bách, Thi Tuấn Vi khai thật ra.

Lời vừa nói ra, hai ông bà đồn