ng ở ngã tư đường chờ đèn đỏ quá lâu, vì sao không thể coi đó như một
sự nghỉ ngơi vui vẻ, coi như đó là một cơ hội để chau chuốt lại tình
cảm, coi như đó là một lần để tâm hồn lắng xuống.
Lời của người phụ nữ khiến tâm trạng Hy Lôi tươi sáng hơn rất nhiều.
Đúng thế, vì sao cô cứ phải cau mày thở dài cả ngày như thế? Chi bằng cứ thản nhiên đối mặt, suy nghĩ thật kỹ về cuộc hôn nhân của mình, rốt
cuộc là nó có vấn đề gì?
Ở siêu thị trước cổng tiểu khu, Hy Lôi ghé vào mua ít sữa, chuối, trứng gà, rau cho mình, rồi quay về căn nhà lạnh lẽo, bật đèn lên, bật lò
sưởi điện, sau đó lại mở máy phát nhạc, nghe một bài hát mà cô thích, cả căn phòng bỗng chốc ấm áp hẳn lên. Vẫn như thường ngày, cô tự nấu bữa
tối cho mình, một bữa ăn ngon lành và nóng hổi khiến cả người cô cũng ấm lên.
Lúc chiều tối, bên ngoài rơi mấy bông tuyết nhỏ, cả thành phố lại chìm
vào vẻ yên tĩnh như muốn ru người ta vào giấc ngủ. Vang lên tiếng lách
cách của chìa khóa, Hứa Bân quay về rồi.
Hy Lôi đang đọc sách, thấy anh về, chẳng buồn ngẩng đầu lên, thái độ
rất lạnh lùng. Hứa Bân vào phòng, nhìn xung quanh, có vẻ như chế nhạo:
- Ha ha, một mình cũng tốt lắm mà! Có ăn có uống, ô, còn có sữa, hoa
quả, còn nghe nhạc, uống trà sữa, xem ra cũng chẳng khác gì là không có
anh.
- Đương nhiên rồi, trên đời này ai rời xa ai cũng có thể sống được!
Không có anh, ngày mai mặt trời vẫn mọc, anh không có em, chẳng phải
cũng sống tốt đó sao?
Hứa Bân đi lại gần giường, nắm tay Hứa Bân, nhưng bị cô đẩy khẽ ra, mặc dù rất nhẹ nhưng lại có vẻ kiên quyết khiến anh không thể tới gần. Hứa
Bân biết, lần này Hy Lôi vẫn chưa nguôi giận.
Đưa tay ra lần nữa lại bị Hy Lôi gạt ra.
- Đừng như thế được không, cả ngày bọn mình cứ thế thì sống chung làm sao được nữa.
Hy Lôi ngẩng đầu lên, lạnh lùng bất ngờ:
- Hứa Bân, anh đừng nói nữa, em không muốn cãi nhau với anh. Bọn mình
đều là người lớn rồi, đều biết suy nghĩ rồi. Chúng mình nên bình tĩnh
lại, suy nghĩ kỹ xem giữa chúng ta rốt cuộc là làm sao, xảy ra vấn đề
gì, nên giải quyết thế nào, đối diện thế nào, chứ không phải như trước
đây, cãi nhau, chia tay như trẻ con chơi đồ hàng vậy!
- Được rồi, được rồi, anh không cãi với em, em muốn suy nghĩ, em muốn
bình tĩnh, anh cho em thời gian, em nghĩ đi. - Hứa Bân xòe tay, bất lực
đi ra ngoài cửa.
Hứa Bân lại đi rồi, Hy Lôi cũng chỉ biết bất lực lắc đầu, cười khổ một
cái, căn phòng khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có. Lại là một đêm dài
trong cô độc.
5.
Lại một thứ sáu, đối với đa số những người đi làm mà nói thì đây là một cuối tuần vui vẻ, thoải mái, nhưng Hy Lôi biết, đối với cô, lại là hai
người sống trong cô độc hoặc chiến tranh lạnh. Tan làm, cô đi thăm Mai
Lạc. Cô ấy đã xuất viện, đang phải vất vả sống trong tiếng khóc của con, tiếng ca thán, chê bai của mẹ chồng và những tiếng thở dài của Tùng
Phi. Hy Lôi mua ít chân giò mà Mai Lạc vẫn muốn ăn, mua thêm cả ít quần
áo cho đứa nhỏ. Ngồi bên cái giường nhỏ của đứa bé, cô đùa với nó một
lát.
- Đóa Đóa, Mai Đóa! Con gái ngoan, gọi mẹ nuôi đi!
Mai Lạc đang pha sữa cho con, cười Hy Lôi:
- Giờ chỉ biết khóc, biết ỉa đái, mệt lắm, từ khi sinh nó tới giờ, tớ
chưa ngủ được giấc nào ngon cả, trông cậu bây giờ kìa, còn trẻ măng,
không có con tốt hơn! Thực sự nhớ thời gian hai đứa mình sống chung, vô
âu vô lo.
- Đúng thế! Tớ cũng nhớ lắm, nhưng thời gian không thể quay ngược lại.
- Được rồi, lát nữa lại mắc bệnh của em Lâm Đại Ngọc bây giờ. Không nói nữa. Lát ở lại ăn cơm nhé!
Bà lão cũng vào phòng, mang cho Mai Lạc một bát mì, cũng giữ Hy Lôi ở lại ăn cơm. Hy Lôi khéo léo từ chối.
Bà lão ra ngoài, Hy Lôi nói khẽ:
- Tớ thấy mẹ chồng cậu cũng đối xử với cậu tốt lắm mà!
- Tốt cái gì, giả vờ thôi, cả ngày cằn nhằn, ca thán, nói là khi nào
khỏe lại thì sinh đứa nữa! Trời ơi, tớ mà sinh đứa nữa, thời gian nghỉ
đẻ nhiều như thế, không mất việc mới lạ. Sắp điên mất.
Nghe Mai Lạc nói thế, Hy Lôi lại nuốt những nỗi khổ của mình vào lòng.
Về tới nơi ở, cô lê thân thể mệt mỏi lên lầu, trong lúc mơ màng, dường
như cô nhìn thấy một cái bóng quen thuộc trước cửa, cái lưng còng, tay
sách mấy cái túi nilon, đang nhìn ngó trước cửa. Đó chẳng phài là ông
nội của Hứa Bân sao?
Trong phút chốc, Hy Lôi thấy mình như chực khóc. Từ sau khi bà nội qua
đời, cô liên tục nảy sinh mâu thuẫn với Hứa Bân và mẹ chồng, bởi vậy lâu lắm rồi không về quê thăm ông nội.
- Ông nội, sao ông lại đến đây? Trời lạnh quá, ông chờ lâu lắm rồi phải không? Sao ông không gọi điện thoại cho con? - Hy Lôi mở cửa, mời ông
nội vào phòng ngồi, rồi lại rót cho ông cốc trà nóng.
Ông nội nhìn xung quanh, thở dài:
- Hy Lôi, con về nhà ở đi!
Vừa nghe ông nội tới đây khuyên mình về nhà, lòng Hy Lôi đã chán nản.
- Chuyện của các con ông biết rồi. Nghĩ lại năm xưa, bà nội con và mẹ
Hứa Bân cũng cãi nhau ầm ĩ, nghĩ lại cũng thật là, đàn bà làm mẹ chồng,
thấy con trai mình cái gì cũng tốt, con gái nhà ai cũng không xứng, rồi
kén chọn, moi móc con dâu, nhìn kiểu gì cũng thấy không vừa mắt, không
xinh, không thông minh, ít học, trong
